Kính gởi bà nghị viên Madison Nguyễn, khu vực 7 thành phố San Jose,
Thư không niêm của ông Nguyễn Thông, cư dân district 7 gởi nghị viên khu vực 7 Madison Nguyễn
San Jose, ngày 18 tháng 8 năm 2008
Thưa bà,
Theo thông báo đọc trên đài phát thanh Quê Hương và những chương trình phát
thanh ủng hộ bà trong mấy ngày qua, cho biết ngày 23 tháng 8 năm 2008, những người ủng hộ bà nghị, sẽ đi gỏ cửa nhà cư dân khu vực 7, để xin đồng hương ủng hộ chống bãi nhiệm.
Chúng tôi, hiện đang cư ngụ trong khu vực 7, xin đặt những câu hỏi sau đây với bà trước khi chúng tôi quyết định không còn tiếp tục ủng hộ bà nữa hay vẫn ủng hộ bà. Vì đây không phải là chuyện tranh cải "bá láp", mà là một quyết định quan trọng ảnh hưởng đến danh dự cộng đồng Việt Nam tại San Jose, chớ không nhất thiết chỉ riêng khu vực 7 của chúng tôi.
Xin bà Madison trả lời cho chúng tôi biết:
1./ Tại sao khi thành phố có ý định đặt tên cho một khu chợ nằm trên đường Story để vinh danh cộng đồng Việt Nam, bà Madision không thông báo việc này cho CĐVN biết. Trái lại bà chỉ hội họp bàn tính riêng với các ông Vũ Văn Lộc , Nguyễn Phú Nam và Tăng Lập.
Vậy, chúng tôi xin hỏi bà Madison, những người chúng tôi vừa kể tên ở trên họ là
ai? Những người này, có cư ngụ trong vòng đường kính 1,000 feet thuộc khu chợ
trên đường Story như bà tuyến bố ngày 15/ 8/08 tại thư viện Tully không?
2./ Thành phố có kế hoạch đưa ra ngân sách 2 triệu 8 đồng để lập một Trung Tâm
Sinh Hoạt cộng đồng Việt Nam.
Vậy, chúng tôi xin hỏi bà Madison, lý do tại sao bà không thông báo tin vui này cho CĐVN biết, mà chỉ bàn riêng vấn đề này với ông Nguyễn Xuân Ngãi và ông Lê văn Hướng. Xin bà giãi thích rõ ràng, vì hai người này, thì một người làm bác sĩ thông tim và người thứ hai chỉ là một ông bán bánh mì thịt nguội có tiền.
Xin hỏi bà Madison, họ đại diện cho ai để quyết định chuyện liên quan đến sinh hoạt cộng đồng. Trong khi bà trả lời trong cuộc phỏng vấn của ông Nguyên Khôi rằng những trợ cấp của chính phủ không giao cho cá nhân, hội đoàn nào cả. Vậy sao tại bà lại giao ngân sách nói trên cho hai người này?
3./ Trong thư bà Madison gởi cho cư dân khu vực 7 đăng trong website của bà có
đoạn như sau: "Khi lần đầu vận động tranh cử ghế nghị viên khu vực 7 năm 2005,
tôi đã dùng những cách công bằng và lương thiện. Tôi đã tranh đấu chống lại nhiều lời đồn đãi và tin tức sai lạc giống như tôi phải đối phó bây giờ". (trích thư bà Madison)
Chúng tôi hy vọng bà nghị viên "công bằng và lương thiện". Hãy trả lời rõ ràng về
những lời đồn đãi sau đây rằng:
- Bà đã thuê người đi ăn cắp và phá hủy những lawsign Recall Madison của Ủy Ban Bải Nhiệm. Có đúng như vậy không?
- Bà đã thuê người đi rĩ tai, đi tung tin những ai cho chữ ký bãi nhiệm sẽ gặp khó
khăn trong vấn đề hưởng trợ cấp, nhà housing, tiền già, tiền bịnh và thậm chí đi về Việtmam thăm gia đình cũng sẽ gặp khó khăn. Có đúng như vậy không?
4./ Trong thư kêu gọi bà còn nói rằng : "Những người lãnh đạo cuộc vận động bãi
nhiệm đang cố tung ra tin thất thiệt rằng tôi phục vụ cho những nhà xây cất giàu có, phục vụ cho những quyền lợi đặc biệt, chia rẽ cộng đồng, họat động mờ ám và nhiều thứ khác nữa. Madison chỉ phục vụ cho tất cả những cử tri trong khu vực của mình…"(trích thư bà Madison)
Bà nói rằng những người đang bãi nhiệm bà tung tin thất thiệt rằng bà chỉ phục vụ cho người giàu. Vậy thì tại sao, trong phiên họp quyết định cho việc thiết lập những lá phướn mang tên Little Saigon trên đường Story tại Kelly Park bà không tham dự để binh vực nguyện vọng cho hàng trăm cử tri khu vực 7. Trái lại trước đó, bà đã sốt sắng Email qua lại với bà Helen Deruna nhân viên Sở Kế Hoạch chạy chọt đề nghị tách rời hai chữ Việtnamtown như ý muốn của ông Tăng Lập Thành, cho phù hợp với bản vẻ của ông này đã dựng sẳn tại khu xây cất từ trước. Vậy bà cho biết bà đã phục cho ai và có đúng với ý nghĩa câu bà đã viết trên giấy trắng mực đen trong thư rằng: "Madison chỉ phục vụ cho tất cả những cử tri trong khu vực của mình…"
Và chúng tôi xin hỏi bà Madison, ông Tăng Lập là người giàu có hay người bình
thường ? Còn những cữ tri đến họp tại công viện Kelly Park có phải là những cử tri
trong khu vực 7 của bà không?
Thiết nghĩ nếu những câu hỏi trên không được chính miệng bà trả lời hay ra một văn thư chính thức để xác nhận thực hư, thì quả thật là một điều đáng tiếc, vì những điều này đang ảnh hưởng trầm trọng đến tư cách làm việc, hạnh kiểm của một nghị viên.
Thưa bà nghị viên,
Chúng tôi gởi thư này tới văn phòng bà, để yêu cầu bà trả lời rõ ràng những thắc
mắc của người dân thấp cổ, bé miệng trước công chúng. Và song song đó, chúng tôi cũng nhờ các cơ quan truyền thông phổ biến thư này để rộng đường dư luận.
Trân trọng kính chào bà,
Ký tên
Gia đình Nguyễn Thông
Cựu thiếu tá Hải Quân/ QLVNCH
Cử tri đã bầu cho bà nghị viên Madison năm 2005
Tái bút:
Mong bà nghị viên sớm hồi âm theo địa chỉ email của tôi:
susanphunguyen@gmail.com
Xin đa ta!
Thursday, October 16, 2008
Quyết Nghị của Phiên Họp Khoáng Đại Trưng cầu Dân Ý
Quyết Nghị của Phiên Họp Khoáng Đại Trưng cầu Dân Ý
San Jose, Unified Event Center (GI Forum cũ), 5:00 chiều ngày 9/12/2007
Trước sự hiện diện của:
- Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California,
- Các Vị Lãnh đạo Tôn giáo và Thân Hào Nhân Sĩ,
- Các Hội Đoàn, Tổ Chức Quốc Gia,
- Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon,
- Toàn thể trên 2.000 đồng hương VN,
- Các cơ quan báo chí, truyền thông Mỹ, Việt.
Ngày 5 tháng 6 năm 2007, Hội đồng Thành phố San Jose chấp thuận và công nhận khu vực thương mại trên đường Story road, kéo dài từ xa lộ 101 đến cuối đường Senter và đường Keyes, là trung tâm thương mại của người Việt. Đề án này được thị trưởng Chuck Reed và bà nghị viên Madison Nguyễn đồng bảo trợ và đặt tên là Vietnamese Business District, trong quá trình tiến triển của dự án, bà Madison Nguyễn đã có những thái độ lạ lùng như sau:
1/- Trong tiến trình vận động và đặt tên cho khu vực này, bà nghị viên Madison Nguyễn đã dấu nhiều điều không cho toàn thể cộng đồng Việt Nam biết, bà cũng đã không công nhận những kết quả cuộc trưng cầu dân ý do cơ quan Redevelopment Agency, cư dân và báo chí Mỹ, Việt thực hiện. Bà đã không ghi nhận ý kiến của Cộng đồng Việt Nam với rất nhiều hội đoàn đã đồng ủng hộ cho tên Little Saigon và với hơn 2000 chữ ký do Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon thu được. Những việc làm của Bà Madison không thể hiện tinh thần dân chủ về những lời mà bà đã phát biểu trong phiên họp ngày 15/8 tại thư viện Tully khi bà trình bày dự án này trước công chúng lần đầu tiên.
2/- Bà Madison đã không đáp ứng các lời mời đến gặp cư dân Việt trong cộng đồng và cũng không cho Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon được có dịp tiếp xúc với bà để trình bày những ý kiến của đa số dân chúng muốn chọn tên Little Saigon. Bà Madison đã không lưu tâm đến tiếng nói của người dân.
3/- Bà Madison bất chấp các lời đề nghị của người Việt tị nạn cộng sản và 3 nghị viên khác trong hội đồng Thành Phố để cuối cùng Hội Đồng Thành Phố đã biểu quyết để bắt buộc cả cộng đồng phải chấp nhận một cái tên mà cộng đồng không mong muốn là Saigon Business District. Đây là một việc làm phi dân chủ, để rồi đêm 20/11/2007 trước sự hiện diện và quan tâm của hơn 1.000 đồng hương Việt Nam. Bà đã tỏ ra tàn nhẫn và độc tài trái với tư cách của người nô bộc của dân.
4/- Sau đó ngày 21/11 thì bà Madison lên chương trình VietTV để trả lời phỏng vấn về việc đặt tên phi dân chủ này thì bà Madison đã đưa ra lời phỉ báng những cư dân tham dự phiên họp của Hội Đồng Thành Phố ngày 20/11 là thành phần thất nghiệp và bà ta phải đại diện cho những người làm 2, 3 nghề và bận rộn không đến họp được. Bà vẽ ra những chuyện dối trá để nhục mạ những người không đồng ý với bà. Bà Madison đã có những hành vi đi ngược lại tinh thần phục vụ dân chúng của một người dân cử. Điều này chứng tỏ bà Madison đã cố tình không giữ lời hứa làm việc công bằng và kỳ thị những người ủng hộ chọn tên Little Saigon.
5/- Cư dân Việt tại San Jose đã không còn tin tưởng nơi bà và không chấp nhận bà là người đại diện cho họ trong Hội Đồng Thành Phố San Jose.
Căn cứ theo các điều trên Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California đã dựa theo lời yêu cầu của cử tri và đồng hương Việt Nam tại San Jose, đã tổ chức Phiên Họp Khoáng Đại này để lấy ý kiến của người dân.
Theo thỉnh nguyện của dân chúng đến họp, Quyết Nghị này đã được thành lập để nhằm các mục tiêu sau đây:
1/- Đặt tên cho ngày thứ Ba là “Thứ Ba Đen” và sẽ tổ chức những cuộc biểu tình trong các ngày thứ ba 11, 18 và 25/12/2007 để tố cáo sự độc tài và phản dân chủ của Bà Madison cũng như của 7 thành viên khác trong Hội Đồng Thành Phố San Jose.
2/- Đòi hỏi thị trưởng và các nghị viên phải xin lỗi Cộng Đồng người Việt tại San Jose vì họ đã có lời xúc phạm đến danh dự chung của cả Cộng Đồng.
3/- Yêu cầu Bà nghị viên Madison từ chức vì bà không còn được cử tri tín nhiệm.
4/- Nếu Bà Madison không đồng ý từ nhiệm theo ý nguyện của cử tri thì cộng đồng người Việt sẽ tiến hành thủ tục bãi nhiệm bà Madison để chọn người khác đại diện cho cư dân Việt Nam tại khu vực 7 thuộc Thành Phố San Jose.
Quyết Nghị này được thành lập theo ý kiến của trên 2.000 cư dân Việt Nam tại San Jose đang có mặt trong phòng họp và đại diện các hội đoàn, đoàn thể quốc gia có mặt và đã lên tiếng về những yêu cầu này. Quyết Nghị này được tuyên đọc trước toàn thể trên 2.000 đồng hương tham dự Phiên Họp Khoáng Đại ngày 9/12/2007 tại Unified Event Center vào lúc 5 giờ 39 chiều.
Quyết Nghị này gồm có hai trang và một trang bao gồm chữ ký của các hội đoàn.
Thơ Ký ký tên:
Thomas Nguyễn Lý Tuấn
Chữ ký đại diện các hội đoàn:
San Jose, Unified Event Center (GI Forum cũ), 5:00 chiều ngày 9/12/2007
Trước sự hiện diện của:
- Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California,
- Các Vị Lãnh đạo Tôn giáo và Thân Hào Nhân Sĩ,
- Các Hội Đoàn, Tổ Chức Quốc Gia,
- Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon,
- Toàn thể trên 2.000 đồng hương VN,
- Các cơ quan báo chí, truyền thông Mỹ, Việt.
Ngày 5 tháng 6 năm 2007, Hội đồng Thành phố San Jose chấp thuận và công nhận khu vực thương mại trên đường Story road, kéo dài từ xa lộ 101 đến cuối đường Senter và đường Keyes, là trung tâm thương mại của người Việt. Đề án này được thị trưởng Chuck Reed và bà nghị viên Madison Nguyễn đồng bảo trợ và đặt tên là Vietnamese Business District, trong quá trình tiến triển của dự án, bà Madison Nguyễn đã có những thái độ lạ lùng như sau:
1/- Trong tiến trình vận động và đặt tên cho khu vực này, bà nghị viên Madison Nguyễn đã dấu nhiều điều không cho toàn thể cộng đồng Việt Nam biết, bà cũng đã không công nhận những kết quả cuộc trưng cầu dân ý do cơ quan Redevelopment Agency, cư dân và báo chí Mỹ, Việt thực hiện. Bà đã không ghi nhận ý kiến của Cộng đồng Việt Nam với rất nhiều hội đoàn đã đồng ủng hộ cho tên Little Saigon và với hơn 2000 chữ ký do Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon thu được. Những việc làm của Bà Madison không thể hiện tinh thần dân chủ về những lời mà bà đã phát biểu trong phiên họp ngày 15/8 tại thư viện Tully khi bà trình bày dự án này trước công chúng lần đầu tiên.
2/- Bà Madison đã không đáp ứng các lời mời đến gặp cư dân Việt trong cộng đồng và cũng không cho Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon được có dịp tiếp xúc với bà để trình bày những ý kiến của đa số dân chúng muốn chọn tên Little Saigon. Bà Madison đã không lưu tâm đến tiếng nói của người dân.
3/- Bà Madison bất chấp các lời đề nghị của người Việt tị nạn cộng sản và 3 nghị viên khác trong hội đồng Thành Phố để cuối cùng Hội Đồng Thành Phố đã biểu quyết để bắt buộc cả cộng đồng phải chấp nhận một cái tên mà cộng đồng không mong muốn là Saigon Business District. Đây là một việc làm phi dân chủ, để rồi đêm 20/11/2007 trước sự hiện diện và quan tâm của hơn 1.000 đồng hương Việt Nam. Bà đã tỏ ra tàn nhẫn và độc tài trái với tư cách của người nô bộc của dân.
4/- Sau đó ngày 21/11 thì bà Madison lên chương trình VietTV để trả lời phỏng vấn về việc đặt tên phi dân chủ này thì bà Madison đã đưa ra lời phỉ báng những cư dân tham dự phiên họp của Hội Đồng Thành Phố ngày 20/11 là thành phần thất nghiệp và bà ta phải đại diện cho những người làm 2, 3 nghề và bận rộn không đến họp được. Bà vẽ ra những chuyện dối trá để nhục mạ những người không đồng ý với bà. Bà Madison đã có những hành vi đi ngược lại tinh thần phục vụ dân chúng của một người dân cử. Điều này chứng tỏ bà Madison đã cố tình không giữ lời hứa làm việc công bằng và kỳ thị những người ủng hộ chọn tên Little Saigon.
5/- Cư dân Việt tại San Jose đã không còn tin tưởng nơi bà và không chấp nhận bà là người đại diện cho họ trong Hội Đồng Thành Phố San Jose.
Căn cứ theo các điều trên Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California đã dựa theo lời yêu cầu của cử tri và đồng hương Việt Nam tại San Jose, đã tổ chức Phiên Họp Khoáng Đại này để lấy ý kiến của người dân.
Theo thỉnh nguyện của dân chúng đến họp, Quyết Nghị này đã được thành lập để nhằm các mục tiêu sau đây:
1/- Đặt tên cho ngày thứ Ba là “Thứ Ba Đen” và sẽ tổ chức những cuộc biểu tình trong các ngày thứ ba 11, 18 và 25/12/2007 để tố cáo sự độc tài và phản dân chủ của Bà Madison cũng như của 7 thành viên khác trong Hội Đồng Thành Phố San Jose.
2/- Đòi hỏi thị trưởng và các nghị viên phải xin lỗi Cộng Đồng người Việt tại San Jose vì họ đã có lời xúc phạm đến danh dự chung của cả Cộng Đồng.
3/- Yêu cầu Bà nghị viên Madison từ chức vì bà không còn được cử tri tín nhiệm.
4/- Nếu Bà Madison không đồng ý từ nhiệm theo ý nguyện của cử tri thì cộng đồng người Việt sẽ tiến hành thủ tục bãi nhiệm bà Madison để chọn người khác đại diện cho cư dân Việt Nam tại khu vực 7 thuộc Thành Phố San Jose.
Quyết Nghị này được thành lập theo ý kiến của trên 2.000 cư dân Việt Nam tại San Jose đang có mặt trong phòng họp và đại diện các hội đoàn, đoàn thể quốc gia có mặt và đã lên tiếng về những yêu cầu này. Quyết Nghị này được tuyên đọc trước toàn thể trên 2.000 đồng hương tham dự Phiên Họp Khoáng Đại ngày 9/12/2007 tại Unified Event Center vào lúc 5 giờ 39 chiều.
Quyết Nghị này gồm có hai trang và một trang bao gồm chữ ký của các hội đoàn.
Thơ Ký ký tên:
Thomas Nguyễn Lý Tuấn
Chữ ký đại diện các hội đoàn:
Thư của một cư dân khu vực 7
San Jose, ngày 8 tháng 9 năm 2008
Thư của một cư dân khu vực 7
Kính gởi:
- Bà Nghị Viên Madison Nguyễn, Đơn vị 7, thành phố San Jose.
Đồng kính gởi:
- Các cơ quan truyền thông.
- Đại úy Rob Davis, Trưởng Ty Cảnh Sát San Jose
- Bà Carr, Biên Lý thành phố san Jose
Thưa bà Nghị Viên Madison,
Tôi tên Nguyễn Thông cử tri khu vực 7. Thưa bà, đây là lá thư thứ hai tôi gởi đến cho bà. Lần này, tôi mong bà sẽ trả lời về những thắc mắc, lo âu trong lòng tôi và một số cử tri hiện đang cư ngụ trong khu vực do bà làm đại diện với tư cách dân cử.
Thưa bà Madison! Vào ngày 18 tháng 8 năm 2008, tôi đã gởi đến văn phòng bà một lá thư theo địa chỉ Email: district7@sanjoseca.gov . Đây là địa chỉ Email chính thức được đăng trên website của Hội Đồng Thành Phố San Jose, nên chắc chắn không thể nào bà không nhận được. Đến nay, đã quá lâu, tôi vẫn không nhận được sự trả lời như bà đã nói là cử tri nào có thắc mắc khiếu nại điều gì hãy gởi Email hoặc gọi điện thoại cho bà thì bà sẽ trả lời ngay. Nhưng thái độ im lặng không giữ lời hứa của bà, đã làm tôi quá thất vọng.
Thưa bà Madison! Lẽ ra với sự im lặng không trả lời những thắc mắc của tôi trong lá thư thứ nhứt gởi đến cho bà về các điểm như:
Thứ nhứt: Vì sao việc đặt tên cho khu thương mại Việt Nam để vinh danh CĐVN. Bà đã không thông báo việc này cho CĐVN biết, mà chỉ hội họp bàn tính riêng với các người thân cận của bà .
Thứ hai: Vì sao khi thành phố đưa ra ngân sách 2 triệu 8 đồng để lập một Trung Tâm Sinh Hoạt cộng đồng Việt Nam. Bà đã tự ý giao việc khai thác 2 triệu 8 trăm ngàn này cho BS Nguyễn xuân Ngãi.
Thứ ba: Những Lawsign Recall Madison của Ủy Ban Bải Nhiệm bị ăn cắp, đập phá. Và những lời đồn đải những người cho chữ ký bãi nhiệm bà sẽ gặp khó khăn về quyền lợi trong các vấn đề an sinh xã hội, có phải do bà chủ mưu không?
Thứ tư:Về việc bà chỉ biết phục vụ cho quyền lợi của người giàu có như ông Tăng Lập và bà đã bỏ rơi cữ tri khu vực 7 trong cuộc đấu tranh đặt tên Little Sàigon cho khu thương mại và trên các lá phướn nằm trên đường Story có đúng không?.
Đã khiến tôi nghĩ những nghi vấn không còn là nghi vấn - mà là sự thật nó như vậy. Tôi không muốn nhắc tới những thắc mắc đó nữa. Nhưng một sự kiện hệ trọng khác đã xảy ra khiến gia đình tôi, cũng như những cử tri trong khu vực 7 thấy cần phải lên tiếng báo động trước công luận khắp nơi. Đó là, vào sáng thứ Bảy 23 tháng 8 năm 2008, tại trụ sở Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, trong cuộc tập hợp chuẩn bị xuống đường xin chữ ký chống bãi nhiệm. Một trong nhiều người trong tổ chức của bà Phaedra Ellis-Lamkins, là bà Creasman Mary đã chủ trương bạo động đối với chúng tôi qua lời nói xác quyết “Yes! Punch them” khi có người trong công đoàn của họ đề nghị “thoi vào chúng nó” (punch them) những cử tri khu vực 7 muốn bãi nhiệm bà Madison.
Điều đáng buồn tôi muốn nêu ra ở đây, là bà Madison chẳng những không lên tiếng phản đối người đàn bà Mỹ, người đàn bà Mễ đã đòi đấm vào mặt cử tri của bà. Ngược lại, bà còn bày tỏ sự tán đồng tư tưởng bạo động của họ bằng những tràng pháo tay cổ võ cuồng nhiệt khi bà đang là Chủ tịch Ủy ban Chống Tội Phạm của thành phố, thì thật là khả ố và mâu thuẩn. Thảo nào tội ác tại thành phố mỗi ngày mỗi gia tăng
Thưa bà Madsison! Với những lời hăm dọa đòi đấm vào mặt chúng tôi của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, khiến người dân lương thiện chúng tôi hoang mang, lo âu khi liên tưởng tới những Lawsign Recall Madison của UBBN đã bị ăn cắp, bị đập phá, thì với số tiền lớn lao bà đã quyên góp được có thể biến những lời hăm dọa thành sự thật.
Thưa bà Madison! Tôi đại diện gia đình mình và một số cử tri trong khu vực 7, gởi thư này đến bà để nói với bà rằng: “Nếu sau này có những gì xảy ra xâm phạm đến thể xác và tài sản của chúng tôi, thì bà Madison phải hoàn toàn chịu trách nhiệm”. Vì với sự im lặng, ngoài những tràng pháo tay của bà vào ngày 23/8/8 tại trụ sở Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, là bằng chứng của sự đồng lõa, bằng chứng của sự đồng tình trong âm mưu hành hung để bảo vệ quyền lợi của bà.
Là cử tri trong khu vực 7, chúng tôi yêu cầu bà phải làm sáng tỏ sự hăm đọa công khai “Yes, punch them” (Phải, đấm vào chúng nó) của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh vì sự hăm dọa đã thể hiện tinh thần vi phạm luật pháp, vi phạm vào quyền bãi nhiệm của cử tri. Bà Madison phải chịu trách nhiệm về việc này, vì đây không phải là “chuyện nói chơi” khi nó liên quan đến thể xác và danh dự của con người.
Gia đình tôi và cử tri khu vực 7, mong sớm nhận được sự trả lời công khai trên các cơ quan truyền thông của bà Madison.
Trân trọng kính chào bà.
Ký tên
Nguyễn Thông, Cựu thiếu tá Hải quân, QLVNCH
Đại diện một số cử tri trong khu vực 7.
Điện thoại Liên lạc: (408)226-2635
Thư của một cư dân khu vực 7
Kính gởi:
- Bà Nghị Viên Madison Nguyễn, Đơn vị 7, thành phố San Jose.
Đồng kính gởi:
- Các cơ quan truyền thông.
- Đại úy Rob Davis, Trưởng Ty Cảnh Sát San Jose
- Bà Carr, Biên Lý thành phố san Jose
Thưa bà Nghị Viên Madison,
Tôi tên Nguyễn Thông cử tri khu vực 7. Thưa bà, đây là lá thư thứ hai tôi gởi đến cho bà. Lần này, tôi mong bà sẽ trả lời về những thắc mắc, lo âu trong lòng tôi và một số cử tri hiện đang cư ngụ trong khu vực do bà làm đại diện với tư cách dân cử.
Thưa bà Madison! Vào ngày 18 tháng 8 năm 2008, tôi đã gởi đến văn phòng bà một lá thư theo địa chỉ Email: district7@sanjoseca.gov . Đây là địa chỉ Email chính thức được đăng trên website của Hội Đồng Thành Phố San Jose, nên chắc chắn không thể nào bà không nhận được. Đến nay, đã quá lâu, tôi vẫn không nhận được sự trả lời như bà đã nói là cử tri nào có thắc mắc khiếu nại điều gì hãy gởi Email hoặc gọi điện thoại cho bà thì bà sẽ trả lời ngay. Nhưng thái độ im lặng không giữ lời hứa của bà, đã làm tôi quá thất vọng.
Thưa bà Madison! Lẽ ra với sự im lặng không trả lời những thắc mắc của tôi trong lá thư thứ nhứt gởi đến cho bà về các điểm như:
Thứ nhứt: Vì sao việc đặt tên cho khu thương mại Việt Nam để vinh danh CĐVN. Bà đã không thông báo việc này cho CĐVN biết, mà chỉ hội họp bàn tính riêng với các người thân cận của bà .
Thứ hai: Vì sao khi thành phố đưa ra ngân sách 2 triệu 8 đồng để lập một Trung Tâm Sinh Hoạt cộng đồng Việt Nam. Bà đã tự ý giao việc khai thác 2 triệu 8 trăm ngàn này cho BS Nguyễn xuân Ngãi.
Thứ ba: Những Lawsign Recall Madison của Ủy Ban Bải Nhiệm bị ăn cắp, đập phá. Và những lời đồn đải những người cho chữ ký bãi nhiệm bà sẽ gặp khó khăn về quyền lợi trong các vấn đề an sinh xã hội, có phải do bà chủ mưu không?
Thứ tư:Về việc bà chỉ biết phục vụ cho quyền lợi của người giàu có như ông Tăng Lập và bà đã bỏ rơi cữ tri khu vực 7 trong cuộc đấu tranh đặt tên Little Sàigon cho khu thương mại và trên các lá phướn nằm trên đường Story có đúng không?.
Đã khiến tôi nghĩ những nghi vấn không còn là nghi vấn - mà là sự thật nó như vậy. Tôi không muốn nhắc tới những thắc mắc đó nữa. Nhưng một sự kiện hệ trọng khác đã xảy ra khiến gia đình tôi, cũng như những cử tri trong khu vực 7 thấy cần phải lên tiếng báo động trước công luận khắp nơi. Đó là, vào sáng thứ Bảy 23 tháng 8 năm 2008, tại trụ sở Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, trong cuộc tập hợp chuẩn bị xuống đường xin chữ ký chống bãi nhiệm. Một trong nhiều người trong tổ chức của bà Phaedra Ellis-Lamkins, là bà Creasman Mary đã chủ trương bạo động đối với chúng tôi qua lời nói xác quyết “Yes! Punch them” khi có người trong công đoàn của họ đề nghị “thoi vào chúng nó” (punch them) những cử tri khu vực 7 muốn bãi nhiệm bà Madison.
Điều đáng buồn tôi muốn nêu ra ở đây, là bà Madison chẳng những không lên tiếng phản đối người đàn bà Mỹ, người đàn bà Mễ đã đòi đấm vào mặt cử tri của bà. Ngược lại, bà còn bày tỏ sự tán đồng tư tưởng bạo động của họ bằng những tràng pháo tay cổ võ cuồng nhiệt khi bà đang là Chủ tịch Ủy ban Chống Tội Phạm của thành phố, thì thật là khả ố và mâu thuẩn. Thảo nào tội ác tại thành phố mỗi ngày mỗi gia tăng
Thưa bà Madsison! Với những lời hăm dọa đòi đấm vào mặt chúng tôi của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, khiến người dân lương thiện chúng tôi hoang mang, lo âu khi liên tưởng tới những Lawsign Recall Madison của UBBN đã bị ăn cắp, bị đập phá, thì với số tiền lớn lao bà đã quyên góp được có thể biến những lời hăm dọa thành sự thật.
Thưa bà Madison! Tôi đại diện gia đình mình và một số cử tri trong khu vực 7, gởi thư này đến bà để nói với bà rằng: “Nếu sau này có những gì xảy ra xâm phạm đến thể xác và tài sản của chúng tôi, thì bà Madison phải hoàn toàn chịu trách nhiệm”. Vì với sự im lặng, ngoài những tràng pháo tay của bà vào ngày 23/8/8 tại trụ sở Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, là bằng chứng của sự đồng lõa, bằng chứng của sự đồng tình trong âm mưu hành hung để bảo vệ quyền lợi của bà.
Là cử tri trong khu vực 7, chúng tôi yêu cầu bà phải làm sáng tỏ sự hăm đọa công khai “Yes, punch them” (Phải, đấm vào chúng nó) của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh vì sự hăm dọa đã thể hiện tinh thần vi phạm luật pháp, vi phạm vào quyền bãi nhiệm của cử tri. Bà Madison phải chịu trách nhiệm về việc này, vì đây không phải là “chuyện nói chơi” khi nó liên quan đến thể xác và danh dự của con người.
Gia đình tôi và cử tri khu vực 7, mong sớm nhận được sự trả lời công khai trên các cơ quan truyền thông của bà Madison.
Trân trọng kính chào bà.
Ký tên
Nguyễn Thông, Cựu thiếu tá Hải quân, QLVNCH
Đại diện một số cử tri trong khu vực 7.
Điện thoại Liên lạc: (408)226-2635
Thư gởi Ủy Ban Bãi Nhiệm và Ban Đại Diện Cộng Đồng VN/BC của một cư dân ngoài thành phố San Jose
Thư gởi Ủy Ban Bãi Nhiệm và Ban Đại Diện Cộng Đồng VN/BC của một cư dân ngoài thành phố San Jose
Kính thưa quí vị,
Tôi không sống ở thành phố San Jose. Tôi hiện đang cư ngụ tại một thành phố cách San Jose hơn hai mươi dặm. Tuy nhiên hàng ngày tôi vẫn theo dõi qua báo chí, qua phát thanh, qua truyền hình hay đọc trên internet những tin tức liên quan đến cộng đồng Việt Nam hải ngoại, trong đó có cộng đồng VN tại miền Bắc California.
Là một người vợ, một người mẹ, là một người Việt Nam tỵ nạn cộng sản bình thường, tôi cảm thấy vui với vui chung của quí đồng hương. Tôi cảm thấy khó chịu, thấy xấu hổ đối với việc làm của cá nhân hay tổ chức, đoàn thể làm mất danh dự cộng đồng. Với cảm giác này, tôi hớn hởn và hãnh diện với những người Mỹ, người Mễ lối xóm khi hay tin cô Madison Nguyễn (tôi gọi bằng cô vì lúc đó bà Madison chưa lập gia đình) đắc cử nghị viên Hội Đồng Thành Phố San Jose vào năm 2005. Dĩ nhiên lúc đó, nếu cô Linda Nguyễn đắc cử tôi cũng vui mừng vì cô cũng là người Việt Nam. Nhưng ngày nay, tôi vô cùng thất vọng và cảm thấy mắc cở lẫn xấu hổ với lối xóm, khi đọc và nghe những lời nói có tính cách mạt sát, khinh khi đồng bào mình của bà Madison ( tôi gọi là bà vì ngày nay cô nghị đã thành thân với ông Terry Trần nào đó) trên báo Việt, báo Mỹ và trên đài truyền hình Mỹ với những câu rất hỗn láo như “những người muốn tên Little Sàigòn cho khu thương mại trên đường Story, San Jose là những kẻ rãnh rỗi, ăn không ngồi rồi”. Hay “những người biểu tình trước city hall, San Jose đòi thi hành dân chủ vào ngày thứ Ba Đen là “bọn múa rối của gánh xiếc” v.v… Và hơn nữa, khi xem các hình ảnh trên internet thấy bà ta với gương mặt hớn hở, vổ tay thích thú khi nghe ông thị trưởng Chuck Reed tuyên bố “vùi dập cộng đồng VN” tại quán cà phê Paloma trong khu Grand Century, tôi cảm thấy choáng váng, ngở ngàng. Tôi không thể tưởng tượng ra nỗi một người Việt Nam đắc cử nghị viên là nhờ những người Việt bầu cho mình, mà bà ta lại có thể quay lưng lại với họ một cách nhanh chóng như vậy. Tôi suy nghĩ và dám chắc không có một nghị viên Mỹ , Mễ nào trong HĐTP San Jose có đủ can đảm nói với cử tri của mình như vậy. Không biết do đâu mà ra, do thế lực nào đã thúc đẩy bà Madison đã ăn nói lớn lối như vậy.
Vì ở xa San Jose, hàng ngày tôi chỉ đọc tin của Việt Nam Nhựt Báo, của Việt Vùng Vịnh, của Take2tango qua internet, xem truyền hình VN của ông Nguyễn Mạnh, nghe đài Việt Nam AM1430, 1500 của ông Huỳnh hớn, cô Hạ Vân và nghe đài Quê Hương, truyền hình Quê Hương của bà Đoan Trang, tôi hiểu rõ nguyên do đưa đến việc bãi nhiệm bà Madison mà UBBN đang làm theo quyết nghị của Ban Đại Diện Cộng Đồng trong phiên họp tháng 12/07 tại G.I forum với hơn 2.000 đồng hương tham dự.
So sánh lời nói, việc làm của hai bên tôi phải thành thật thưa rằng, là khi nghe đài phát thanh, xem truyền hình Quê Hương của bà Đoan Trang thấy bà chủ đài này và các cá nhân, các tổ chức lên tiếng bênh vực bà Madison, tôi không biết phải dùng những từ ngữ nào để diễn tả hết cho sự lố bịch của họ, khi họ nhồi sọ người nghe bằng những lập luận không chứng minh được bà Madison là người đại diện xứng đáng. Họ không làm sáng tỏ được hai vấn đề “Tình và Lý” căn bản mà một người nghị viên cần phải có. Về “Tình” họ không chứng minh được bà Madison là người “Ăn ở có trước có sau, tôn trọng lời hứa” đối với cử tri khu vực 7. Về “Lý” họ không chứng minh được bà Madison đã làm đúng khi vận động thành phố lấy 100 ngàn tiền thuế của dân đưa cho thương gia Tăng Lập với mục đích riêng. Họ không giải thích được việc từ khi bà Madison được đề cử làm Trưởng Ủy Ban Chống Tội Ác của thành phố, thì tội ác chẳng những không thuyên giảm mà mỗi ngày càng gia tăng, khiến ông thị trưởng phải mướn thêm số cảnh sát nhiều hơn dự định, trong khi ngân sách thiếu hụt trầm trọng. Trái lại đài Quê Hương và những người bênh vực bà Madison chỉ đưa một điều duy nhất là bà Madison làm được những điều công ích cho khu vực 7, nhưng khổ nỗi, đây là những việc bình thường mà một nghị viên ở bất cứ khu vực nào cũng phải làm, khi họ hưởng bổng lộc của dân, đó là chưa nói đến hình thức kể công vô tội vạ của bà Madison. Cho nên, mỗi lần nghe đài phát thanh hay xem chương trình truyền hình Quê Hương của bà Đoan Trang hay lâu lâu nhặt được tờ Tin Việt News của ông Cao Sơn vào cuối tuần xuống San Jose đi chợ, đọc các bài viết khen bà Madison tôi thấy buồn nôn, muốn mữa vì sự trơ trẽn của nó.
Việc ra sức bảo vệ bà Madison của cơ quan truyền thông Quê Hương do bà “vú em” Đoan Trang làm chủ, đang điều động các ông “vịt tìm” Hoàng Thế Dân, ông “ao dòi” ba rọi Lê Văn Hướng, ông “tin vịt” Cao Sơn, ông “bảo vệ bất nghĩa” Hoàng Thưởng, ông “lây bòi” Lâm Văn Sang, ông “xe lunch” Uông Tiến Thắng và mới nhất là sự xuất hiện hi hữu, vô duyên của anh hùng nổ tượng Trần Mạnh Quỳnh - người chẳng có danh gì với núi sông, nhằm bôi lọ Lý Tống là một hành động quái đảng, mới thấy được sự lố bịch của những thành phần bát nháo này. Tôi cho đây là hành động cố ý gây rối cộng đồng, không đúng của họ. Ngoại trừ một điều đúng, là họ đã… ăn càng… nên phải… nói càng.
Thành ra những nỗ lực xuyên tạc ý nghĩa bãi nhiệm chính đáng của UBBN và của cộng đồng được đài Quê Hương hay báo Tin Việt News bóp méo, hướng dẫn dư luận cho bà Madison là nạn nhân của một sự tranh chấp chính trị trở thành vô ích. Bởi vì cho tới bây giờ, tôi thấy từ Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc Cali, đến Phong Trào Cử Tri SJ Đòi Dân Chủ, đến Little Sàigòn San Jose Foundation, đến Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison. Những tổ chức này, đâu phải là một đảng phái chính trị như Việt Tân của ông Hòang Thế Dân đâu, mà đòi tranh giành ảnh hưởng. Trong khi ai cũng thấy rõ ràng những tổ chức này chỉ là tập hợp của những người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính, sau 33 năm lưu vong họ vẫn giữ nguyên tư cách chính trị của mình, là không chấp nhận sự hiện diện của Viêt Cộng nơi phần đất họ đang sinh sống dưới bất cứ hình thức nào.
Do đó, nạn nhân trong sự xung đột không phải là bà Madison, mà chính là những người Việt Nam chân chính đã bầu lầm cho bà Madison. Một người nghị viên bất xứng đang được bà Đoan Trang đánh bóng thành thần tượng, như Việt Cộng đã đánh bóng Hồ Chí Minh. Nhưng bà Đoan Trang ơi! Bà có biết đâu việc làm của bà đang làm rơi những lớp phấn son trên mặt của mình, để từ từ trả lại bộ mặt thật theo qui luật của tạo hóa.
Thưa Ủy Ban Bãi Nhiệm và Ban Đại Diện Cộng Đồng
Hiện tượng bà Madison trở mặt một cách trắng trợn với đồng hương Việt Nam, dẫn đến việc đồng hương trong khu vực 7 đang bãi nhiệm bà, tôi nghĩ đây là một việc làm đúng đắn, hữu ích cho cộng đồng Việt Nam chống cộng tại San Jose. Đây là một chuyện không hay ho làm mất mặt cộng đồng, nhưng là điều đáng mừng vì chúng ta đã phát giác được kịp thời “tư tưởng thân chủ nghĩa độc tài” của bà nghị viên Madison.
Trước khi dứt lời xin cầu nguyện ơn trên phù trợ cho quí vị trong Ủy Ban Bãi Nhiệm, Ban Đại Diện Cộng Đồng và quí đồng hương khu vực 7 thành công trong việc bãi nhiệm bà nghị viên hắc ám.
Union city, 30 tháng 7 năm 2008
S. Phụng Nguyễn
Kính thưa quí vị,
Tôi không sống ở thành phố San Jose. Tôi hiện đang cư ngụ tại một thành phố cách San Jose hơn hai mươi dặm. Tuy nhiên hàng ngày tôi vẫn theo dõi qua báo chí, qua phát thanh, qua truyền hình hay đọc trên internet những tin tức liên quan đến cộng đồng Việt Nam hải ngoại, trong đó có cộng đồng VN tại miền Bắc California.
Là một người vợ, một người mẹ, là một người Việt Nam tỵ nạn cộng sản bình thường, tôi cảm thấy vui với vui chung của quí đồng hương. Tôi cảm thấy khó chịu, thấy xấu hổ đối với việc làm của cá nhân hay tổ chức, đoàn thể làm mất danh dự cộng đồng. Với cảm giác này, tôi hớn hởn và hãnh diện với những người Mỹ, người Mễ lối xóm khi hay tin cô Madison Nguyễn (tôi gọi bằng cô vì lúc đó bà Madison chưa lập gia đình) đắc cử nghị viên Hội Đồng Thành Phố San Jose vào năm 2005. Dĩ nhiên lúc đó, nếu cô Linda Nguyễn đắc cử tôi cũng vui mừng vì cô cũng là người Việt Nam. Nhưng ngày nay, tôi vô cùng thất vọng và cảm thấy mắc cở lẫn xấu hổ với lối xóm, khi đọc và nghe những lời nói có tính cách mạt sát, khinh khi đồng bào mình của bà Madison ( tôi gọi là bà vì ngày nay cô nghị đã thành thân với ông Terry Trần nào đó) trên báo Việt, báo Mỹ và trên đài truyền hình Mỹ với những câu rất hỗn láo như “những người muốn tên Little Sàigòn cho khu thương mại trên đường Story, San Jose là những kẻ rãnh rỗi, ăn không ngồi rồi”. Hay “những người biểu tình trước city hall, San Jose đòi thi hành dân chủ vào ngày thứ Ba Đen là “bọn múa rối của gánh xiếc” v.v… Và hơn nữa, khi xem các hình ảnh trên internet thấy bà ta với gương mặt hớn hở, vổ tay thích thú khi nghe ông thị trưởng Chuck Reed tuyên bố “vùi dập cộng đồng VN” tại quán cà phê Paloma trong khu Grand Century, tôi cảm thấy choáng váng, ngở ngàng. Tôi không thể tưởng tượng ra nỗi một người Việt Nam đắc cử nghị viên là nhờ những người Việt bầu cho mình, mà bà ta lại có thể quay lưng lại với họ một cách nhanh chóng như vậy. Tôi suy nghĩ và dám chắc không có một nghị viên Mỹ , Mễ nào trong HĐTP San Jose có đủ can đảm nói với cử tri của mình như vậy. Không biết do đâu mà ra, do thế lực nào đã thúc đẩy bà Madison đã ăn nói lớn lối như vậy.
Vì ở xa San Jose, hàng ngày tôi chỉ đọc tin của Việt Nam Nhựt Báo, của Việt Vùng Vịnh, của Take2tango qua internet, xem truyền hình VN của ông Nguyễn Mạnh, nghe đài Việt Nam AM1430, 1500 của ông Huỳnh hớn, cô Hạ Vân và nghe đài Quê Hương, truyền hình Quê Hương của bà Đoan Trang, tôi hiểu rõ nguyên do đưa đến việc bãi nhiệm bà Madison mà UBBN đang làm theo quyết nghị của Ban Đại Diện Cộng Đồng trong phiên họp tháng 12/07 tại G.I forum với hơn 2.000 đồng hương tham dự.
So sánh lời nói, việc làm của hai bên tôi phải thành thật thưa rằng, là khi nghe đài phát thanh, xem truyền hình Quê Hương của bà Đoan Trang thấy bà chủ đài này và các cá nhân, các tổ chức lên tiếng bênh vực bà Madison, tôi không biết phải dùng những từ ngữ nào để diễn tả hết cho sự lố bịch của họ, khi họ nhồi sọ người nghe bằng những lập luận không chứng minh được bà Madison là người đại diện xứng đáng. Họ không làm sáng tỏ được hai vấn đề “Tình và Lý” căn bản mà một người nghị viên cần phải có. Về “Tình” họ không chứng minh được bà Madison là người “Ăn ở có trước có sau, tôn trọng lời hứa” đối với cử tri khu vực 7. Về “Lý” họ không chứng minh được bà Madison đã làm đúng khi vận động thành phố lấy 100 ngàn tiền thuế của dân đưa cho thương gia Tăng Lập với mục đích riêng. Họ không giải thích được việc từ khi bà Madison được đề cử làm Trưởng Ủy Ban Chống Tội Ác của thành phố, thì tội ác chẳng những không thuyên giảm mà mỗi ngày càng gia tăng, khiến ông thị trưởng phải mướn thêm số cảnh sát nhiều hơn dự định, trong khi ngân sách thiếu hụt trầm trọng. Trái lại đài Quê Hương và những người bênh vực bà Madison chỉ đưa một điều duy nhất là bà Madison làm được những điều công ích cho khu vực 7, nhưng khổ nỗi, đây là những việc bình thường mà một nghị viên ở bất cứ khu vực nào cũng phải làm, khi họ hưởng bổng lộc của dân, đó là chưa nói đến hình thức kể công vô tội vạ của bà Madison. Cho nên, mỗi lần nghe đài phát thanh hay xem chương trình truyền hình Quê Hương của bà Đoan Trang hay lâu lâu nhặt được tờ Tin Việt News của ông Cao Sơn vào cuối tuần xuống San Jose đi chợ, đọc các bài viết khen bà Madison tôi thấy buồn nôn, muốn mữa vì sự trơ trẽn của nó.
Việc ra sức bảo vệ bà Madison của cơ quan truyền thông Quê Hương do bà “vú em” Đoan Trang làm chủ, đang điều động các ông “vịt tìm” Hoàng Thế Dân, ông “ao dòi” ba rọi Lê Văn Hướng, ông “tin vịt” Cao Sơn, ông “bảo vệ bất nghĩa” Hoàng Thưởng, ông “lây bòi” Lâm Văn Sang, ông “xe lunch” Uông Tiến Thắng và mới nhất là sự xuất hiện hi hữu, vô duyên của anh hùng nổ tượng Trần Mạnh Quỳnh - người chẳng có danh gì với núi sông, nhằm bôi lọ Lý Tống là một hành động quái đảng, mới thấy được sự lố bịch của những thành phần bát nháo này. Tôi cho đây là hành động cố ý gây rối cộng đồng, không đúng của họ. Ngoại trừ một điều đúng, là họ đã… ăn càng… nên phải… nói càng.
Thành ra những nỗ lực xuyên tạc ý nghĩa bãi nhiệm chính đáng của UBBN và của cộng đồng được đài Quê Hương hay báo Tin Việt News bóp méo, hướng dẫn dư luận cho bà Madison là nạn nhân của một sự tranh chấp chính trị trở thành vô ích. Bởi vì cho tới bây giờ, tôi thấy từ Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc Cali, đến Phong Trào Cử Tri SJ Đòi Dân Chủ, đến Little Sàigòn San Jose Foundation, đến Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison. Những tổ chức này, đâu phải là một đảng phái chính trị như Việt Tân của ông Hòang Thế Dân đâu, mà đòi tranh giành ảnh hưởng. Trong khi ai cũng thấy rõ ràng những tổ chức này chỉ là tập hợp của những người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính, sau 33 năm lưu vong họ vẫn giữ nguyên tư cách chính trị của mình, là không chấp nhận sự hiện diện của Viêt Cộng nơi phần đất họ đang sinh sống dưới bất cứ hình thức nào.
Do đó, nạn nhân trong sự xung đột không phải là bà Madison, mà chính là những người Việt Nam chân chính đã bầu lầm cho bà Madison. Một người nghị viên bất xứng đang được bà Đoan Trang đánh bóng thành thần tượng, như Việt Cộng đã đánh bóng Hồ Chí Minh. Nhưng bà Đoan Trang ơi! Bà có biết đâu việc làm của bà đang làm rơi những lớp phấn son trên mặt của mình, để từ từ trả lại bộ mặt thật theo qui luật của tạo hóa.
Thưa Ủy Ban Bãi Nhiệm và Ban Đại Diện Cộng Đồng
Hiện tượng bà Madison trở mặt một cách trắng trợn với đồng hương Việt Nam, dẫn đến việc đồng hương trong khu vực 7 đang bãi nhiệm bà, tôi nghĩ đây là một việc làm đúng đắn, hữu ích cho cộng đồng Việt Nam chống cộng tại San Jose. Đây là một chuyện không hay ho làm mất mặt cộng đồng, nhưng là điều đáng mừng vì chúng ta đã phát giác được kịp thời “tư tưởng thân chủ nghĩa độc tài” của bà nghị viên Madison.
Trước khi dứt lời xin cầu nguyện ơn trên phù trợ cho quí vị trong Ủy Ban Bãi Nhiệm, Ban Đại Diện Cộng Đồng và quí đồng hương khu vực 7 thành công trong việc bãi nhiệm bà nghị viên hắc ám.
Union city, 30 tháng 7 năm 2008
S. Phụng Nguyễn
San Jose bãi nhiệm nữ nghị viên Nguyễn đủ tư cách đưa lên phiếu bầu
San Jose bãi nhiệm nữ nghị viên Nguyễn đủ tư cách đưa lên phiếu bầu
(Recall of San Jose Councilwoman Nguyen qualifies for ballot)
* Đặng thiên Sơn
Đó là tựa đề bài viết của ký giả Joshua Molina báo San Jose Mercury News San Jose Mercury News, số phát hành vào chiều 9 tháng 10 năm 2008.
Như vậy, thì “hồi chuông báo tử” sự nghiệp chính trị của bà Madison đã được chính thức vang lên và việc đến đã đến. Đó là có ít nhứt 4.775 chữ ký trong số 5.180 chữ ký được Ủy Ban Bãi Nhiệm đệ nạp lên văn phòng Thư ký thành phố ngày 29 tháng 8, đã được Hội Đồng Bầu Cử Quận Hạt Santa Clara (Registar of Voters ) xác nhận có giá trị.
Con số giá trị này vượt quá xa đòi hỏi luật định là 3.162, đã làm cho cả thành phố phải ngẩng ngơ, bàng hoàng muốn nổ tung. Nhưng có lẽ những người ngẫn ngơ nhứt là ông Thị trưởng Chuck Reed, các nghị viên như Sam Liccardo, Forrest William, Pete Constant, Judy Chirco hay ông dân biểu Mike Honda, bà Ellis-Lamkins, ông Steve Preminger. Rồi kế tiếp theo đó mới tới đám ruồi bu, theo đóm ăn tàn Quê Hương, Ao Dòi, Việt Tân, Tin Việt News, Thủ Đức Lạc Đường , Xe lunch Uông Tiến Thắng vân vân.
Trong bài báo, ký giả Joshua Molina viết: “Viên chức thành phố nói thế trận nữ nghị viên Madison người đã làm nhiều ngàn cư dân người Mỹ góc Việt phẩn nộ vì từ chối tên “Little Sàigòn” cho khu thương mại, sẽ đối diện với sự bải nhiệm trong cuộc bầu cử đặc biệt diễn ra vào tháng 03 (năm 09)” .Và viết thêm là ông Phụ tá Thư ký thành phố Denis Hawkin còn cho biết: “ HĐTP đã có lịch trình nhóm họp vào ngày 21 tháng 10 để chính thức xác nhận thỉnh nguyện thư bãi nhiệm (với chữ ký) có giá trị. Ngày 4 tháng 11 HĐTP sẽ họp riêng để biếu quyết đưa ra thể thức bầu cử như thế nào và dự định việc bầu cử bải nhiệm sẽ được thực hiện vào đầu tháng 3”.
Như vậy, thời gian xác nhận 5.180 chữ ký đã hoàn tất. Với kết quả rực rỡ của nó, đã cho thấy chính nghĩa và những “người thật thà” đã thắng. Còn kẻ nói láo và gian xảo phải thua cuộc. Điều này, đã làm cả cộng đồng VN khắp nơi trên thế giới vui mừng thở ra nhẹ nhỏm như vừa uống xong một viên thuốc bổ, sau gần 30 ngày chờ đợi trong lo âu và mõi mệt.
Xin cám ơn tất cả quí đồng hương VN, quí bạn cử tri người Mỹ, người Mễ trong khu vực 7 đã cho CĐVN niềm vui, niềm hãnh diện vô biên này.
Kết quả xác nhận chữ ký với kết quả vượt ngoài mong muốn, đã trả lời câu nói “Họ (UBBN) có lòng tin những chữ ký sẽ hợp lệ. Nhưng thật sự chúng ta không biết thế nào.” Hay là: “Tôi không tập trung vào việc bãi nhiệm, mà thay vào đó là đang cố gắng làm những việc được đề ra trong khu vực của bà” mà bà Madison đã trả lời trên báo San Jose Mercury phát hành ngày 2 tháng 10 vừa qua.
Nhưng chuyện dài về những câu trả lời trên báo San Jose Mercury của bà Madison chưa hết, vì sau khi bà ta hay tin “sét đánh ngang tai”. Tức tin số chữ ký của UBBN đệ trình thành phố được kiểm nhận đủ tư cách đưa vào phiếu bầu. Bà Madison đã nói đại ý sau: “ Tôi thất vọng với kết quả, nhưng tôi cũng đã chuẩn bị cho cuộc bầu bải nhiệm… Tôi nghĩ mình đã quyết định đúng. Tôi vẫn tin tưởng như vậy. Tôi không bao giờ liên tưởng đến việc bất đồng về một vấn đề (đặt tên) đã đưa đến nổ lực bãi nhiệm, nhưng tôi đã chuẩn bị đối đầu với cuộc vận động bải nhiệm”.
Với những lời phát biểu đại ý như trên cho thấy bà Madison mâu thuẩn, láo lĩnh từ đầu tới cuối mỗi lần mở miệng và vẫn với “tánh nào tật nấy” tới “chết cái nết cũng không chừa”. Qua các câu nói, miệng, lưỡi của bà Madison có vẻ còn cứng, nhưng ai cũng nhận ra đó chỉ là sự cứng rắn của một cái ly đang rạn nứt.
Với những phát biểu chan chứa nhiều đắng cay như vừa kể. Đã cho thấy bà Madison vẫn cố tình không nhìn nhận những hành động và lời nói sai trái của mình, để nhượng bộ trước sự thật. Hình như trong sự chịu đựng nhục nhả này, bà Madison vẫn còn nuôi hy vọng những cử tri người Mỹ, người Mễ trong khu vực 7 sẽ dành cho bà một con đường sống.
Phải chăng bà Madison vẫn tin tưởng vào sự “vùi dập bải nhiệm ” của ông Chuck Reed?
Phải chăng bà Madison vẫn tin tưởng vào sự bao che, giúp đở, tâng bốc của ông Dân biểu Mike Honda, bà Lao động Ellis-Lamkins, ông Dân chủ Steve Preminger mà bà đã khoe khoang trên mailer.
Thật tội nghịệp cho bà Madison! Bà đã quên mất thực tế là tất cả những nổ lực của những nhà “lãnh đạo” vừa kể, chỉ đem lại cho bà 147 chữ ký chống bải nhiệm mà thôi. Đây là con số chưa được thành phố xác nhận và không nằm trong số 5.180 chữ ký của UBBN. Hay bà Madison nói cứng, vì vẫn còn tin vào khả năng hướng dẫn dư luận đi quanh co của đài Quê Hương, của báo Tin Việt News sẽ được kết hợp với những thủ đoạn man trá nào đó trong những ngày sắp tới sẽ làm cho cư tri khu vực 7 hồi tâm chuyển ý trên phiếu bầu. Chuyển thua thành thắng. Hãy chờ xem!
Trong lúc này, Thỉnh Nguyện Thư của cử tri San Jose yêu cầu thành phố nên tổ chức một cuộc bầu cử bãi nhiệm duy nhứt để tiết kiệm tiền thuế của dân tới bây giờ đã được 2 tuần. Hiện UBBN vẫn còn kêu gọi đồng bào tiếp tục gởi thỉnh nguyện thư đến văn phòng bà Thư ký thành phố.
Tưởng cũng nên nhắc lại, điều duy nhứt trong Thỉnh Nguyện Thư nêu ra, là nhắc lại đề nghị của ông Chuck Reed về thể thức bầu bãi nhiệm viên chức dân cử địa phương. Đề nghị này nếu được áp dụng sẽ vừa làm giản dị hóa thủ tục hành chánh vừa ít gây tốn kém ngân sách thành phố. Đây là cải cách số 1 nằm trong danh sách “Reedreform”, đã được HĐTP biểu quyết thông qua ngày 6 tháng 02 năm 2007.
Liên quan đến thể thức bầu bải nhiệm, trong phần trả lời ký giả Joshua Molina của báo San Jose Mercury News số phát hành ngày 2 tháng 10 năm 2008 vừa qua. Bà Thư ký thành phố Lee Price, cho biết việc sửa đổi Hiến chương phải được sự đồng ý rộng rải của cử tri, qua một cuộc bầu cử đặc biệt riêng.
Xem ra, như vậy việc đòi HDTP chấp thuận tổ chức bầu bải nhiệm một lần không đơn giản. Tuy nhiên, nếu HĐTP chấp thuận, thì đây là một sự kiện lịch sử. Một bước đột phá lớn lao mà CĐVN đã chia sẽ trách nhiệm với các sắc dân khác trong việc thúc đẩy thành phố thực hiện những chuyện lợi ích chung. Vậy thì, quí đồng hương nào chưa có mẫu Thỉnh Nguyện Thư để gởi đến HĐTP, xin vui lòng đến các địa điểm như: Thanh 39, Aborn Pharmacy, Ban Đại Diện Cộng Đồng hay vào website WWW.recallmadison.net để lấy mẫu thư.
Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến cái lắc đầu, thở dài ngao ngán của Luật sư Đỗ Văn Quang Minh chiều ngày 8 tháng10. Sau cái bắt tay chào hỏi, ông nói với tôi: “Thật đáng tiếc! Cô ta chỉ ở tuổi con cháu mình mà hỗn láo, gian xảo không tưởng tượng nỗi.”
Luật sư Đỗ Văn Quang Minh - qua lá thơ gởi đến ông Chuck Reed và các nghị viên trong thành phố vào rạng sáng ngày 21/11/07, là phát súng thần công đầu tiên bắn vào thành trì của tập đoàn phản dân chủ. Phát súng này đã làm phấn khởi lòng người, khích lệ quyết tâm phải đấu tranh, trước sự phản bội cộng đồng VN một cách trắng trợn của bà Madison Nguyễn.
* Đặng thiên Sơn (10 tháng 10/08)
(Recall of San Jose Councilwoman Nguyen qualifies for ballot)
* Đặng thiên Sơn
Đó là tựa đề bài viết của ký giả Joshua Molina báo San Jose Mercury News San Jose Mercury News, số phát hành vào chiều 9 tháng 10 năm 2008.
Như vậy, thì “hồi chuông báo tử” sự nghiệp chính trị của bà Madison đã được chính thức vang lên và việc đến đã đến. Đó là có ít nhứt 4.775 chữ ký trong số 5.180 chữ ký được Ủy Ban Bãi Nhiệm đệ nạp lên văn phòng Thư ký thành phố ngày 29 tháng 8, đã được Hội Đồng Bầu Cử Quận Hạt Santa Clara (Registar of Voters ) xác nhận có giá trị.
Con số giá trị này vượt quá xa đòi hỏi luật định là 3.162, đã làm cho cả thành phố phải ngẩng ngơ, bàng hoàng muốn nổ tung. Nhưng có lẽ những người ngẫn ngơ nhứt là ông Thị trưởng Chuck Reed, các nghị viên như Sam Liccardo, Forrest William, Pete Constant, Judy Chirco hay ông dân biểu Mike Honda, bà Ellis-Lamkins, ông Steve Preminger. Rồi kế tiếp theo đó mới tới đám ruồi bu, theo đóm ăn tàn Quê Hương, Ao Dòi, Việt Tân, Tin Việt News, Thủ Đức Lạc Đường , Xe lunch Uông Tiến Thắng vân vân.
Trong bài báo, ký giả Joshua Molina viết: “Viên chức thành phố nói thế trận nữ nghị viên Madison người đã làm nhiều ngàn cư dân người Mỹ góc Việt phẩn nộ vì từ chối tên “Little Sàigòn” cho khu thương mại, sẽ đối diện với sự bải nhiệm trong cuộc bầu cử đặc biệt diễn ra vào tháng 03 (năm 09)” .Và viết thêm là ông Phụ tá Thư ký thành phố Denis Hawkin còn cho biết: “ HĐTP đã có lịch trình nhóm họp vào ngày 21 tháng 10 để chính thức xác nhận thỉnh nguyện thư bãi nhiệm (với chữ ký) có giá trị. Ngày 4 tháng 11 HĐTP sẽ họp riêng để biếu quyết đưa ra thể thức bầu cử như thế nào và dự định việc bầu cử bải nhiệm sẽ được thực hiện vào đầu tháng 3”.
Như vậy, thời gian xác nhận 5.180 chữ ký đã hoàn tất. Với kết quả rực rỡ của nó, đã cho thấy chính nghĩa và những “người thật thà” đã thắng. Còn kẻ nói láo và gian xảo phải thua cuộc. Điều này, đã làm cả cộng đồng VN khắp nơi trên thế giới vui mừng thở ra nhẹ nhỏm như vừa uống xong một viên thuốc bổ, sau gần 30 ngày chờ đợi trong lo âu và mõi mệt.
Xin cám ơn tất cả quí đồng hương VN, quí bạn cử tri người Mỹ, người Mễ trong khu vực 7 đã cho CĐVN niềm vui, niềm hãnh diện vô biên này.
Kết quả xác nhận chữ ký với kết quả vượt ngoài mong muốn, đã trả lời câu nói “Họ (UBBN) có lòng tin những chữ ký sẽ hợp lệ. Nhưng thật sự chúng ta không biết thế nào.” Hay là: “Tôi không tập trung vào việc bãi nhiệm, mà thay vào đó là đang cố gắng làm những việc được đề ra trong khu vực của bà” mà bà Madison đã trả lời trên báo San Jose Mercury phát hành ngày 2 tháng 10 vừa qua.
Nhưng chuyện dài về những câu trả lời trên báo San Jose Mercury của bà Madison chưa hết, vì sau khi bà ta hay tin “sét đánh ngang tai”. Tức tin số chữ ký của UBBN đệ trình thành phố được kiểm nhận đủ tư cách đưa vào phiếu bầu. Bà Madison đã nói đại ý sau: “ Tôi thất vọng với kết quả, nhưng tôi cũng đã chuẩn bị cho cuộc bầu bải nhiệm… Tôi nghĩ mình đã quyết định đúng. Tôi vẫn tin tưởng như vậy. Tôi không bao giờ liên tưởng đến việc bất đồng về một vấn đề (đặt tên) đã đưa đến nổ lực bãi nhiệm, nhưng tôi đã chuẩn bị đối đầu với cuộc vận động bải nhiệm”.
Với những lời phát biểu đại ý như trên cho thấy bà Madison mâu thuẩn, láo lĩnh từ đầu tới cuối mỗi lần mở miệng và vẫn với “tánh nào tật nấy” tới “chết cái nết cũng không chừa”. Qua các câu nói, miệng, lưỡi của bà Madison có vẻ còn cứng, nhưng ai cũng nhận ra đó chỉ là sự cứng rắn của một cái ly đang rạn nứt.
Với những phát biểu chan chứa nhiều đắng cay như vừa kể. Đã cho thấy bà Madison vẫn cố tình không nhìn nhận những hành động và lời nói sai trái của mình, để nhượng bộ trước sự thật. Hình như trong sự chịu đựng nhục nhả này, bà Madison vẫn còn nuôi hy vọng những cử tri người Mỹ, người Mễ trong khu vực 7 sẽ dành cho bà một con đường sống.
Phải chăng bà Madison vẫn tin tưởng vào sự “vùi dập bải nhiệm ” của ông Chuck Reed?
Phải chăng bà Madison vẫn tin tưởng vào sự bao che, giúp đở, tâng bốc của ông Dân biểu Mike Honda, bà Lao động Ellis-Lamkins, ông Dân chủ Steve Preminger mà bà đã khoe khoang trên mailer.
Thật tội nghịệp cho bà Madison! Bà đã quên mất thực tế là tất cả những nổ lực của những nhà “lãnh đạo” vừa kể, chỉ đem lại cho bà 147 chữ ký chống bải nhiệm mà thôi. Đây là con số chưa được thành phố xác nhận và không nằm trong số 5.180 chữ ký của UBBN. Hay bà Madison nói cứng, vì vẫn còn tin vào khả năng hướng dẫn dư luận đi quanh co của đài Quê Hương, của báo Tin Việt News sẽ được kết hợp với những thủ đoạn man trá nào đó trong những ngày sắp tới sẽ làm cho cư tri khu vực 7 hồi tâm chuyển ý trên phiếu bầu. Chuyển thua thành thắng. Hãy chờ xem!
Trong lúc này, Thỉnh Nguyện Thư của cử tri San Jose yêu cầu thành phố nên tổ chức một cuộc bầu cử bãi nhiệm duy nhứt để tiết kiệm tiền thuế của dân tới bây giờ đã được 2 tuần. Hiện UBBN vẫn còn kêu gọi đồng bào tiếp tục gởi thỉnh nguyện thư đến văn phòng bà Thư ký thành phố.
Tưởng cũng nên nhắc lại, điều duy nhứt trong Thỉnh Nguyện Thư nêu ra, là nhắc lại đề nghị của ông Chuck Reed về thể thức bầu bãi nhiệm viên chức dân cử địa phương. Đề nghị này nếu được áp dụng sẽ vừa làm giản dị hóa thủ tục hành chánh vừa ít gây tốn kém ngân sách thành phố. Đây là cải cách số 1 nằm trong danh sách “Reedreform”, đã được HĐTP biểu quyết thông qua ngày 6 tháng 02 năm 2007.
Liên quan đến thể thức bầu bải nhiệm, trong phần trả lời ký giả Joshua Molina của báo San Jose Mercury News số phát hành ngày 2 tháng 10 năm 2008 vừa qua. Bà Thư ký thành phố Lee Price, cho biết việc sửa đổi Hiến chương phải được sự đồng ý rộng rải của cử tri, qua một cuộc bầu cử đặc biệt riêng.
Xem ra, như vậy việc đòi HDTP chấp thuận tổ chức bầu bải nhiệm một lần không đơn giản. Tuy nhiên, nếu HĐTP chấp thuận, thì đây là một sự kiện lịch sử. Một bước đột phá lớn lao mà CĐVN đã chia sẽ trách nhiệm với các sắc dân khác trong việc thúc đẩy thành phố thực hiện những chuyện lợi ích chung. Vậy thì, quí đồng hương nào chưa có mẫu Thỉnh Nguyện Thư để gởi đến HĐTP, xin vui lòng đến các địa điểm như: Thanh 39, Aborn Pharmacy, Ban Đại Diện Cộng Đồng hay vào website WWW.recallmadison.net để lấy mẫu thư.
Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến cái lắc đầu, thở dài ngao ngán của Luật sư Đỗ Văn Quang Minh chiều ngày 8 tháng10. Sau cái bắt tay chào hỏi, ông nói với tôi: “Thật đáng tiếc! Cô ta chỉ ở tuổi con cháu mình mà hỗn láo, gian xảo không tưởng tượng nỗi.”
Luật sư Đỗ Văn Quang Minh - qua lá thơ gởi đến ông Chuck Reed và các nghị viên trong thành phố vào rạng sáng ngày 21/11/07, là phát súng thần công đầu tiên bắn vào thành trì của tập đoàn phản dân chủ. Phát súng này đã làm phấn khởi lòng người, khích lệ quyết tâm phải đấu tranh, trước sự phản bội cộng đồng VN một cách trắng trợn của bà Madison Nguyễn.
* Đặng thiên Sơn (10 tháng 10/08)
Subscribe to:
Posts (Atom)