Tuesday, June 23, 2009

Sự phản bội và lòng tin

Đặng thiên Sơn
Tuần trước, khi gởi bài cho người bạn của tôi là ông Trương Kim Anh cựu Đại úy Nhảy Dù/QLVNCH, tốt nghiệp khóa 23 VBQGVN để “post” lên các diễn đàn. Ông bạn này đã hỏi tôi: “Tuần tới ông viết về đề tài gì?”. Tôi đã trả lời: “Hồi nhỏ khi còn đi học làm một bài luận thầy giáo dạy phải có ba phần. Thứ nhứt là “Nhập đề”. Thứ hai là “Thân bài”. Và thứ ba là “Kết luận”. Trong biến cố xảy ra tại TT/SHCĐ/BCL vào ngày 16/5/09, tôi đã viết một bài với tựa đề: “Những sót xa, ngậm ngùi” với mục đính tường thuật trước công luận về những điều mắt thấy, tai nghe. Thêm vào đó là những suy nghĩ của cá nhân để đồng bào khắp nơi không có mặt trong buổi họp báo cáo tài chánh tạm thời của UBBN hiểu được ít, nhiều việc xảy ra. Bài viết này coi như là phần “Nhập đề”. Bài viết kế tiếp được coi là “Thân bài” ông đang có trên “email” với tựa đề “Phải chăng sự thật đã phơi bày?” đề cập tới bài viết của TS. Lê Hữu Phú. Một trong những người đã cho rằng anh em UBBN không minh bạch trong việc báo cáo chi thu tiền của UBBN. Mục đích để làm sáng tỏ bài viết “Chuyện nhỏ xé ra làm to” của ông Lê Hữu Phú cho mọi người thấy rằng, dù chỉ là chuyện nhỏ nhưng câu chuyện của ông Phú đã thành “chuyện lớn” vì thiếu đọan kết. Vì thiếu đoạn kết nên đã phơi bày được dã tâm của những người tố cáo Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương và Thomas Nguyễn… lem nhem tiền bạc. Còn phần “Kết luận” là bài viết tôi sẽ gởi đến cho ông khi viết xong có tựa đề là “ Sự phản bội và lòng tin”. Nội dung nói lên những điều cần trình bày với mục đích xây dựng, những suy nghĩ về lợi ích chung cho cộng đồng. Như nhắc nhở đồng hương mình, đồng bào mình không nên nói đến “chuyện buồn” thêm nữa, vì người và việc khác nhau, và đừng vì “giận cá chém thớt”. Trương Kim Anh đã nói với tôi: “Tôi hoàn toàn đồng ý với ông!”

Cho nên, nếu cho rằng 10 người từng làm việc trong UBBN đứng ra tố cáo Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương và Thomas Nguyễn không minh bạch trong việc chi thu Quỹ Bãi Nhiệm nghị viên Madison là sự phản bội, mạ lỵ đầy ác ý và trắng trợn. Thì từ Bản Lên Tiếng của Ban Đại Diện Cộng Đồng do ông Chủ tịch Nguyễn Ngọc Tiên ký đến Tâm Thư của 68 đoàn thể, nhân sĩ trong vùng ký tên. Và Tâm Thư của một gia đình cư ngụ trong khu vực 7, là gia đình ông Nguyễn Thông, cựu Thiếu tá HQ/QLVNCH cũng lên tiếng đã cho thấy sự tin tưởng, lòng yêu thương của nhiều tầng lớp đồng hương trong CĐVN tại San Jose dành cho những anh, chị, em trong Ban điều hành UBBN. Đó là chưa nói đến đã có hàng ngàn ý kiến trên các diễn đàn trong mạng lưới toàn cầu cũng có quan điểm như vậy là sự tin tưởng UBBN.

Viết tới đây, tôi nhớ tới câu nói của bác sĩ Nha Khoa Hồ Vũ : “Chúng cháu làm việc chung tuy có cùng lý tưởng, nhưng chúng cháu cũng không tin tưởng nhau hoàn toàn. Đặc biệt là những việc liên quan đến vấn đề luật pháp. Lý do dễ hiểu, vì nếu mai này không làm việc chung với nhau vì một lý do vui, buồn nào đó. Chúng cháu đem ra tố nhau thì còn ăn nói làm sao với mọi người. Cho nên nguyên tắc làm việc của chúng cháu là phải minh bạch và đúng luật. Và vì là “team work” nên ý kiến đa số phải được tôn trọng. Các bác, các cô, các chú không phải lo…”

Tôi cho rằng câu nói của Hồ Vũ là một sự khẳng định về lòng tin. Là một thông diệp gởi đến cho những ai còn nghi ngờ về sự trong sáng UBBN cần phải suy nghĩ. Riêng cá nhân tôi câu nói của Hồ Vũ đã làm tôi nghĩ nhiều đêm. Một câu mà trên đầu có hai thứ tóc tôi chưa hề nghĩ tới. Bởi vì, làm việc với nhau mà nói là không tin nhau thì làm việc chung với nhau sao được? Nhưng, rồi tôi nhận ra rằng cung cách làm việc, sự suy nghĩ của những người thuộc thế hệ 4, 5 chục năm về trước cứ đem cái hiểu biết của một “contab” viên thời vua Bảo Đại để khuyến cáo các thành viên trẻ trong UBBN nên làm thế này, làm thế nọ mới đúng, là một sư sai lầm vô cùng. Sự sai lầm được chứng minh khi bản thân xử dụng computer trật lên, trật xuống hay không biết xử dụng. Hay khi cầm một bản văn tiếng Anh không hiểu hết trong đó đã nói gì. Thì đây là những điều người lớn chúng ta cần suy nghĩ. Suy nghĩ để thông cảm, để hiểu được sự khổ tâm, sự chịu đựng và nhẫn nại của con, cháu khi làm việc chung với chúng ta trong việc xây dựng cộng đồng.

Và tôi càng nghĩ ngợi hơn khi Thomas Nguyễn nói với tôi: “Em bị nội thương, anh có biết không anh Sơn?…. Mấy anh, em trẻ đã làm em nội thương!!!” Thật sự tôi bàng hoàng với tiết lộ này. Nhưng tôi chợt hiểu trong khi làm việc chung với UBBN, Thomas Nguyễn đưa ra nhiều ý kiến, sáng kiến, nhưng có những ý kiến đã không được các bạn trẻ chấp nhận trong tinh thần làm việc “team work” thiểu số phục tùng đa số. Nhưng tuyệt vời ở chỗ, là sau khi bị “chấn thương” Thomas Nguyễn vẫn là tấm gương làm việc phục vụ cộng đồng với tinh thần bất vụ lợi. Đây là tấm gương mà tôi nghĩ chẳng những các thành viên trẻ trong UBBN cần noi theo và các bạn trẻ khác cũng vậy trong tinh thần: “Nhân vô thập toàn”.

Tôi nói ra những chi tiết mà tôi nghĩ không nên nói. Nhưng nếu nói ra để đánh tan những âm mưu, sự đồn đãi với luận điệu cho rằng UBBN làm việc thiếu trong sáng, cho rằng Thomas Nguyễn xỏ mũi, dẫn dắt UBBN đi sai đường làm thất bại recall Madison để cố tình làm băng hoại lòng tin của cộng đồng dành cho tuổi trẻ và bôi lọ cá nhân Thomas Nguyễn, thì không lý do gì tôi lại im lặng

Lẽ ra tôi muốn chia xẻ với qúi đồng hương nhiều vế vấn đề “phản bội” và “lòng tin”. Nhưng, vào trưa ngày 2 tháng 6/09, qua “email” tôi nhận được Tâm Thư của T.S Lê Hữu Phú gởi cho “Các thành viên trong Ủy Ban Bầu Cử Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc Cali nhiệm kỳ V và các thành viên trong Ủy Ban Bãi Nhiệm Madison Nguyễn, nay là Liên Đoàn Cử Tri”. Trong đó có đoạn nguyên văn như sau: “Trong ngày 16 tháng 5 vừa qua, vì sự vội vã và hiểu lầm nên cá nhân tôi đã đặt những nghi vấn không cần thiết với các thành viên của UBBN. Điều này đã gây tai hại cho uy tín của UBBN trong khi đó, chúng tôi chỉ muốn nêu lên một số câu hỏi thắc mắc. Tuy nhiên cách thức đặt câu hỏi và thái độ của tôi đã làm nhiều người hiểu lầm rằng tôi muốn ám chỉ UBBN không minh bạch về vấn đề tiền bạc. Điều này làm tôi rất ân hận vì đó không bao giờ là điều dự tính của tôi. Do đó với tâm thư nầy tôi khẩn thiết kêu gọi sự thông hiểu của các thành viên trong UBBN bỏ qua những điều đã xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn và ngoài sự tưởng tượng của tôi trong ngày 16 tháng 5 vừa qua”. Đã khiến tôi nghĩ nói về sự “phản bội” và “lòng tin” với những giòng ở trên đã tạm đủ. Hơn nữa, “Chuyện nhỏ xé ra làm to” của TS. Phú đã có đoạn kết.

Khi Tâm Thư của TS. Phú đưa ra được đăng trên các báo, trên mạng lưới toàn cầu và được phát thanh trên đài AM1430 của ông Huỳnh Hớn. Có một số không ít dư luận xôn xao, tỏ vẻ không hài lòng lắm nên đã đặt cho TS. Phú một cái “nick name” rất dễ nhớ, dễ thương là ông “tiếng sĩ Xin Lỗi”. Việc này đã khiến tôi nhớ lại trong 8 năm làm tổng thống. TT George W.Bush đã lên tiếng xin lỗi dân chúng 5 lần. Và trong quá khứ cũng có nhiều vị TT. khác đã lên tiếng xin lỗi dân chúng. Cũng như vậy, ngay cả ông Chủ tịch Cộng đồng Nguyễn Ngọc Tiên cũng đã lên tiếng xin lỗi cộng đồng về một vài điều gì đó trong quá khứ, mà mới nhứt là ông đã xin lỗi cộng đồng vì đã không có biện pháp kịp thời ngăn chận chuyện đáng tiếc xảy ra tại trụ sở cộng đồng vào ngày 16/5/09, trong Bản Lên Tiếng vừa qua. Điều này đã cho chúng ta thấy sự đáng quan tâm là nhận ra mình đã lầm lỗi, mình đã lầm lẫn, mình đã sai và mình đã mạnh dạn nhận trách nhiệm về những điều sai trái. Đây là thái độ của những người có tinh thần tự do, dân chủ chân chính, những người biết tự trọng và có liêm sỉ. Những người cộng sản, bọn Việt Cộng không không bao giờ có thái độ này với dân chúng khi chúng tự cao cho rằng là “đỉnh cao trí tuệ loài người”. Và ngay cả bà nghị viên Madison “yêu quí” của cộng đồng người Việt tại San Jose cũng không có thái độ này, nên CĐVN ngày nay vẫn chưa thật sự sống trong bình yên.

Tôi nghĩ rằng, những ai ở cương vị lãnh đạo một quốc gia, một tổ chức nào hay ở bất cứ một cương vị nào trong các sinh hoạt cộng đồng là những người “có dịp” có “cơ hội” xin lỗi dài dài. Họ sẽ mất một thứ “cơ hội” mà họ không bao giờ muốn có, trừ khi họ bước chân ra khỏi những sinh họạt có tính cách đối diện với quần chúng.

Chúng ta có thể hình dung sự kiện này như những ai ăn cá đã bị mắc xương, từng nhủ thầm là lần sau khi ăn cá phải cẩn thận. Nhưng người ta vẫn bị mắc xương nhiều lần sau đó. Cho nên, điều này chỉ có thể tránh được là mình không ăn cá nữa hoặc là không còn có mặt trên thế gian.

Trong Tâm Thư ngày 2 tháng 6/09 của TS. Phú cho biết việc bầu cử Ban Đại Diện CĐ nhiệm kỳ 5 với sự tiếp tay của LĐCT đã hoàn thành công việc được 80%. Phải nói đây là một thành quả khích lệ.

Theo như LS. Ngô Văn Tiệp, Chủ tịch LĐCT cho biết thì song song với việc LĐCT đã cung cấp cho Ủy Ban Bầu Cử trên 10 ngàn labels địa chỉ cử tri trong vùng, LĐ cũng đang tiến hành việc đấu tranh với thành phố để đòi hỏi sự công bằng về cái chết của thanh niên Daniel Phạm vào đầu tháng 5/09 do cảnh sát San Jose gây ra.

Vì tương lai của cộng đồng, danh dự của những người Việt tỵ nạn chân chính. Xin quí đồng hương tích cực tham gia bầu cử BĐDCĐ nhiệm kỳ 5 khi các phiếu bầu khiếm diện đã được gởi đến tận nhà. Tích cực ghi danh vào Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali. Và sẵn sàng tinh thần yểm trợ quỹ pháp lý cho vụ kiện Brown Act khi cần đến, mà những thành viên trong cộng đồng như LS. Đỗ Văn Quang Minh, TS. Lê Hữu Phú, cô Trina Nguyễn đang theo dõi.

“Hãy để cho những cảm xúc thanh thản qua đi. Đừng để sự nông nổi, vội vã, a dua, chán nản tràn ngập tâm hồn. Vì những điều này sẽ vô tình đốn gãy, phá nát vườn cây trí tuệ tuổi trẻ của cộng đồng hải ngoại vừa đơm hoa, trổ trái khi cộng đồng chúng ta còn nhiều vấn đề cần phải giải quyết”.

Đặng thiên Sơn
04/6/09

Wednesday, May 27, 2009

Phải chăng sự thật đã phơi bày?

*Đặng thiên Sơn.
Qua bài viết “Chuyện nhỏ xé ra làm to” của ông Lê Hữu Phú đã cho mọi người thấy việc “đặt vấn đề” UBBN lem nhem tiền bạc “không phải là chuyện nhỏ” như ông LHP nói, mà nó đã được sắp xếp để trở thành “chuyện lớn” với sự chuẩn bị trước rất kỹ càng. Hai nhân vật chính đã sắp xếp vấn đề này là ông Lê Hữu Phú và bà Nancy Nguyễn.

Sự kiện trên được xác nhận trong bài viết của ông Phú đã được đăng trên các báo và được phát thanh trên đài Quê Hương của ông bà Đoan Trang, Nguyên Khôi. Có đoạn nguyên văn như sau: “Trong thời gian gần đây cá nhân tôi và bà Nancy Nguyễn (chị Nhung), một thành viên của UBBN đã từng giúp trong các lần gây qũy cho UB cũng như đã cho UB mượn một văn phòng để làm trụ sở cho UB trong nhiều tháng suốt thời gian UB làm việc cũng có theo dõi các báo cáo tài chánh của UBBN đã khai báo với văn phòng bà thư ký thành phố Lee Price và có những thắc mắc riêng muốn được giải đáp nên đã gặp thẳng bà Price để xin một số tài liệu có đóng dấu hẳn hòi từ văn phòng bà để khỏi bị nhầm lẫn vì theo như tài liệu viết bằng Excel có thể download thẳng từ website thành phố có những đề mục bị lập đi lập lại (duplicate) nhiều lần nên không biết hư thực như thế nào.” (Hết trích)

Tiếp theo, ông Lê Hữu Phú cũng cho biết : “Trước ngày 16 tháng 5, chúng tôi đã gặp luật sư Đỗ Văn Q. Minh để bàn thảo có nên đưa ra những thắc mắc hay không?” (Hết trích)

Hai đoạn văn trên cho thấy ông Phú, bà Nhung đã có những thắc mắc, nghi ngờ trong lòng từ nhiều tháng trước. Nhưng điều “không vui” là họ không đem những thắc mắc “không biết hư, thực như thế nào” này ra hỏi trực tiếp các anh, chị, em có trách nhiệm như: Lê Lộc, Lưu Phương, Hồ Vũ hay Thomas Nguyễn để họ giải đáp giùm cho như “chuyện nhỏ” là chuyện trong nhà. Ngược lại, họ âm thầm đi thẳng đến gặp Thơ Ký thành phố xin tài liệu về theo dõi UBBN. Để rồi ngày 16/5/09, vừa đánh trống vừa la làng, đồng thời kéo cả “bầu đoàn thê tử” đến BĐDCĐ đặt vấn đề lem nhem để trở thành “chuyện to”.

Ông Lê Hữu Phú không xác định thái độ của L.S Đỗ Văn Quang Minh “có hay không nên” đưa ra những thắc mắc trước công luận sau khi gặp vị luật sư này. Nhưng cũng đã cho mọi người thấy L.S Minh biết trước được mọi dự định và tính toán của ông Phú, bà Nhung. Cho nên việc xảy ra trong ngày 16/5/09, như một quả “bom napal” được ông Phú, bà Nhung thả xuống giữa sinh hoạt cộng đồng. Quả bom này thả xuống trong lúc cộng đồng đang có ba vấn đề cần giải quyết. Đó là bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng nhiệm kỳ 5; theo đuổi vụ kiện Brown Act; và phát triển Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali vừa mới thành lập.

Sự kiện quả “bom napal” đột ngột rớt xuống giữa văn phòng Ban Đại Diện CĐ, đã làm tôi có cảm tưởng những phát biểu của bà Nhung, ông Phú chẳng khác nào phát súng thần công của luật sư Đ.V.Q.M đã bắn vào thành trì thối nát, bất công của HĐTP vào rạng sáng ngày 21/11/07, khi ông cho biết đã thức nguyên đêm để viết thư phản đối thành phố về sự thiếu dân chủ trong phiên họp ngày 20/11/07.

Thật đáng tiếc! Tiếng than ở đây, tôi xin dành cho những người đã từ chối các lời đề nghị gặp gở nội bộ để giải tỏa những điều “hư, thực”. Đây là hình ảnh những người “thắc mắc” đi theo con đường của bà nghị viên Madison Nguyễn. Khi bà này từ chối tiếp xúc với BĐDCD, với các đoàn thể, để giải quyết vấn đề đặt tên “Little Sàigòn” trên đường Story.

Thẳng thắn mà nói, thì không riêng gì ông Phú, bà Nhung quan tâm đến việc “làm sạch ” cộng đồng. Mà tất cả mọi người ai cũng muốn làm điều này. Không ai muốn cộng đồng đầy rác rưởi, đầy những con sâu, con bọ, len lõi vào đục khoét “bầu sửa” của cộng đồng từ những người bên này hay phía bên kia mượn danh từ thiện. Tuy nhiên, trong trường hợp UBBN. Tôi nghĩ ,nếu thật tâm muốn “xây dựng” cộng đồng, muốn “làm sạch” cộng đồng. Điều trước tiên ông Phú, bà Nhung nếu không đi họp nội bộ được theo như lời mời, thì cũng nên gọi điện thoại hay “email” để cho Lê Lộc, Hồ Vũ, Thomas Nguyễn hay Lưu Phương có cơ hội trình bày. Khi tiếp xúc qua một phương tiện nào đó. Bà Nhung, ông Phú có thể nói với những người chịu trách nhiệm bằng những lời rất giản dị:

“ Cô thấy, chú thấy hay anh thấy, trong bản báo cáo tài chánh có những chỗ không hiểu, không rõ. Các cháu, các em, giải thích giùm. Các cháu hay các em, nên thận trọng coi lại coi có sơ sót gì không? Có tính lộn gì không? Chớ cô, chú thấy con số chênh lệnh nhiều quá, khó hiểu quá và hình như không đúng... Bởi vì, nếu có sự sơ xuất không những các cháu, các em có lỗi với cộng đồng, bị kẹt với thành phố. Mà các cô, các chú cũng có lỗi với mọi người, và sẽ không vui khi thấy các cháu gặp rắc rối với chính quyền vân vân và vân”. Như vậy mới thật sự là người muốn “làm sạch” cộng đồng, muốn “xây dựng” cộng đồng, muốn “đoàn kết” cộng đồng. Chớ “sạch” đâu chẳng thấy, mà chỉ thấy làm cho sinh hoạt cộng đồng “rối loạn” một cách vô lý.

Để mọi người thấy rõ được chân tướng, thiện chí làm việc và xây dựng, đoàn kết cộng đồng từ hai phía. Tôi xin trích ra đây vài “email” đã nhận được.

Khi nghe những tin đồn. Toàn là những tin “sét đánh ngang tai”. Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Thomas Nguyễn bằng phương thức này, hay phương thức nọ tìm cách tiếp xúc, gặp gở những người ẩn mình. Bác sĩ Hồ Vũ, đã gởi đi một “email” đến các thành viên UBBN với lời lẽ hết sức rõ ràng. Nguyên văn như sau:

“Thu moi hop ve van de Bao Cao Tai Chanh cua UBBN vao ngay Thu Nam May 7,2009.
Chau la Ho Vu, xin dai dien tac ca cac thanh vien cua Uy Ban Bai Nhiem kinh moi cac co chu bac den du cuoc hop ve van de Bao Cao Tai Chanh cua UB. Day la mot cuoc hop co tinh cach noi bo Cong Dong, truoc khi UB trinh bay voi quan chung vao mot ngay sau do, nen kinh mong cac co chu bac danh chut thoi gio quy bau de den voi anh chi em trong UBBN. Chan thanh cam on.
When: Thurday, May 7, 2009. At 7:30 pm
Where: Van Phong Ban Dai Dien Cong Dong Moi
What: Bao Cao Tai Chanh cua UBBN.
Chau Ho Vu.”
(Người viết xin bỏ dấu cho dễ đọc: “ Thư mời họp về vấn đề Báo Cáo Tài Chánh vào ngày Thứ Năm May 7, 2009.
Cháu là Hồ Vũ, xin đại diện tất cả các thành viên của Ủy Ban Bãi Nhiệm kính mời các cô chú bác đến dự cuộc họp về vấn đề Báo cáo Tài Chánh của UB. Đây là một cuộc họp có tính cách nội bộ Cộng Đồng, trước khi UB trình bày với quần chúng vào một ngày sau đó, nên kính mong các cô chú bác dành chút thời giờ quý báu để đến với anh chị em trong UBBN. Chân thành cám ơn.
When: Thursday, May7, 2009. At 7:30 pm
Where: Văn Phòng Ban Đại Diện Cộng Đồng Mới
What: Báo Cáo Tài Chánh của UBBN.
Cháu Hồ Vũ”
Sau đó, tôi lại nhận được một số “email” gởi qua lại của những người từ chối lời mời tham dự phiên họp báo cáo tài chánh có tính cách nội bộ của UBBN. Tôi không trích đăng những thư đó ra đây vì sợ “Tác giả giữ bản quyền”.

Sau buổi báo cáo tài chánh của UBBN ngày 7/5/09, Lê Lộc có gởi một “email” đến các thành viên với lời lẽ tha thiết, chân thành. Nội dung như sau:

“ Saturday, May 9, 2009, 12:16 PM

Kính chào các cô, chú và anh chị em,

Trong thời gian qua đã có nhiều email qua lại làm tổn thương đến nhiều cá nhân. Những điều này không nên tiếp tục xảy ra, vì nó ảnh hưởng đến sự đoàn kết của cộng đồng chúng ta (và các cựu thành viên trong UBBN). Những anh chị em trẻ mới tham gia sinh hoạt trong thời gian qua đang bị giao động vì những lời qua tiếng lại như thế nàỵ

Cháu Lê Lộc với tư cách cá nhân xin yêu cầu mọi người hãy bình tĩnh và ngưng việc chỉ trích lẫn nhau. Cháu xin đề nghị chúng ta nên có một buổi nói chuyện đễ giải toả vấn đề. Chúng ta sẽ mời các qúi vị (cố vấn ) có uy tín trong UBBN đến giúp chúng ta giải quyết sự việc.

Trong thời gian này chúng ta nên đặt quyền lợi của cộng đồng lên trên hết. Đó là tiến hành việc Brown Act và thành lập thành công Liên Đoàn Cử Tri. Vì đây là việc chung do đó mỗi cá nhân nào nếu muốn đóng góp công sức cho ban pháp lý Brown Act hoặc cho Liên Đoàn cử tri thì tùy theo tự do của cá nhân mà chọn lựa sinh hoạt một trong hai tổ chức, hoặc cả hai tổ chức .

Một lần nữa cháu xin cô chú và anh chị em bình tâm và ngưng các lời chỉ trích nhau .
Trọng kính
Lê Lộc”

Câu hỏi đặt ra ở đây, là tại sao bà Nhung, ông Phú lại chú tâm đi tìm hiểu cặn kẻ cách thu, chi của UBBN để làm gì. Trong khi đây không phải là nhiệm vụ của họ. Hơn nữa thời hạn báo cáo chánh thức chưa đến. Do đó, cái điều họ muốn “làm sạch” không được đa số những đồng hương, các đoàn thể trong cộng đồng chấp nhận. Thành ra ai cũng thấy họ đang “xã rác” trong cộng đồng, chớ không phải muốn làm sạch cộng đồng.
Khi hay những tin đồn bất lợi cho uy tín của UBBN. Các anh, chị, em có trách nhiệm đã triệu một buổi họp nội bộ tại nhà anh Nguyễn hữu Nhân để giải quyết những thắc mắc. Nhưng sau lần họp tại nhà anh Nguyễn Hữu Nhân, tình trạng vẫn không thay đỗi. Đến ngày 7/5, một lần nữa UBBN lại triệu tập một buổi họp để giải quyết nghi ngờ về việc chi, thu. Nói là nội bộ, nhưng lần này có tính cách mở rộng tại Văn Phòng Ban Đại Diện Cộng Đồng BCL. Trong phiên họp có sự hiện diện của ông bà Quỳnh Thi -Nguyễn Thiện Căn của VNNB, phóng viên Trường Kỳ báo Tiếng Dân, phóng viên truyền hình Nghê Lữ, ông Huỳnh Hớn đài phát thanh AM1430 và nhiều đồng hương khác. Tuyệt nhiên trong ngày 7/5 này, không thấy sự có mặt của ông Lê hữu Phú, ông bà Nhung , và những vị khác trong nhóm 10 người.
Câu chuyện “Chuyện nhỏ xé ra làm to” của ông Lê Hữu Phú bắt đầu đã phơi bày ra ánh sáng vào ngày 16/5/09. Nhưng câu chuyện đã thiếu đoạn kết.
Trong những bản photo copy bà Nhung, ông Phú với những chữ và con số viết lung tung lên đó, có hàng chử rõ ràng: “TỔNG CỘNG TIỀN CHI từ ngày 4/1/2008 đến 2/22/09 là: $134.680.82…” Vậy thì, báo cáo tiền CHI của UBBN từ ngày 22/2/09 cho đến sau ngày 3/3/09 nằm ở chỗ nào? Được tính chưa? Sao họ không đưa ra? Tôi nghĩ họ không đề cập đến “đoạn kết” vì thật sự báo cáo của UBBN “chưa có đoạn kết”. Cho nên, theo nhận xét của tôi, họ làm như vậy là muốn áp đặt vào tâm tư đồng hương một ấn tượng nghi ngờ tính trong sạch của anh, chị, em điều hành UBBN.
Tôi không có ý đào sâu những vấn đề không vui. Vì không ai trong chúng ta muốn nói nhiều về chuyện buồn. Nhưng lòng thì lại muốn thố lộ những suy nghĩ như là một tâm sự. Xin hãy cùng nhau mở mắt thật to để nhận ra từ đâu: Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Mỹ Phương, Bùi Sơn, Bảo Ánh và còn nhiều nữa đang có mặt trong sinh hoạt cộng đồng hôm nay.

Bình tâm nhìn lại trong chúng ta, có ai đã nhận ra sự hiện diện của những người trẻ này trong sinh hoạt cộng đồng, là sự thao thức của họ khi thấy danh dự của cha, của ông, của cả cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại San Jose bị bà nghị viên Madison Nguyễn chà đạp?

Bà Madison là một người trẻ như họ, đã ỷ có chút học thức, ỷ vào chút vốn luyến sinh ngữ, ỷ vào cơ hội tiếp xúc với chính quyền với vai trò đại diện của mình làm những điều bất nghĩa, man trá với đồng hương. Thay vì dùng hiểu biết, cơ hội để giúp đở đồng hương như việc đặt tên cho khu thương mại. Cái tên “Little Sàigòn” mà những bậc lớn tuổi mong muốn. Chẳng những không đáp ứng, bà Madison lại còn cố tình chà đạp, phỉ báng lên niềm đau của mọi người, của cả cộng đồng. Một cộng đồng mà trong quá khứ đã có biết bao người đã hy sinh trợ giúp cho sự có mặt của bà ta và gia đình bà trên đất nước này.

Những suy nghĩ nhất thời đưa đến ý niệm không tham gia bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng hay không muốn yểm trợ quỹ Brown Act trong tương lai, là sự lầm lẫn giữa người và việc. Lời nói, hành động của một người là vấn đề cá thể. Còn việc bầu cử BĐD cộng đồng hay vụ kiện Brown Act là thực chất của vấn đề. Vì là thực chất nên nó không biết nói bậy, làm bậy. Do đó, chúng ta không thể “giận cá chém thớt”. Đặc biệt, vụ kiện Brown Act là danh dự của cộng đồng. Nếu cộng đồng thắng kiện, thì điều này đã tố cáo sự sai trái của bà Madison, ông Chuck Reed sẽ mang đến nhiều thuận lợi cho mục tiêu cộng đồng muốn loại những người đại diện bất xứng ra khỏi HĐTP.

Sau ngày 3/3/09, bà Madison đang sơn phết bộ thật đã bị rơi sau biến cố “Little Sàigòn” trên mọi phương diện xã hội, văn hoá để chuẩn bị cho việc tái ứng cử vào năm 2010, để độc quyền là người Việt duy nhứt trong giòng sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ tại San Jose. Cho nên, nếu sự rút lui của những thành viên nồng cốt trong LĐCT sẽ làm giảm bớt mối lo của bà Madison. Kế đến là bọn VC nằm vùng, bọn Việt gian đang toa rập thi hành nghị quyết 36 của chúng.

Từ muôn thuở, xây dựng khó, đập phá dễ. Xin mọi người trong chúng ta hãy tự chế, nhủ lòng đừng để lọt vào bẩy của kẻ thù khi chúng ta đã học được bài học quí giá, kinh nghiệm quí báu đối với dã tâm của Việt Cộng.

Xin hãy cẫn thận, ý thức trước những lời rĩ tai để đừng dẫm lên lòng tin về sự trong sáng của thế hệ trẻ đang dấn thân. Thế hệ đang sẳn sàng thay thế cha, anh, đang từng giờ, từng ngày đi đến một nơi không trở lại.

Hãy để cho những cảm xúc thanh thản qua đi. Đừng để sự nông nỗi , vội vả, a dua, chán nản tràn ngập tâm hồn . Những điều này sẽ vô tình đốn gảy, phá nát vườn cây trí tuệ tuổi trẻ của cộng đồng hải ngoại vừa đơm hoa, trổ trái, khi cộng đồng chúng ta còn nhiều vấn đề cần phải giải quyết.

Đặng thiên Sơn
28/5/09

Những sót xa, ngậm ngùi.

*Đặng thiên Sơn
Trong phạm vi nhỏ hẹp của một gia đình. Trong phạm vi rộng lớn của một xã hội và nơi công cộng. Nơi nào cũng vậy! Ở cương vị là cha, là mẹ, là anh, là chị, là em, là bạn bè hay những chiến hữu cùng làm việc bên nhau. Ai cũng có những điều cần nói ra để làm sáng tỏ những thắc mắc, đố kỵ, nghi ngờ trong mục đích xây dựng là điều cần thiết, tốt. Trong phạm vi họp mặt gia đình những phát biểu của cha, của mẹ hay của các con được đa số đồng ý sẽ được xem là ý kiến hợp lý nhứt. Trong phạm vi hoạt động cộng đồng cũng vậy. Ý kiến của nhóm người này hay nhóm khác đưa ra với những biện luận. Bên nào được sự ủng hộ của người nghe đông hơn, nhiều hơn, thì chân lý nghiêng về phía bên đó.

Trong phiên họp ngày thứ Bảy 16/5/09, vừa qua tại trụ sở Ban Đại Diện Cộng Đồng do UBBN mời đồng bào đến để nghe trình bày về vấn đề tài chánh. Trong thành phần tham dự có chừng 9, 10 người đã đứng ra nói rằng UBBN đã báo cáo chi, thu, không trung thực trong số tiền quyên góp được của đồng bào. Với thái độ, cử chỉ và lời nói của họ, đã cho người tham dự thấy đó không phải là những lời nói xây dựng mà là một sự tố cáo, lên án UBBN.

Tiền bạc là vấn đề nhạy cảm, dễ tạo sự nghi kỵ trong lòng con người. Đặc biệt là tiền đóng góp từ đồng hương . Khi đem đề tài này ra bàn cải trước công chúng, tôi nghĩ mục đích của những người chủ trương là muốn làm vẫn đục hình ảnh đẹp của những trí thức trẻ trong cộng đồng như: Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Bảo Anh, Braley, Sơn Bùi, Mỹ Phương … và Thomas Nguyễn. Đây là những nhân vật có tư cách và phương thức làm việc đang được người dân quí mến, tin cậy.

Tôi có mặt trong buổi trưa ngày 16/5/09, tại Trung Tâm Sinh Hoạt Ban Đại Diện Cộng Đồng theo lời mời qua báo chí của UBBN. Tôi đến buổi họp với mục đích muốn biết rõ những ai đã chủ mưu cho người đi rỉ tai, tung tin trên email, trên các diễn đàn loan truyền rằng: Các anh, chị, em điều hành UBBN lem nhem tiền bạc. Là Việt gian! Là tay sai Việt Tân! Là những kẻ đã bị phía bên kia mua chuộc, nên đã sắp xếp cho việc bãi nhiệm bà Madison Nguyễn thất bại.

Tôi muốn biết rõ mặt số người này để tránh xa họ. Cũng như nói cho đồng hương biết họ là ai, thành phần nào trong xã hội, chớ không phải tới buổi họp để nghe báo cáo tài chánh. Vì với tôi, UBBN đã báo cáo vấn đề này rồi, vào ngày 8/5/09. Sự báo cáo tuy tạm thời nhưng đã quá đủ, quá rõ ràng, không cần phải nghe thêm. Vì các anh, chị, em trong UBBN họ còn có những việc riêng tư cần giải quyết trong đời sống hàng ngày như mọi người. Thêm vào đó, sinh hoạt cộng đồng còn những việc trước mắt cần mọi người đồng lòng giải quyết như tham gia Bầu Cử CĐ nhiệm kỳ 5, vụ kiện Brown Act và ra mắt Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali vào những ngày sắp tới.

Sau ngày bầu cử 3/3/09, tôi nhận được nhiều “email” tố cáo ông Thomas Nguyễn, ông Lê Lộc, ông Trần Hạnh là…này, là… kia. Rồi sau đó là những “email”, kèm theo những lời rỉ tai. Nói chung, là những luận điệu “nói xấu” những người điều hành UBBN. Việc này xảy ra sau khi một số anh, chị, em như: Lê Lộc, Thomas Nguyễn, Lưu Phương , Hồ Vũ và những anh, em khác trong UBBN tuyên bố tham gia vào Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali được L.S. Ngô văn Tiệp và ông Huỳnh Hớn thông báo trên đài AM 1430.

Những thắc mắc của tôi đã được giải đáp vào trưa ngày thứ Bảy 16/5/09, vì những người đưa tin trên Internet và kẻ thi hành công tác rỉ tai đã lộ diện.

Tôi hết sức ngạc nhiên, khi nhận ra họ là những người trước đây trong thâm tâm tôi là ân nhân của UBBN nói riêng, là ân nhân của cộng đồng VN mình nói chung, vì sự đóng góp công sức của họ trong tiến trình bãi nhiệm bà nghị viên Madison Nguyễn. Những người này là : Ông bà Nguyễn Nhung/ Quí, ông Lê Hữu Phú, bà Kim Anh, bà Trần Hương , bà Nguyễn Duyên, bà Nga, bà Becky và một, hai bà nữa tôi thấy quen mặt nhưng không biết tên. Và ông Nguyễn Bữu, người thường dẫn đầu đoàn xe chạy vòng vòng thành phố kêu gọi Recall Madison.
Trong buổi họp, sau phần chào cờ. Bác sĩ Hồ Vũ thay mặt UBBN giải thích từng chi tiết trong việc chi, thu và thể thức báo cáo lên thơ ký thành phố. Chẳng những vậy, Hồ Vũ còn chỉ dẫn mọi người cách thức lên Internet vào Website của thành phố để theo dõi báo cáo của UBBN, đồng thời giải đáp thắc mắc. Trong phần tường trình, Hồ Vũ cho biết tổng số tiền UBBN thu được là $216,771.11. Tổng số chi ra là $208,119.23. Và tiền còn lại là $8,651.88 . Bác sĩ Hồ Vũ nhấn mạnh đó là kết toán tạm thời.
Có nhiều người nghĩ rằng số tiền trên hai trăm ngàn quyên góp được là số tiền lớn. Mọi người có thể nghĩ như vậy. Nhưng có thấy tận mắt cách làm việc khoa học, sự tính toán trong việc chi, thu của những người chịu trách nhiệm. Người ta mới thấy khâm phục sự điều hành và khả năng làm việc của họ trong việc xử dụng số tiền nói trên, mà đối với tôi vẫn còn khiêm nhường so với quỹ chìm, quỹ nổi của phía bà Madison. Tôi nghĩ các vị từng làm việc với UBBN cũng khó lòng phủ nhận sự thật này. Kết quả bãi nhiệm không như ý của mọi người, là chuyện không vui. Nhưng hình ảnh đoàn kết trong cộng đồng với cao trào đang lên, là kỳ công một năm làm việc của UBBN với sự hợp tác của đồng hương.
Khi ngồi viết những giòng này! Tôi hình dung lại thái độ nhả nhặn, lễ độ; lời giải thích mạch lạc, rõ ràng của Hồ Vũ, Lê Lộc, Thomas Nguyễn, Lưu Phương, Bảo Ánh… So với những lời nói, cử chỉ của ông Nguyễn Bữu, Lê Hữu Phú, bà Nga, bà Trần Hương , bà Kim Anh thấy ngao ngán. Trong đó có vợ chồng ông, bà triệu phú Nguyễn Nhung. Người đã cho UBBN mượn một cơ sở thương mại bỏ trống làm trụ sở văn phòng. Trong khi phát biểu, đặc biệt bà Nhung, là người tương đối còn giữ được vẻ từ tốn, lịch sự.

Thành thật mà nói, tôi rất “ngưỡng mộ” những vị đã đứng ra tố cáo UBBN lem nhem tiền bạc mà tôi xin tạm gọi là “Ủy Ban Tố Cáo Đồng Tiền” (UBTCĐT) vì sự chuẩn bị chu đáo của họ. Như họ photo cả thùng tài liệu lấy ra từ Internet xuống. Như họ, sợ người đọc không hiểu nên phải viết thêm những con số và các bài toán cộng, trừ, theo sự suy đoán của họ, để phân phát cho người có mặt. Họ còn cẩn thận thuê người đến quay phim. Với những sắp xếp này, đã cho thấy “không có chuyện đoàn kết, xây dựng cộng đồng” trong lòng họ, mà chỉ có… tiền.

Sau phần trình bày của bác sĩ Hồ Vũ, là phần phát biểu của người tham dự theo thứ tự ghi tên. Trong phần trình bày của bà Nhung, ông Phú, tài liệu được hai vị này đưa ra gồm có:

1/ Mẫu California form 460 khai báo lấy ra từ văn phòng thành phố (từ 04/01/08-06/30/08).

2/ Bản Schedule A do UBTCĐT đánh máy, liệt kê UBBN thu được: $213, 518.00. Chi ra : $134.680.82 và còn lại $78, 883.00.

3/ Một mẫu in ngang (Expenditures), với những con số viết thêm, những bài toán cộng trừ để giải thích số tiền thu, tiền chi và tiền còn lại là bao nhiêu. Trong bản này, cuối trang 10, có hàng chữ như sau: “Tổng cộng tiền chi từ ngày 4/1/2008 đến 2/22/09 là: $134.680.82. Tất cả số tiền này dựa theo schedule E-payment made, California Form 460 mà UBBN report tại to City of San Jose và được Certified tại văn phòng City Clerk. File bởi Treasurer: Paul Lộc Lê & Assitant treasurer: Lưu Phương Nguyễn”.

Một câu hỏi nhỏ đặt ra ở đây là: “Như vậy thì những chi tiêu khác từ sau ngày 2/22/09 cho đến hết ngày UBBN chấm dứt chương trình phát thanh. Và sau này “trước khi thật sự kết thúc hồ sơ đối với thành phố”, có những mục cần thông báo trên báo chí, trên phát thanh thì UBBN lấy tiền từ đâu ra thanh toán? Lê Lộc, Thomas Nguyễn, Hồ Vũ, hay Lưu Phương,… phải móc tiền túi ra? Tôi nghĩ, đây là chi tiết nhỏ trong hàng trăm chi tiết khác có thể nói lên vì sao thành phố dành nhiều thời gian cho sự báo cáo tài chánh đầy phức tạp cho tới ngày 03/09/09.

Tôi rất thích thú khi nghe Hồ Vũ tuyên bố những bản do bà Nhung, ông Phú đưa ra với những con số viết thêm, tính toán trên đó không phải là bản báo cáo của UBBN. Nên Hồ Vũ không thể dựa vào đó để thỏa mãn những thắc mắc của bà Nhung, ông Phú.

Phải nói rằng, tôi rất khâm phục sự thẳng thắn của Hồ Vũ khi từ chối khéo lời đề nghị của Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, của ông Nguyễn Ruộng, của ông Nguyễn Mạnh Hùng. Những người rất gần gủi và hết lòng hổ trợ UBBN, khi những vị này muốn UBBN hoàn tất bản báo cáo tài chính trong vòng 2 tuần lễ.

Đối với tôi, những lời đề nghị của những vị nói trên là thiện chí muốn sớm giải quyết những nghi kỵ mà tôi nghĩ họ cho là không cần thiết. Tuy nhiên, thiện chí này không được UBBN đáp ứng, với một lý do rất dễ hiểu. Vì đề nghị của họ, đã thể hiện sự không nắm vững những phức tạp trong tiến trình báo cáo chi, thu.

Thử hỏi, nếu có sự sai sót “bút sa, gà chết”, thì ai là người đứng ra chịu trách nhiệm trên phương diện pháp lý đây? Người chịu trách nhiệm là những người đã đề nghị hay các anh, chị, em trong UBBN như: Lê Lộc, Lưu Phương? Điều này, cho thấy, đôi lúc thiện chí đặt không đúng chỗ sẽ tạo ra những suy nghĩ không vui.

Người ta hay lầm lẫn việc báo cáo gây quỹ vận động tranh cử với các việc gây quỹ thông thường khác. Chẳng hạn như việc gây quỷ Brown Act vừa qua, Ban Tổ Chức chỉ cần báo cáo cho đồng bào biết thu bao nhiêu, chi bao nhiêu và còn lại bao nhiêu là xong. Đâu cần tới 6 tháng để báo cáo lên Thơ ký thành phố. Hay tổ chức Cám Ơn Anh Người Thương Phế Binh Kỳ 3 mới đây, dầu có thâu được bao nhiêu tiền đi nữa. Họ cũng đâu cần phải báo cáo với chính quyền số tiền thu là bao nhiêu, chi là bao nhiêu, còn lại bao nhiêu và tên, địa chỉ, nghề nghiệp của từng người đã cho tiền. Trong khi UBBN phải làm điều này. BTC Cám Ơn Anh… chỉ cần công bố với đồng hương qua một kỳ đăng báo cám ơn, kèm các con số là xong rồi. Nếu cần thì cuối năm báo cáo với sở thuế, vì là một tổ chức bất vụ lợi.

Đem việc gây quỹ Brown Act, gây quỹ Cám Ơn Anh… hay các cuộc gây quỹ bình thường khác, so sánh với Gây Quỹ Bãi Nhiệm để nói rằng: “Báo cáo dễ dàng quá mà, có khó gì đâu”. Rồi kết luận bên này làm việc mau lẹ, minh bạch; bên kia câu giờ, làm việc mờ ám là sự so sánh hàm hồ, sai lầm.

Phải nói rằng, tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy trong số những người đứng ra tố cáo UBBN lem nhem có ông T.S. Lê Hữu Phú. Người mà trước ngày bầu cử bãi nhiệm bà Madison, đã tố cáo ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ tịch BĐD/CĐ/BCL mờ ám trong vấn đề tiền bạc. Rồi sau đó lại nói lại.

Lẽ ra là người học cao, hiểu rộng và đã sinh hoạt cộng đồng lâu năm hơn những người trong “UBTCĐT”. Ông Lê Hữu Phú phải thấy rằng, hiểu rằng, vai trò Trưởng Ban Bầu Cử Cộng Đồng Bắc Cali hiện ông ta đang gánh vác rất quan trọng, và việc ông đang cùng Ban Đại Diện, L.S Đỗ văn Quang Minh, cô Trina Nguyễn lo vấn đề Brown Act là niềm tin đem thắng lợi đến cho cộng đồng.

Ở vai trò này, lẽ ra ông Phú nên khuyên nhủ bà Nhung, ông Quí, bà Hương, bà Kim Anh, ông Bữu nên từ từ… “xét lại”. Đâu có gì phải gấp gáp, nếu không tin vào sự làm việc của UBBN. Còn không thì ông ta nên tránh xa những người mới có “một chút” đóng góp công sức, phương tiện vào việc bãi nhiệm bà Madison mà cứ tưởng là điều khủng khiếp... Không khuyên, không tránh được thì thôi, ai dè đâu ông Phú lại còn a tòng và có cử chỉ của một kẻ xum xe trong phiên họp.

Có thể ông Lê Hữu Phú nghĩ rằng, khi ông đứng cạnh bên những người tố cáo UBBN, sẽ tạo thêm uy tín trong sạch của ông trong cộng đồng. Nhưng ông có biết đâu, nó đã gây tai hại đến uy tín của ông trong việc bầu cử BĐD cộng đồng sắp tới, và cho việc gây quỷ vụ kiện Browm Act có thể còn nhiều lần xảy ra trong tương lai.

Hành động của ông Lê Hữu Phú và những người mà tôi gọi là “UBTCĐT” trong ngày 16/5/09, là vết nhơ của từng cá nhân. Họ đã tự làm mất giá trị đóng góp của họ trong một năm qua, khi những điều tố cáo của họ chẳng thuyết phục được ai. Lẽ ra, với lòng phục vụ cộng đồng sẳn có, họ nên để tâm vào việc bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng , và chuẩn bị tinh thần cho một cuộc vận động tài chánh kế tiếp khi vấn đề Brown Act cần đến. Đây mới là việc làm thực sự, nói lên sự quan tâm xây dựng cộng đồng.

Kết quả việc tố cáo UBBN lem nhem tiền bạc của “UBTCĐT” rồi sẽ ra sao? Tôi thấy chẳng ra sao và chẳng đạt được kết quả nào cả. Mà chỉ thấy sự trình bày mạch lạc, rõ ràng của UBBN đã làm sáng tỏ được những điểm sau đây:

1/ Đã làm lộ ra chân tướng của những con mối chở mìn trên lưng về phá ổ.

2/ Thomas Nguyễn, Lê Lộc , Hồ Vũ, Lưu Phương, Braley, Bảo Anh... đã chứng tỏ cho mọi người thấy nguyên tắc, khả năng làm việc, thẳng thắn, chững chạc, không khuất phục trước sức ép của thế lực tiền tài.

3/ Cho thấy những suy nghĩ và lòng tin của người tham dự buổi họp dành cho anh, chị, em trong UBBN còn đó không bị lay chuyển. Đó là chưa kể sự phẫn nộ trong cộng đồng mấy ngày qua, khi sự đoàn kết cộng đồng đang tiến triển tốt đẹp qua biến cố Little Saigòn đang có mần móng phá hoại.

Tôi nhớ đến thái độ, cữ chỉ, lời nói lễ phép của Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương… dành cho ông bà Nguyễn Nhung, ông Lê Hữu Phú, bà Hương Trần và những người đứng tuổi khác trong UBBN với một dạ, hai thưa … Thưa chú, thưa cô, một cách chân thành thấy lòng xót xa. Tôi cho rằng những người lớn này, thiếu công bằng, vội vả, bất công, không đúng, và không xứng đáng nhận thêm những sự kính trọng. Không đúng ở đây, là tại sao không chấp nhận sự báo cáo tạm thời, khi còn thời gian khá dài để làm sáng tỏ mọi điều mình muốn. Vì vậy, nhiều người đã đặt câu hỏi: “Tại sao những vị trong “UBTCĐT” không đi “lột mặt nạ” Ủy Ban Chống Bãi Nhiệm của bà Madison?”

Những suy nghĩ cần nói, tôi đã nói ra như một đóng góp, chia sẽ vào sự kiện không vui của cộng đồng. Tôi nghĩ phần còn lại là thái độ của quí đồng hương , của Ban Đại Diện, các Hội Đoàn, Đoàn Thể Quốc Gia.

Tôi ngậm ngùi, khi nhớ đến những giọt lệ rưng rưng, hai mắt đỏ hoe trên gương mặt vợ của Lê Lộc trong đêm kết quả bầu cử bãi nhiệm 3/3. Tôi nhớ đến giọng nói nghẹn ngào, ánh mắt trầm buồn của Lưu Phương vợ bác sĩ Hồ Vũ thấy lòng mình xốn xang. Tôi nhận ra rằng nước mắt đôi lúc là lời nói của hạnh phúc, của niềm vui. Và nước mắt đôi lúc lại là lời nói của tủi buồn và sự bất bình vô tận.
Đặng thiên Sơn
20/5/09

Wednesday, May 13, 2009

Hoa Hướng Dương: “Viên ngọc trai trong làng văn học hải ngoại”

• Đặng thiên Sơn

Khi nói về thi sĩ, nhà văn Hoa Hướng Dương tôi đặt tựa cho bài viết như trên không biết có quá đáng không? Nhưng tôi nghĩ đúng hay sai, quá đáng hay không cũng không quan trọng bằng đã nói ra được suy nghĩ của mình.

Trong triết học có lối suy luận gọi là “tam đoạn luận”. Tam đoạn luận đưa ra “tiền đề”, rồi “trung đề” và đi đến “kết luận”. Thí dụ như người ta nói: “cái gì hiếm thì quí - ngọc trai hiếm - nên ngọc trai quí.

Từ suy luận như trên tôi so sánh Hoa Hướng Dương như một hạt ngọc trai trong trong làng văn học hải ngoại. Làm thơ, viết truyện để được người đời tặng cho danh hiệu là Thi sĩ, Nhà văn đã là một việc khó. Nhưng, với Hoa Hướng Dương, trong hoàn cảnh hiện tại chị vượt qua mọi thử thách để hoàn thành nhiều tác phẩm thơ, văn, đóng góp vào nền văn học hải ngoại thì quả là một việc làm hiếm hoi.

Nhiều người đã nói làm một vài câu thơ, viết một trang thư tình cho người yêu đã khó, huống chi làm thành những tập thơ, viết thành những câu chuyện dài thì càng khó hơn. Đối với một người nhìn thấy được, quan sát được, đọc sách, đọc báo được mà đã khó như vậy, thì đối với Hoa Hướng Dương một người lấy đêm làm ngày, lấy ngày làm đêm, lấy bóng tối làm ánh sáng, lấy ánh sáng làm bóng tối, với cái “computer” vừa nghĩ vừa “gõ” từng chữ để hoàn thành các tác phẩm thơ, văn như: “Gọi Hồn Dân Tộc, Gãy Gánh Kiêu Sa, Mùa Xuân Đã Mất, truyện dài “Qua Biển”. Để rồi đến “Kiếp Lục Bình”, thì quả là một sự kỳ điệu, phi thường trên đời.

Tôi quen biết anh, chị Hoa Hướng Dương vào những năm cuối thập niên 80, khi chân ướt, chân ráo đến định cư tại Thung Lũng Hoa Vàng, San Jose. Lúc ấy, Hoa Hướng Dương còn là người bình thường, hai mắt sáng như đèn pha. Sáng dậy đi làm, chiều về lo cơm nước cho chồng, cho con. Cuộc đời thật tươi vui, hạnh phúc, để sáng tác những vần thơ. Thơ của Hoa Hướng Dương là nỗi lòng người viễn xứ, là sự khoắc khỏai, xót xa khi nghĩ về cho một dân tộc đang sống lầm thang trong tay bạo quyền Việt Cộng. Là ý chí đấu tranh bất khuất của người Việt hải ngoại, đã nhiều lần đăng trên tờ Nguyệt San Chứng Nhân, tiếng nói của Tổng Hội CTNCT/VN/HN, khi tôi còn là Tổng Thơ Ký của tờ báo.

Sau đó vào một buổi chiều, một người bạn báo tin cho tôi hay “ông trời” đã lấy đi ánh sáng đôi mắt của Hoa Hướng Dương. Thì ra ông trời đã sinh ra con ng ười, ông ấy muốn lấy đi những gì đã cho thật hết sức bất chợt, nó đến như cơn địa chấn. Nhắc lại chuyện cũ tôi còn bàng hoàng như mới ngày nào.

Khi Hoa Hướng Dương nhờ tôi đọc thâu băng bản thảo “Kiếp Lục Bình” lúc đó tên là “Đời Tỵ Nạn” đang được viết từng trang, từng ngày, để Hoa Hướng Dương nghe lại cần them, bớt ý tứ gì không! Tôi đã có ý định viết đôi lời về tác giả. Tôi đem ý định này nói cho anh, chị ấy nghe. Hoa Hướng Dương cười hỏi tôi: “Anh Sơn có biết bây giờ người ta đã nuôi được ngọc trai trong hồ rồi không !” Tôi đáp: “Biết chớ! Nhưng viên ngọc trai tôi nói đến ở đây là viên ngọc thật của hòn đảo Phú quốc, nên lúc nào nó cũng hiếm và quí.”

Cho nên, nhân dịp Hoa Hướng Dương ra mắt tự truyện “Kiếp Lục Bình”, mà tôi và các anh Đào Đức Chương, Nguyễn Trung Dũng cùng Hoa Hướng Dương tổ chức tại nhà hàng Grand Fortune trên đường Monterey vào ngày Chủ nhật 31/5/09, tôi nói về HHD không phải vì sự cảm thông của người cầm bút trong Hội Văn Bút VNHN, mà vì tôi đã nhận ra một sức sống, một ý chí phấn đấu phi thường của một người phụ nữ Việt Nam. Người đó dù trong hoàn cảnh của “kiếp sống tối tăm”, nhưng vẫn hiên ngang vùng lên, đứng dậy, để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ mẫu mực, một người con của quốc gia Việt Nam chân chính. Những điều mà thế hệ mai sau cần biết, cần hiểu để noi theo.

Ngay từ chương đầu của “Kiếp Lục Bình” nói về sự ra khơi bất đắc dĩ của làng sóng vượt biên, tôi đã thấy thích thú ngay vì lối viết sặc mùi “nước lợ, phèn chua” miềm Nam của Hoa Hướng Dương. Rồi từng chương kế tiếp, khi Hoa Hướng Dương viết tới đâu thì “email” cho tôi đọc tới đó, cho đến hết hơn 350 trang. Tôi nghĩ rằng mình phải viết cái gì đó, để chia sẽ sự thích thú của mình với bạn bè, đồng hương xa gần về một nhân vật hiếm hoi của cộng đồng VN tại hải ngoại.

Hoa Hướng Dương trong “Kiếp Lục Bình” vừa trôi nổi vừa trổ bông có lúc ngập tràn niềm tin khi nhìn về tương lai trong nắng hồng rực rở của buổi sáng mặt trời mọc ở phương Đông lúc chân ướt, chân ráo đặt chân đến xứ lạ quê người. Có lúc vồn vả, vui tươi, hăm hở, bồi hồi nói về thời niên thiếu, về tình mẫu tử, về những ngày, tháng chị, em, cô, bác quây quần bên nhau. Để rồi thảng thốt với tai họa xảy đến vừa đau buồn vì “tại họa”, vừa ê chề, xót xa khi gặp phải những ông thầy “lang băm” thổ tả, với tâm trạng nghe người ta nói thầy nào hay thì mò tới đó. Và phẫn nộ, quyết liệt, không nương tay với bọn Việt cộng, Việt gian phản bội cộng đồng. Đồng hương đọc rồi sẽ thấy…

Qua 25 chương của “Kiếp Lục Bình”, người đọc dù Nam hay Nữ sẽ nhận ra mình, vì mỗi chương là nỗi lòng của con người mà tác giả đã nói thay cho người đọc với niềm vui, nỗi buồn của đời tỵ nạn. Hoa Hướng Dương kể sạch, nói hết mà không dấu diếm, ngượng ngùng, e thẹn hay sợ mích lòng một một ai. Bởi vì: “Có sao nói vậy người ơi!”

Khi đề cập đến hiện tượng những người mang nhãn hiệu quốc gia đi vái lạy một đảng viên cao cấp của tập đoàn cộng sản VN, Hoa Hướng Dương đã thẳng thắn nói đến tên tuổi thành phần Việt gian hải ngoại này tại Toà Thị Chính San Jose ngày 06 tháng 04 năm 2008. Và cũng không đắn đo khi ca ngợi những người đã phản đối hành động của bọn vô liêm sĩ. Hành động đã làm đau lòng người còn sống, sỉ nhục và tổn thương đến anh linh của những người đã chết. Hoa Hướng Dương đã nói thật, nói thẳng không chừa một ai, như một người sáng mắt chứng kiến hành động của những kẻ lòng dạ đổi trắng thay đen, từ biến cố Little Saigòn đã kéo theo một chuỗi vấn đề mà cộng đồng chúng ta cùng nhau hợp sức giải quyết ... Để mọi người cùng nhận ra rằng:

“Thà đui sáng trí, sáng lòng.
Còn hơn sáng mắt mà tâm tồi mù”
(thơ Hoa Hướng Dương)

Hãy nghe Hoa Hướng Dương tâm sự: “Đời sống có nhiều sự đổi thay, bất trắc thường xảy đến cho tất cả mọi người. Vì thế chúng ta phải cố gắng vượt qua và nghĩ đến những điều tích cực. Cũng như tôi thường tự nghĩ, sự tối tăm của cá nhân không to lớn, đau đớn bằng sự tối tăm của một dân tộc. Sự mất ánh sáng của một con người không quan trọng , không tổn thất nhiều bằng sự mất đi ánh sáng tự do của một chính thể, một quốc gia. Vì vậy tôi vẫn kiên trì đứng lên không khuất phục trước nghịch cảnh đau thương này.” Và kết luận : “Mong các em, các cháu sẽ đi đúng đường, đúng lối, sẽ là những khóm lục bình con rồi cũng sẽ tiếp tục trổ bông. Dù đường đời có nhiều gian nan, nguy khốn cũng phải ráng sức vượt qua để làm rạng danh con Hồng, cháu Lạc”

Vì không phải là một nhà phê bình, nên tôi không nói về hình thức, nội dung của tự truyện “Kiếp Lục Bình”, nhưng tôi tin rằng khi cầm quyển sách trên tay và đọc xong, mọi người sẽ hài lòng. Cho nên, với tôi, tôi nghĩ mỗi gia đình người Việt nên có một quyển trong tủ sách gia đình mình, để chúng ta cùng nhận ra giá trị nghị lực phi thường của người phụ nữ VN. Trong đó thân phận người đàn bà trong vai trò làm vợ, làm mẹ và làm một đứa con yêu của đất nước không phải là điều dễ dàng. Và cuối cùng khi viết những giòng chữ này, tôi không ngại có người sẽ cho rằng tôi quá lời, mà ngược lại tôi e rằng mình không đủ ngôn ngữ để nói thay, diễn tả hết được suy nghĩ của tác giả đã uốn nắn từng chử, từng câu trong “ Kiếp Lục Bình”.

*Đặng thiên Sơn
Tháng 5 năm 2009

Chuổi dài đấu tranh và xây dựng cộng đồng của người Việt San Jose trong hai năm qua

*Đặng thiên Sơn
Từ biến cố đặt tên gì, ý nghĩa của nó ra làm sao cho một khu thương mại người Việt Nam trên đường Story, với sự ra đời của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison, của Vụ kiện Brown Act rồi đến tổ chức mang tên Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali, là một chuổi dài đấu tranh nhọc nhằn và xây dựng cộng đồng của người Việt tại thành phố San Jose. Những việc làm của các tổ chức nói trên theo thời gian được tuần tự giải quyết, đã chứng minh khả năng làm việc của họ, với sự yểm trợ nồng nhiệt, tích cực của đồng hương. Kết quả của mỗi hoạt động khác nhau, nhưng đã nói lên được sự đoàn kết, sự hy sinh và sự quyết tâm của cả tập thể người Việt trong vùng đối với hiện tượng “quỷ quái” Madison Nguyễn.
Nhìn chung, dựa trên mức độ nhận thức của từng cá nhân và điều kiện sẳn có thì sự đóng góp tài chánh, công sức, thời gian, dù ít, dù nhiều của mỗi người hiểu theo giá trị đồng đều được xem như ngang nhau. Nhưng, nếu được hiểu theo giá trị thực tế của phương pháp cân, đo, đong, đếm trong toán học thì lại khác.
Hiểu theo nghĩa toán học, thì những cá nhân trong sinh hoạt cộng đồng khi nhận thức ra việc mình đã làm được trong tổ chức mình tham gia, chỉ là một hạt cát trong bãi xa mạc thì mọi người sẽ vui vẻ, bình thản đối với sự thành, bại. Vì “Thua keo này, ta bày keo khác”. Nhưng khi nghĩ rằng cần phải đong, đo, cân, đếm để tính hơn, tính thua và kể lễ công lao thì vấn đề buồn, vui trong nội bộ sẽ không tránh khỏi.
Theo sự sắp đặt của tạo hóa thì chỉ có một vũ trụ, một không gian. Trong vũ trụ này có hàng hà sa số hành tinh. Mỗi hành tinh lớn hay nhỏ, hành tinh nào cũng nằm trong một quỷ đạo của chính mình. Nhờ quy luật này sự lộn xộn không xảy ra, không làm cho các hành tinh va chạm vào nhau.
Trong đời sống xã hội, con người có thể tự coi mình là một hành tinh vì sự kỳ diệu của mỗi cá nhân mà tạo hóa đã ban cho. Nhưng, đừng bao giờ nghĩ mình là một “tiểu vũ trụ” để sắp đặt này, nọ, bắt mọi người nghe theo.
Trong sinh hoạt cộng đồng, nếu ai cũng cho rằng sự đóng góp của mình nhiều hơn, trội hơn và ý kiến phải bình đẳng tuyệt đối trong quan hệ làm việc thì không có hai chữ “hệ thống” của một tổ chức. Nói một cách khác, khi làm việc cộng đồng, nếu ai cũng chủ quan cho rằng mình là “tiểu vũ trụ”, thì trong phạm của một cơ chế nhỏ bé các “tiểu vũ trụ” đụng nhau là điều không tránh khỏi.
Với danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại lưu vong, các hoạt động của tổ chức này tự nó đã mang đặc tính tự nguyện. Những cá nhân làm việc trong các cơ chế không bị ràng buộc với bất cứ một quyền lợi nào này, là thành phần rất ít trong số trên hai triệu người Việt ở hải ngoại. Nên giá trị, ý nghĩa sự đóng góp của họ trong việc xây dựng cộng đồng, duy trì tinh thần người quốc gia chống cộng, đấu tranh để bảo vệ danh dự cộng đồng là những việc làm cao quí, thiết nghĩ khi phê phán chúng ta phải dè dặt, thận trọng.

Nếu mọi người góp công, góp của vào việc chung, ai cũng đòi hỏi những người lãnh đạo tổ chức quần chúng “ nên làm thế này, nên làm thế kia…” hay “phải như vầy mới đúng, làm như vậy là sai…” thì có lẽ cho đến ngày nay không có danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, vì nó đã tan rả lâu rồi. May mà trong cộng đồng những người “xách mé này, kia” không nhiều. Vì không có một tổ chức, đoàn thể nào có khả năng làm thỏa mãn hết ý kiến của hàng trăm người, hàng ngàn người, hàng vạn người, đặc biệt đối với vấn đề nhạy cảm là sự đóng góp tài chánh của đồng bào. Trong khi những người dám đứng ra kêu gọi và chấp nhận sự yểm trợ tài chánh của đồng hương, chắc chắn tâm hồn họ đã có sẳn sự trong sáng. Nên tôi nghĩ! Chúng ta không cần phải lo!
Là một người đã tham gia sinh hoạt trong cộng đồng nhiều năm với nhiều hình thức, tôi dễ cảm thông, tôi dễ thấy được những khó khăn các tổ chức thường gặp phải.
Không ít người đã lầm lẫn không phân biệt được khi đem so sánh việc làm của một Hội Ái Hữu của tỉnh này, Hội Ái Hữu của lực lượng kia, hay của Tổ chức A, của Đảng phái B, với các hoạt động của Ban Đại Diện Cộng Đồng, hoạt động của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, hoạt động của Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison, việc đeo đuổi Vụ kiện Brown Act hay sự ra đời của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali.
Nếu mọi nhìn thấy được sự hoạt động của các tổ chức Hội đoàn, Đảng phái chỉ là những hoạt động có tánh cách “cục bộ”, tương thân, tương trợ, so với hoạt động của Ban Đại Diện, Phong Trào Cử Tri Đòi Dân Chủ, Vụ kiện Brown Act, Recall Madison, Liên Đoàn Cử Tri Người Việt là những hoạt động rộng lớn mang tánh cách “quảng đại quần chúng” là hai hệ thống tổ chức khác nhau, thì mới nhận ra được những khó khăn trăm bề trong việc điều hành khi thiếu những phương tiện tài chánh căn bản tối thiểu. Khi nhận ra được như vậy, thì mọi người mới thấy được sự đóng góp của mình thật nhỏ nhoi so với tâm huyết, thiện chí của những người chịu đứng ra làm việc cộng đồng. Nói theo thuyết nhà Phật thì “công đức” của họ “vô lượng”.
Vì thấy và hiểu được giá trị của từng việc làm, từng sự hy sinh của những người gánh vác việc chung tôi tự nghĩ mình sẽ có lỗi với họ nếu nghi ngờ về lập trường đấu tranh và tư cách thiếu trong sạch của họ trong vấn đề chi tiêu tiền quyên góp được của đồng bào. Chẳng những vậy còn xúc phạm đến danh dự của họ, là những người tuy chúng ta không nói ra nhưng ai cũng hiểu đó là… mặt mũi của cộng đồng, là … danh dự của cộng đồng.
Tôi tin rằng đa số những người thường có mặt trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, đóng góp tiền bạc cho sinh hoạt cộng đồng đều muốn cộng đồng chúng ta mỗi ngày mỗi lớn mạnh, vững vàng để được chính quyền địa phương và các sắc dân bạn nể trọng. Trong các buổi sinh hoạt này chắc chắn không tránh khỏi sự trà trộn của bọn Việt cộng hoạt động tình báo tại hải ngoại, của bọn Việt gian đón gió, trở cờ. Vì đó là những cơ hội để bọn chúng đi tìm hiểu việc làm của chúng ta, là cơ hội bọn chúng đi bỏ nhỏ, đi rỉ tai, để gây hoang mang trong lòng người quốc gia nhẹ dạ.
Trong phạm vi của một buổi hội họp, bàn bạc, người ta thường đưa ra những ý kiến bao hàm sự nghịch lý lẫn thuận lý. Ý kiến được đưa ra là điều kiện cần trong sinh hoạt dân chủ. Nhưng những ý kiến nghịch lý thường không được mọi người chấp nhận, vì thiếu điều kiện đủ là những chi tiết chứng minh cần thiết . Do đó, để bảo vệ những điều nghịch lý của mình người nêu ra chỉ còn cách đi bỏ nhỏ, rỉ tai người chung quanh để tìm đồng minh. Bọn tình báo Việt Cộng lợi dụng mâu thuẩn này để gây xáo trộng cộng đồng.
Hiện nay có những luồng gió độc đang thổi vào các hoạt động của cộng đồng người Việt quốc gia tại San Jose, như Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali của ông Nguyễn Ngọc Tiên có làm được việc gì ích lợi cho đồng hương đâu mà cứ bầu tới, bầu lui làm chi cho mất công, tốn của; như vụ kiện Brown Act của ông Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, Tiến sĩ Lê Hữu Phú, cô Trina Nguyễn có đi tới đâu đâu mà cứ kiện tới kiện lui để xin tiền đồng bào; như Liên Đoàn Cữ Tri của Luật sư Ngô Văn Tiệp, Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Bùi Sơn, Braley, Bảo Anh… vì thua me nên gở bài cào để moi tiền thêm của đồng bào nhẹ dạ vân vân và vân vân. Những kẻ đang phù mỏ dùng ống đu đủ để thổi những luồn gió độc vào cộng đồng người Việt quốc gia là ai, chắc mọi người đã nhìn thấy. Bên cạnh đó còn có luận điệu ru ngủ “thôi thì dĩ hòa vi quí, cũng là người Việt với nhau cả mà…”. Nhưng tôi tin rằng chúng ta không thể “dĩ hòa vi quí” với một người đại diện đã khinh miệt cả người già lẫn người trẻ, và vì quyền lợi cá nhân bỏ mặc nguyện vọng chính đáng của cử tri mình.
Để chấm dứt câu chuyện, tôi xin kể lại một, hai giai thoại giữa Khổng Tử và Lão Tử trong bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên để những người Việt quốc gia chân chính cùng chiến tuyến, đang đấu tranh cho lẽ phải, cho danh dự cộng đồng cùng nhau suy ngẫm:
“Không Tử khi qua Chu, đến gặp Lão Tử để hỏi về Lễ, Lão Tử trả lời: “Những người ông nói đó, thịt xương đều đã nát cả rồi, chỉ còn lại lời nói của họ thôi. Vả lại người quân tử gặp thời thì ngồi xe ngựa, không gặp thời thì đội nón lá mà đi chân không. Tôi nghe nói người đi buôn thì hay dấu kỹ vật quí, coi bề ngoài như không thấy gì; người quân tử đức cao thì dung mạo bề ngoài như ngu độn. Ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục, cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có vậy thôi.”
Khổng Tử về, gặp các môn sinh nói: “Loài chim ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó lội được; loài thú, ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẩy. Lội thì ta dùng câu để bắt. Bay thì ta dùng tên để bắn. Đến loài rồng cỡi gió mây mà lên trời thì ta không sao biết được.Hôm nay ta gặp ông Lão Tử, ông là con rồng chăng?”.
Cũng trong Bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên chép lại lời Lão Tử khuyên tánh ngạo mạn của Khổng Tử như sau: “Tôi nghe nói người giàu sang tiển nhau bằng tiền bạc, người nhân hậu tiển nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, mạn phép tự coi là người nhân mà tiển ông bằng câu này: Kẻ thông minh và sâu sắc thì khó sống vì ham phê bình người; kẻ giỏi biện luận, biết nhiều thì nguy tới thân vì hay nêu cái xấu của người. Kẻ làm con và kẻ làm tôi đều không có gì để giữ mình cả.” (Trong Lão Tử, Đạo Đức Kinh của tác giả Nguyễn Hiến Lê).
Đặng thiên Sơn
14 tháng 5/ 2009