Monday, March 30, 2009

Hãy cùng nhau chia sẽ trách nhiệm để cộng đồng vững mạnh

Hãy cùng nhau chia sẽ trách nhiệm để cộng đồng vững mạnh
*Đặng thiên Sơn
Với đà bang giao Hoa Kỳ và CSVN ngày nay. Với đà người Việt về thăm quê hương như hiện nay. Với tình trạng du học sinh VN mỗi ngày một đông… Có nhiều luận điệu cho rằng biểu tình chống cộng đã lỗi thời nên xóa bỏ lằn ranh Quốc - Cộng và quên dĩ vãng để hướng về tương lai. Đối với tư tưởng chủ bại này thì theo họ, con đường duy nhứt để dân chủ hóa đất nước là hợp tác, hòa giải với Việt Cộng. Trong thành phần chủ trương như vậy tại hải ngoại đó có đảng Việt Tân, đảng Nhân Dân Hành Động... tại Bắc California có cái gọi là “khối liên kết 6 chính đảng”… Để phối hợp với nhóm chủ bại vừa nói, CSVN tung ra cái gọi là nghị quyết 36. Tinh thần nghị quyết này của CSVN là muốn khống chế người Việt hải ngoại qua các phương diện Kinh tế, Chính trị, Văn Hóa, Xã hội… Để đối phó với âm mưu trên của Việt Cộng, việc kiện toàn các hệ thống cộng đồng người Việt hải ngoại trên thế giới là điều cần thiết.
Cho đến nay, sự trưởng thành về ý thức chính trị của người Việt hải ngoại là một thực tế không thể phủ nhận. Các Dân biểu, Giám sát, Nghị viên, Ủy viên người Việt Nam rải rác trên nhiều tiểu bang Hoa Kỳ trong giòng sinh hoạt chính trị đã nói lên điều này. Nhìn chung, sự thành công của từng cá nhân đều nhờ vào họ biết chọn lựa địa bàn để ra tranh cử. Địa bàn ở đây là nơi có đông đảo người Việt cư ngụ.
Với bản năng và tập quán người ta thường dành những ưu đãi về tình cảm, liên hệ xã hội cho những người cùng chủng tộc. Đây là lẽ tự nhiên không mang màu sắc kỳ thị. Thí dụ như bà Madison đắc cử nghị viên khu vực 7 vào năm 2005 nhờ bà là người Việt nên được đa số cử tri người Việt bỏ phiếu ủng hộ. Như ở Orange County, Santa Ana có dân biểu Trần thái Văn; ở Houton, Texas có dân biểu Võ; ở Louissana có dân biểu Cao mọi người đắc cử đều có đông đảo lá phiếu của cử tri VN dành cho.
Theo tâm lý chung, đặc biệt là đối với các sắc dân thiểu số đang sống tại Hoa Kỳ, khi người ta bỏ phiếu bầu cho một người nào đó thông thường là vì cảm tính, cảm tình, chủng tộc trước rồi mới nghĩ tới chuyện người đó có tài và có đức sau. Trường hợp TNS. Obama đắc cử TT. là một thí dụ điển hình. Ông Obama đắc cử nhờ trên 90% người da đen bỏ phiếu ủng hộ khi con số da den trên toàn quốc Hoa kỳ chiếm 30% không phải là con số nhỏ. Thêm vào đó, sự ăn nói khéo léo của ông ta đã thuyết phục được khá đông phiếu cử tri của các sắc dân khác.
Nghị viên, Dân biểu, Thượng nghị sĩ không phải là một chức vụ hành chánh nên không thể gọi là người của chính quyền. Họ không phải là thành phần có địa vị cao trong xã hội. Vai trò của Nghị viên, Dân biểu, Thượng nghị sĩ chỉ là gạch nối giữa dân với chính quyền các cấp từ địa phương đến trung ương. Nghị viên là gạch nối từ khu vực lên thành phố, Dân biểu, Nghị sĩ từ thành phố lên tiểu bang. Dân biểu liên bang, Thượng nghị sĩ từ tiểu bang lên toàn quốc.
Với tư cách là đại diện dân, nhiệm vụ của nghị viên là đạo đạt những nguyện vọng chính đáng của người dân lên chính quyền địa phương. Trách nhiệm của một nghị viên rất đơn giản. Chẳng hạn như thấy trong khu vực mình làm đại diện, trường học không đủ cho học sinh so với nhu cầu, đường xá thì hư hại cần tu bổ, an ninh công cộng kém an toàn vân vân. Chức năng của họ là đề nghị lên chánh quyền để cải thiện những điều kể trên làm đời sống cư dân được tiện nghi hơn, khá hơn. Ngoài ra, nghị viên còn cùng các nghị viên các khu vực khác làm việc chung để phát triển thành phố về mọi mặt. Tương tự, với tư cách là dân biểu nhiệm vụ của họ là đệ trình những dự án từ thành phố lên tiểu bang, soạn thảo các dự luật để cải thiện dân sinh về mọi mặt. Tương tự, các Dân biểu Liên bang và Thương nghị sĩ cùng soạn thảo và biểu quyết các kế hoạch cho quốc gia. Tóm lại vai trò nào thì nhiệm vụ đó, nhưng không ra ngoài những mục tiêu chính là phát triển quốc gia, phát triển đời sống con người trên các phương diện Kinh tế, Chính Trị, Văn Hóa, Xã hội. Do đó Nghị viên, Dân biểu, Nghị sĩ không phải là cha mẹ của dân.
Là những người đại diện, ăn lương của dân, làm việc cho dân nên Nghị viên, Dân biểu, Thượng nghị sĩ không có quyền hạn để ban phát cho người dân những lợi nhuận từ nhỏ cho đến lớn. Họ không có quyền cho người dân hưởng trợ cấp xã hội, không có tư cách cấp cho người dân nhà housing, không cung cấp cho người dân việc làm và những dịch vụ khác nếu những người muốn thụ hưởng không hội đủ những điều kiện luật định. Cần phải hiểu rõ nhiệm vụ, vai trò của các vị dân cử làm gì để thấy rằng việc chọn lựa bầu ra một người đại diện xứng đáng là điều hết sức cần thiết.

Cuộc chiến không có súng đạn, không có máu đổ thịt rơi giữa những người Việt quốc gia hải ngoại và CSVN đến nay đã vượt qua thời gian 1/4 thế kỷ và đã quá phân nửa của 60 năm cuộc đời. Thời gian lâu như vậy, nhưng cho tới nay Việt Cộng vẫn chưa bỏ tham vọng “nuốt trọn” cộng đồng người Việt hải ngại. Và những người Việt quốc gia lưu vong như chúng ta vẫn chưa hoàn thành điều mong ước là phải giải trừ chế độ CS độc tài tại quê nhà. Người Việt hải ngoại đang đối diện với ý đồ đen tối của VC. Nên trong điều kiện tự do, thuận lợi thì không có lý do gì chúng ta lại để cho lá cờ máu của bọn chúng tung bay nơi quê hương thứ hai này.
Muốn đem thắng lợi về phía mình,Việt Cộng đang cài người len lỏi trong mọi sinh hoạt của người Việt quốc gia hải ngoại để làm suy yếu lực lượng này. Đặc biệt hơn, chúng đang cấy người vào các chức vụ trong chánh quyền và dân cử Hoa Kỳ.
Để đem thắng lợi về phía mình, CĐNVQG tại hải ngoại từ lâu nay đã hình thành các Ban Đại Diện cộng đồng địa phương và đang nỗ lực kết hợp trên toàn quốc Hoa Kỳ cũng như khắp nơi trên thế giới. Đây là những lá chắn để chống lại và hạn chế sự xâm nhập của kẻ thù.
Nghị quyết 36 của Việt Cộng cho rằng khối người Việt lưu vọng tại hải ngoại là một bộ phận không thể tách rời của CSVN. Nhưng tôi nghĩ: cá nhân tôi, cá nhân chị, cá nhân anh và tất cả những người vượt biên, vượt biển, những nạn nhân của chế độ bạo ngược chúng ta không thể nào là một bộ phận của CSVN cho đến ngày nhắm mắt.
Để thi hành nghị quyết 36, Cộng sản Việt Nam đang chỉ thị cho VC nằm vùng và Việt gian tìm đủ mọi cách len lỏi vào Cộng Đồng Việt Nam HN trên các phương diện Kinh tế, Văn Hoá, Chính trị và Truyền thông.
Muốn ngăn chận âm mưu đánh phá của VC, thiết nghĩ chúng ta cần phải nhận diện thành phần làm lợi cho VC đang sống trà trộn, lẫn lộn chung quanh ta đó là:
- Cán bộ VC được cài nằm vùng từ trước năm 1975: Thành phần này đa số đã lui vào bóng tối, trở thành các các bộ chỉ đạo của VC.
- Sau năm 1975 theo các ngõ vượt biên, đoàn tụ, ngoại giao, H.O: Thành phần này chiếm tỷ lệ 20% số ngươì Việt đang sống lưu vong tại hải ngoại. Cuộc sống và thái độ tiêu cực của họ là phương tiện tuyên truyền tốt của VC.
- Một lực lượng hùng hậu mới là mấy chục ngàn du học sinh. Đây là số nhân sự mà Việt Cộng đang khống chế, điều động.
Đại đa số du học sinh là những người đã được Cộng Sản Việt Nam đào tạo theo căn bản “định hướng xã hội chủ nghĩa” có đủ tiêu chuẩn “hồng và chuyên” từ lúc là thiếu nhi quàng khăn đỏ, cháu ngoan “bác Hồ” cho đến lúc tốt nghiệp trung học phổ thông. Du học sinh là thành phần được Cộng Sản Việt Nam ưu đãi nên quyền lợi của họ luôn luôn gắn chặt với quyền lợi của đảng. Do đó có thể nói họ rất trung thành với chế độ.. Sự hiện diện quá đông đảo của du học sinh VN tại nước ngoài nằm trong chiến thuật và chiến lược của Cộng Sản Việt Nam để thi hành nghị quyết 36.
Nghị quyết 36 của Việt cộng “về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” đã cho thấy sự đối đầu ý thức hệ giữa người Việt quốc gia và bạo quyền Việt Cộng đến nay chưa chấm dứt. Như vậy đã là nạn nhân cộng sản, đã là người Việt quốc gia chúng ta không cho phép Việt Cộng thao túng nơi quê hương thứ hai của những người yêu chuộng tự do làm người có nhân bản.
Việc thành lập khối cử tri người Mỹ gốc Việt tại từng địa phương từ trước tới nay không phải là ý niệm đầu tiên mới có. Nhưng xét cho cùng, những hình thức trước đây của các tổ chức liên quan đến vấn đề này đều là những việc làm “có tiếng mà không có miếng”.
Qua thông báo của Hội Đồng Bầu Cử Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali về việc bầu Ban Đại Diện nhiệm kỳ thứ 5 và thông báo về việc thành lập Liên Đoàn Cử Tri người Việt Bắc Cali, thiết nghĩ chúng ta hãy cùng nhau chia xẻ trách nhiệm. Đây là suy nghĩ và việc làm đứng đắn trong quyết định vận mạng chính trị của các ứng cử viên, đặc biệt là người Việt Nam trong tương lai qua kinh nghiệm đau thương về sự phản bội của cặp bài trùng Madison Nguyễn, Chuck Reed.
Hãy tham gia vào các sinh hoạt cộng đồng trong những ngày sắp tới. Việc trước mắt là sốt sắng ghi danh bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng nhiệm kỳ 5 và ghi danh để trở thành thành viên của Liên Đoàn Cử Tri Người Mỹ gốc Việt tại miền Bắc Cali qua các số điện thoại sau đây:
- (408) 569-0219
- (408) 265-5752
- (408) 206-2605
* Đặng thiên Sơn (26 tháng 3 năm 2007)

Wednesday, March 25, 2009

Con đường mới, nhiệm vụ mới

*Đặng thiên Sơn
Sáng sớm! Lúc tôi đang làm việc thì nhận được cú phôn mở hàng của một người bạn than phiền về các bài viết có tên là “Xong Rồi” và “Hậu Rì Côn” của ông Ký Còm Vũ bình Nghi đăng trên tờ Thời Báo của ông ta. Theo anh bạn phóng viên này, thì đây là những lời lẽ châm biếm vô ý thức của một người có trình độ kém hiểu biết. Mục đích của các bài viết bàng bạc thâm ý thọc gậy bánh xe, quấy rối cộng đồng. Đây là những chuyện ông Vũ bình Nghi thường làm kể từ khi tên VC Nguyễn Xuân Phong sang mở Văn Phòng Lãnh Sự tại San Fransico. Ông VBN đã từng gọi những Quân - Cán - Chính VNCH, những tù nhân VC bước đầu mới sang định cư tại Mỹ phải đi làm nghề “Janitor” tại các cao ốc một cách mỉa mai, châm biếm là “Đoàn quân tấn công rét- rum” với nhiều luận điệu khó nghe đầy hận thù khác.

Tôi có nói với anh bạn, là đối với một người không đủ kiến thức để làm “thầy ký’ mà cho mình là “Ký Còm” hay “Ký Ốm ” gì đó, với mục đích tạo ngộ nhận trong lòng mọi người, thì những bài viết của hạng người này chỉ nên đọc cho vui, không nên để ý gì lắm. Và đặc biệt, là đối với những bài của ông Vũ bình Nghi phải biết đọc đúng chỗ và đọc đúng lúc. Đúng chỗ là vào phòng lúc cho “bác ăn” mà đọc. Đúng lúc là thời gian cần thông … hơi. Đây là hai điều kiện thích hợp nhứt, hay nhứt, tốt nhứt để đọc các bài viết của ông Ký Còm Vũ bình Nghi.

Một điểm đáng lưu ý khác, là khi đọc những bài viết của ông Vũ bình Nghi, người đọc nhớ đừng bực mình và phải hiểu là mình đang giải trí, đang thông… hơi với loại ngôn ngữ của một người tóc đã bạc, nhưng suy nghĩ chỉ là hiểu biết nông cạn của một đứa học trò tiểu học ở miền quê .. Biên Hòa. Thường thì những học trò tiểu học loại này mà được người ta xoa đầu cho vài đồng lẻ, vài cục kẹo, cái bánh .. hay cùng giả người ta chìa cho chén cơm nguội có cá, có thịt là mắt cứ sáng lên như đèn pha xe “ô-tô” 10 bánh.

Ông Ký Còm Vũ bình Nghi từ mấy chục năm qua, đã được nhà văn Nguyễn thiếu Nhẫn liệt vào hạng người “viết chuyện… khiêu dâm” không thành công. Theo ông Nhẫn thì khiêu dâm là chuyện rất trần tục, bình thường của con người, nhưng người viết phải có trình độ, có kiến thức thì viết ra mới hấp dẫn được người đọc. Ông Vũ bình Nghi thiếu những điều kiện này và cũng chính vì do ảnh hưởng tâm lý bất thường “viết chuyện khiêu dâm không thành công”, lại không còn khả năng đi lại nhiều nên từ lâu nay, mỗi khi có nhu cầu đặt hàng khuấy rối cộng đồng thì ông Vũ bình Nghi thường ngồi nhà tưởng tượng ra để viết, khiến người người đọc phải than phiền, buồn nôn và muốn ói.

Khi so sánh giữa ông Vũ bình Nghi với bài viết tựa đề “Xong Rồi” hay “Hậu Rì Côn” với hai bài “Đất Bằng Dậy Sómg” hay “Lựa Lời Mà Nói…” gì đó liên quan đến việc bãi nhiệm bà nghị viên Madison của ông Nhạc Bất Quần tức nhà văn viết hơn 4 chục năm Giao Chỉ, Vũ văn Lộc - thì những lời lẽ của hai người trong các bài viết đều tỏa “mùi mắm tôm” hôi chẳng kém gì nhau.

Trở lại mục đích của bài viết, thì tới nay cố gắng muốn thay đổi bà nghị viên bất xứng tại khu vực 7 của UBBN không thành công. Bà Madison vẫn còn tại chức. Tuy không thành công, nhưng theo lời người xưa thì anh chị em trong “Ủy Ban Bãi Nhiệm” đã thành nhân.

Người ta còn nhớ vào ngày 18 tháng 6 năm 1924, liệt sĩ Phạm Hồng Thái đã ném bom để ám sát toàn quyền Đông Dương Pháp tên Martin Merlin tại khách sạn Victoria, thành phố Sa Điện, tỉnh Quảng Châu, Trung Hoa. Việc ám sát tên toàn quyền Merlin ác ôn thất bại, nhưng hành động can trường của liệt sĩ Phạm Hồng Thái đã đi vào lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.

Tại thành phố San Jose, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ cũng vậy. Ngày 3 tháng 3 năm 2009, UBBN đã thất bại trong việc bãi nhiệm bà Madison, nhưng việc làm đầy ý nghĩa này đã đi vào lịch sử vì phương thức đấu tranh hoàn toàn dựa trên luật pháp của một cộng đồng tỵ nạn nhỏ bé đòi hỏi chính quyền của Hội Đồng Thành Phố lớn thứ 10 Hoa Kỳ phải thực hiện.

Kết quả bãi nhiệm bà Madison không thành công, nhưng đây là một ám ảnh nhớ đời trong lòng Thị trưởng Chuck Reed, trong lòng bà nghị viên Madison và những cá nhân Nghị viên, Dân Biểu, Nghị sĩ và các thế lực chính trị Mỹ, Mễ khác trong vùng đã từng lên tiến ủng hộ bà Madison. Ám ảnh chính trị của số người vừa kể giống như nỗi kinh hoàng của những thượng khách người Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, Bồ Đào Nha có mặt tại khách sạn Victoria giữa tiếng nổ hãi hùng của tiếng bom Phạm Hồng Thái tại Sa Điện.

Hôm nay, nhiệm vụ của Ủy Ban Bãi Nhiệm được đồng bào giao phó đã hoàn tất. Ủy Ban Bãi Nhiệm đã tuyên bố giải tán vào ngày 13 tháng 3/2009 trong buổi “Hội Ngộ Đoàn Kết” được Ban Đại Diện Cộng Đồng do ông CT. Nguyễn ngọc Tiên tổ chức tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng trên đường số 10 với 2.000 người tham dự.

Trong buổi “Hội Ngộ Đoàn Kết”, một hành trình mới của cộng đồng người Việt tỵ nạn chính trị tại San Jose được mở ra. Hành trình này là sự ra đời của tổ chức mang tên “Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc California” (Viet-American Voters of Northern Califonia). Theo lời Luật sư Ngô văn Tiệp thì việc làm trước mắt của “Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc California” là tập hợp tất cả những cử tri người Mỹ gốc Việt tại thành phố thành một lực luợng chính trị có tầm vóc. Với lực lượng có hang chục ngàn cử tri là sức mạnh vô cùng to lớn của cộng đồng VN. Sức mạnh này sẽ đương đầu với những thử thách kế tiếp sau hậu chấn Madison Nguyễn. Nếu được sự đồng tâm đoàn kết của đồng bào cùng “xóa bài” làm lại thì cộng CĐVN là một thực thể chính trị có sức thuyết phục và chi phối các chức vụ dân cử tại địa phương cũng như các quyết định của HĐTP liên quan đến CĐVN trong những tháng, năm sắp tới. Đặc biệt là đối với bà nghị và ông thị trưởng phản bội, ăn cháo đái bát.

Nhìn lại, trước biến cố đặt tên cho khu thương mại trên đường Story thì Thị trưởng Chuck Reed là một thị trưởng có biệt danh là “Thị trưởng áo dài khăn đống” rất dễ thương, gần gũi trong cộng đồng VN. Trước biến cố đêm 20/11/07, bà nghị viên Madison là “đứa con của cộng đồng” theo như lời như ông Nguyễn Nho thân phụ bà Madison nói. Nhưng sau ngày định mệnh 20 /11/07 cả hai ông bà Chuck Reed, Madison đã rơi mặt nạ của họ khiến cộng đồng người Việt trắng tay, mất hết lòng tin nơi cặp bài trùng này. Ông Thị trưởng “áo dài khăn đống” Chuck Reed đã lộ ra nguyên hình là một Thị trưởng độc tài, một tên thực dân mới lạnh lùng. Trong khi ấy, bà Madison đã để lộ bản chất con người bất nghĩa, lươn lẹo, thủ đoạn, độc ác. Chàng và nàng đã mượn những lá phiếu của cử tri người Mỹ gốc Việt bước lên đài danh vọng và sau đó đã nhẫn tâm đạp lên đầu, lên cổ những cử tri nhẹ dạ này chỉ vì một cái tên không biết nói: “Little Sàigòn”.

Ngay sau ngày 3/3/09, khi kết quả bầu cử đã định. Qua những lời lẽ có ý xoa dịu cộng đồng, bà Madison lớn tiếng kêu gọi đoàn kết để hàn gắn… thương đau. Với lời kêu gọi của một người đàn bà mà nhiều người cho là ranh mãnh, láo xược, mưu mô, thủ đoạn. Nhiều câu hỏi được đặt ra, là liệu bà Madison có lấy lại được lòng tin của trên 5 ngàn lá phiếu bất tín nhiệm của cử tri VN hay không? Ngay bây giờ chưa có kết luận về câu hỏi. Nhưng ai cũng thấy, cũng hiểu, lời kêu gọi của bà Madison được xem là sự khởi đầu của một mưu mô trong nỗ lực xóa những tàn tích dơ bẩn mà bản thân bà và những người Mỹ, người Mễ bà ta “mượn tay” đã trây trét, đã gieo ô nhục lên cộng đồng VN trong suốt gần hai năm qua. Đây là “điều kiện cần” nằm trong kế hoạch của tham vọng tái ứng cử vào năm 2010 của bà Madison. Còn “điều kiện đủ” thì thời gian sẽ trả lời.

Thông thường, một người đã làm mất lòng tin chỉ với một người, khi họ muốn lấy lại niềm tin đã là chuyện khó, huống chi đây là chuyện đối với một tập thể, một cộng đồng. Trong quá khứ gần, như mới ngày nào thôi! Bà Madison với vai trò là một nghị viên đã tạt một gáo nước sôi vào mặt cử tri bà, vào mặt đồng hương bà. Gáo nước này đã tạo thành những vết thẹo trong tâm hồn của những kẻ mà bà cho là ăn không ngồi rồi, là đám người trong là gánh xiệc… Như cảm thấy chưa đủ, bà Madison còn nhờ những bàn tay lông lá Mỹ, Mễ mạt sát đồng hương bà. Điều này chứng tỏ bà Madison không còn tình đồng hương, không còn là người VN thuần túy, mà bà ta trở thành kẻ vong bản. Hành động mượn tay ngoại quốc mạt sát đồng hương đã làm tổn thương thêm, mưng mủ thêm những vết thẹo đã có sẵn trong lòng người Việt. Bà Madison đã đào một hố quá sâu, ngăn cách giữa bà và cử tri VN tại khu vực 7 nói riêng, cộng đồng VN tại San Jose nói chung nên chuyện bà muốn lấp bằng cái hố này chỉ là ảo tưởng.

Hãy đọc bản tin ngắn dưới đây đã được phổ biến khắp nơi trên thế giới để thấy rằng mọi người Việt tỵ nạn nghĩ gì về những cố gắng trong việc cố gắng hốt những giọt nước làm đổ của bà Madison: “Để tiếp tục lừa bịp cộng đồng người Việt toàn thế giới, Madison đã liên lạc với ban tổ chức Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế lần thứ 24 tại New York để xin đóng góp cũng như mướn Xe Hoa để tham dự. Có lẽ Madison không theo dõi để biết Cộng Đồng Người Việt QG New York do LS Nguyễn Thanh Phong làm Chủ tịch đã họp Ban chấp hành, được sự đồng thuận đã gửi bản Tuyên cáo chính thức ủng hộ cuộc Bầu cử Bãi Nhiệm NV Madison Nguyễn. Chính vì vậy dù đang công tác vận động tại các vùng phụ cận, Ban tổ chức đã có họp khẩn cấp và quyết định không chấp nhận sự đóng góp cũng như tham dự của Madison trong vai trò đại diện cho người Việt Nam tại San Jose mà hơn 44% cử tri (đa số là cử tri Việt Nam) không còn chấp nhận.”

Sau ngày bầu cử bãi nhiệm 3/3/09, chiến thuật thi hành nghị quyết 36 của Việt Cộng đang thay hình, đổi dạng. Các lá bài tẩy Việt gian, tay sai, truyền hình, báo chí, kinh tài VC đã bị lật ngửa nên bọn chúng đang sơn phết lại bộ dạng bên ngoài. Đây là hình thức nằm trong nhóm chữ “bình mới rượu cũ”. Với chiến thuật mới bọn Việt gian, tay sai, thân cộng sẽ tỏ ra chống cộng hăng hái quyết liệt hơn những người chống cộng quyết liệt để che mắt cộng đồng. Với chiến thuật mới thành phần này sẽ phối hợp với du học sinh vạch trần tội ác HCM, vạch trần tội ác đảng và mạnh mẽ ủng hộ các phong trào đấu tranh dân chủ thật lẫn giả mạo trong nước. Với hình thức chống cộng mới này, VC, Việt gian, tay sai, thân cộng phù hợp với quan điểm của người Việt quốc gia tại hải ngoại nên chúng sẽ tránh được sự nghi ngờ của mọi người. Với màu sơn mới, Việt gian, tay sai, thân cộng, dễ trà trộn vào các sinh hoạt của cộng đồng người Việt quốc gia để thi hành nghị quyết 36 của VC. Mục đích của sự trà trộn là làm giảm sức mạnh của Ban Đại Diện Cộng Đồng để từ từ biến cơ cấu Ban Đại Diện Cộng Đồng trở thành không cần thiết phải tan rã, để chỉ còn những tổ chức, hội đoàn riêng rẽ, chia hai, xẻ ba dễ bề cho VC sai khiến.

Bà Madison đã tung ra chiêu bài “nối lại nhịp cầu” đã gẫy để mọi người quên cái tên “căn cước của người tỵ nạn”, để mọi người quên hành động bà từ chối lá cờ vàng do ông Mạc văn Thuận tặng, để mọi người quên chuyện bà ngăn cản nghị quyết cờ vàng, để mọi người quên chuyện bà về VN dạy dân chủ cho VC với mưu đồ lợi ích cá nhân của bà ta dành cho cuộc bầu cử năm 2010, đây là việc của bà Madison. Còn việc trước mắt của mọi người trong cộng đồng người Việt quốc gia chống cộng có hai vấn đề cần giải quyết. Thứ nhứt, bầu Ban Đại Diện Cộng Đồng cho nhiệm kỳ mới. Thứ hai, là thành lập “Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc California”. Xin mọi người hãy tích cực tham gia vào hai vấn đề bức thiết này. Như vậy con đường mới, nhiệm vụ mới của Cộng Đồng người Việt tỵ nạn tại San Jose đã vạch ra và tham vọng của bà Madison đã ló dạng. Vậy thì việc ai nấy làm, hồn ai nấy giữ.

*Đặng thiên Sơn (18/3/09)

Thursday, March 12, 2009

Sự thất bại đầy ý nghĩa! Cuộc chiến thắng không vinh quang!

Sự thất bại đầy ý nghĩa! Cuộc chiến thắng không vinh quang!
*Đặng thiên Sơn
Kết quả bầu cử bãi nhiệm bà Madison, một nghị viên người Mỹ gốc Việt tại khu vực 7 đã qua, nhưng dư âm vẫn còn là nỗi uất ức trong lòng nhiều người. Sự uất ức là những lấn cấn không rõ ràng về số phiếu bầu khiếm diện tăng cao một cách bất thường và sự thiệt thòi của không ít người đã ghi danh nhưng không nhận được phiếu bầu để đi bầu.
Nhìn lại, ai cũng thấy CĐVN là một thực thể nhỏ bé so với anh khổng lồ là chính quyền địa phương. Đây cũng là hình ảnh một anh nhà nghèo, đi kiện một anh nhà giàu, có sự quen biết lớn. Mặc dù là vậy, nhưng vì là một cộng đồng có nền văn hóa cao, biết tự trong và không khuất phục trước cường quyền nên mọi người đã đứng lên. Nền tảng của sự dấn thân là mọi người cảm nhận được sự nghịch lý, điều bất công và phi dân chủ mà HĐTP đã áp đặt lên cộng đồng VN.
Qua các cuộc điều trần công khai tại HĐTP khởi đi từ đêm 20/11/07, danh dự cộng đồng VN đã bị Chuck Reed, Madison thay phiên nhau lăng nhục qua các câu nói: “to mồm…, ăn không ngồi rồi…, là gánh xiệc… là sorry for what?” vân vân và vân vân, đã đưa đẩy đến quyết định bãi nhiệm một viện nghị viên bất xứng và hỗn hào là điều cần thiết đầy chính chính nghĩa.
Nhờ vào những nổ lực của Thị trưởng và đa số Nghị viên đồng viện, của đảng bộ Dân Chủ Quận hạt, của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, của Phòng Thương Mại, của Hội Cựu Nhân Viên Cứu Hỏa, của Hội Cựu Nhân Viên Cảnh Sát và nhiều tổ chức Mỹ, Mễ khác, bà Madison đã thoát khỏi bãi nhiệm trong cuộc bầu cử ngày 3/3/09. Tuy nhiên, người ta tiên đoán bà ta không có cơ hội để ngồi lại trong HĐTP nhiệm kỳ thứ hai vào năm 2010.
Như đã nói từ lâu, ghế nghị viên khu vực 7 không phải là tài sản riêng của CĐVN nên với kết quả 45% cử tri bất tín nhiệm bà Madison trong ngày 3/3/09, đa số là phiếu của người Mỹ gốc Việt, đã cho thấy bà Madison mất chỗ đứng trong lòng cử tri VN tại khu vực 7 vốn đã là số ít. Trong khi ấy với tỷ lệ 55% đa số là người Mỹ, người Mễ muốn giữ bà Madison lại, đã báo hiệu sinh mệnh chính trị của bà Madison nằm trong vòng sinh, sát của tỷ lệ đa số này.
Hôm nay những người Mỹ, Mễ trong khu vực 7 là đồng minh của bà Madison, nhưng năm 2010 họ sẽ là những đối thủ của bà Madison. Họ sẽ bỏ rơi, đá đít bà Madison như bà ta đã đá đít cử tri VN. Sự kiện có vẻ mâu thuẫn này phải hiểu là chiến thuật trắc nghiệm, là quả bóng thăm dò tranh cử của đảng Dân chủ và Cộng hòa tại khu vực 7 vào năm 2010.
Bà Madison đã mượn tay người Mỹ, người Mể để tranh thắng trong cuộc bãi nhiệm. Điều này cho thấy bà Madison đã chọn con đường tương lai sự nghiệp chính trị theo lối “ăn xổi ở thì”. Bà Madison đã thẳng thừng bỏ rơi cộng đồng VN như đã bỏ rơi căn cước tỵ nạn của mình qua cái tên có “âm hưởng chống cộng”, nên chiến thắng của bà Madison là thứ chiến thắng của kẻ phản bội đồng hương. Trong khi ấy, mặc dù cuộc bãi nhiện không như ý cộng đồng nhưng giá trị của con số 5,696 lá phiếu không còn tín nhiệm bà Madison đã gieo sự ám ảnh vào lòng Chuck Reed và những thế lực chính trị đảng Dân Chủ hay Cộng Hoà về thế lực chính trị thứ ba đã thành hình. Đây là thế lực có khả năng xoay chuyển chiếc ghế Thị trưởng, Giám sát, Nghị viên và các dự án của thành phố trong tương lai. Đó là chưa kể đến những con số còn ẩn tàng nằm rải rác khắp 10 khu vực trong thành phố. Chẳng những vậy giá trị của con số 5,696 đã cho thấy những ngày dầm mưa dãi nắng của cộng dồng, những tháng ngày làm việc không mệt mỏi của UBBN không phải là việc làm vô ích vì những con số này đã biến thành từng chữ, từng giòng, từng trang của lịch sử thành phố vào thời kỳ dân chủ bị suy thoái dưới triều đại của Chuck Reed.
Bằng những con số với hai chữ YES và NO không chênh lệch nhiều, đã cho thấy sự thất bại của UBBN là sự thất bại đầy ý nghĩa. Còn thắng chiến thắng của bà Madison là chiến thắng không vinh quang.
Với bản chất lươn lẹo, man trá, vô ơn, nhiều người đã kể cho tôi nghe về bà Madison. Vào năm 2005, trong lúc đi vận động tranh cử lời nói của bà Madison nghe rất ngọt ngào. Nhiều người nói rằng vì tin lời của bà Madison nên họ đã bỏ qua chi tiết bà ta có tướng phản trắc, bỏ qua chi tiết bà ta về VN dạy dân chủ cho VC, và bỏ qua chi tiết bà ta đã ngăn cản nghị quyết cờ vàng dù rằng lúc ấy chỉ là một ủy viên khu học chánh cỏn con… Hơn nữa, lúc ấy, theo suy nghĩ của nhiều người nếu CĐVN có một nghị viên trong HĐTP là điều hãnh diện nên người ta bỏ qua các chi tiết vừa nói để ủng hộ tiền bạc và xuống đường vận động cho bà Madison.
Nhưng than ôi! Sau khi đắc cử thì mười người đã có “chín người rưỡi” cho biết bà Madison không có một lời cám ơn hay không có một cú điện thoại hỏi thăm những người đã tận tình giúp đỡ bà ta. Sự vô ơn trắng trợn này, đã được bà Madison lập lại qua biến cố “Little Sàigòn”.
Sau khi thoát khỏi bị bãi nhiệm bà Madison đang dùng chiêu bài “lạy ông đi qua, lạy bà đi lại ” trên đài của ông, bà Nguyên Khôi - Đoan Trang, trên đài của ông bà Mây Lan - Thanh Tùng. Bà Madison đang sơn phết lại lớp phấn son mới sau khi lớp phấn son cũ bị rơi để lộ bộ mặt man trá của bà. Bà Madison đang cúi mặt, khum lưng, hốt lại giọt nước đã tràn ly. Đây là sự ấu trĩ của những tâm hồn bịnh hoạn, vì trong thời gian qua trên báo chí, trên đài phát thanh, trên những cú điện thoại bỏ nhỏ, rỉ tai bằng tiếng Mỹ, bằng tiếng Việt bà Madison đã làm tan nát cộng đồng.
Là một nhân vật không bình thường, bà Madison sẽ không nhìn lại hay nhớ lại những điều tệ hại mà bà đã dành cho cộng đồng VN. Trong khi ấy những người bình thường thì không ai quên được những thước phim bà Madison đứng vỗ tay, mặt hớn hở nghe ông Chuck Reed đòi vùi dập cộng đồng tại quán cà phê Paloma năm 2008. Người ta cũng khó quên hình ảnh bà Madison đứng cười toe toét thị thiền cho bà Mary vô danh trong Công Đoàn Lao Động đòi thoi vào mặt cử tri khu vực 7. Người ta cũng khó quên hình ảnh bà Madison đứng làm nhân chứng cho lời mạt sát CĐVN là côn đồ của ông Larry Stone. Và mọi người Việt tỵ nạn rất khó quên câu nói của một nhân viên trong ban vận động No Recall đã chỉ vào mặt chị Loan Phạm, một cử tri khu vực 7 “mầy là dân thiểu số hãy xéo khỏi đây….” Tất cả những hình ảnh trên đã trở thành bài học của tình người và quan hệ giữa đại diện dân và cử tri nên người ta không thể quên.
Với những mất mát mà dân tộc VN đã và đang chịu đựng trong nước. Và hiện tại, tại San Jose do mầm móng dã tâm của đảng Việt Tân, đảng Nhân Dân Hành Động và nhiều cá nhân khác trong đó hiện thân trước mắt là hạt giống Madison với những điều mắt đã thấy, tai đã nghe, thiết nghĩ không có lý do gì chúng ta lại để chủng tử hạt giống độc hại này lớn dần để tiếp tục lừa bịp thiên hạ. Hôm nay, chúng chưa diệt được, thì nhứt định phải có kế hoạch để trừ khử trong tương lai.
Người ta thường so sánh, nếu phải mang tiếng là du đãng hay là tay anh chị trong giới giang hồ, có lẽ còn khá hơn là trường hợp dùng quyền lực của cặp bài trùng Chuck Reed, Madison để đàn áp người dân, vì những tay du đãng có bản sắc “anh hùng” còn những kẻ lươn lẹo, tiểu nhân có bản sắc “gian hùng”. Cho nên, trong việc thực thi dân chủ, nếu HĐTP dùng tiền thuế của dân để biến cuộc bầu cử bãi nhiệm theo kiểu dân chủ trá hình nhằm đè bẹp người dân thấp cổ bé miệng để bao che cho một nghị viên bất xứng, thì đây là hành động ma giáo của tập đoàn thối nát.
Con đường đấu tranh giải trừ chế độ Việt Cộng còn dài, còn nhiều chông gai, còn nhiều thử thách. Con đường CĐVN San Jose đối đầu với thế lực cường quyền của Thị trưởng Chuck Reed, sự lọc lừa của bà Madison cũng còn nhiều chông gai, thử thách. Vì vậy, muốn cuộc đối đầu có kết quả chúng ta phải chia sẻ trách nhiệm, phải thoát ra khỏi vòng lẩn quẩn hư danh bẩn thỉu. Và càng không thể làm kẻ hèn nhát chối bỏ sự thật, lẫn trốn trách nhiệm, chạy theo những lời lẽ ru ngủ của kẻ tiểu nhân, của bọn ngụy quân tử. Đây là những lời mới nghe tưởng như tốt đẹp, tử tế, nhưng thật ra là khí cụ dọn đường cho sự gây xáo trộn cộng đồng để thực hiện nghị quyết 36 của Việt Cộng. Cho nên, điều quan trọng cần nói thì nên nói đúng sự thật, không thì thôi, để khỏi đối diện với lương tâm về hệ quả xấu của nó.
Cuối cùng, tuy kết quả bầu bãi nhiệm bà Madison ngày 3/3/09 không đúng như lòng mong đợi của mọi người. Nhưng trên thực tế lá phiếu bãi nhiệm đã được xử dụng và quyền hiến định đã được thi hành. Phần còn lại, là những người tỵ nạn chân chính nghĩ gì khi bà nghị viên Madison bất xứng vẫn còn chễm chệ trong HĐTP?
Xin hãy cùng nghe lời phát biểu ngắn gọn của ông Trương Kim Anh một sĩ quan nhảy dù QLVNCH, K. 23 Võ Bị Đà Lạt, người đã bị VC đập nát chân trong trại tù, hiện là cư dân trong khu vực 7 như sau: “Đối với tôi Madison Nguyễn chỉ là cái xác biết đi trong lòng người Việt quốc gia chống cộng. Thói hư tật xấu của người đại diện này đã rõ nét. Một ngày nào đó các sắc dân khác ở San Jose sẽ sáng mắt nhận ra rằng, đồng hương của bà Madison còn bị bà ta lừa, thì tin làm sao được con người đầy thủ đoạn gian manh này. Nên tôi xin nói lời chia tay với bà nghị viên man trá!”
Hãy tham dự “Ngày Hội Ngộ Đoàn Kết” tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng VN/BCL trên đường số 10 vào lúc 6 giờ chiều ngày thứ Sáu 13/03/09, cho thật đông để trả lời những lời kêu gọi mỵ dân “Lấy tình thương xóa bỏ hận thù” của bà nghị viên “Ăn cháo đái bát”.

Đặng thiên Sơn (12/3/09)

Saturday, March 7, 2009

San Jose có thêm một “anh hề” chính trị

San Jose có thêm một “anh hề” chính trị
*Đặng thiên Sơn
Vào những ngày cuối tuần vừa qua thành phố San Jose chìm trong mưa bão sụt sùi. Trong cơn mưa dầm tầm tã đó, một cảnh tượng khá khôi hài đã diễn ra xung quanh khu vực quán cà phê M đường Burdette - Alvin nơi đặt văn phòng làm việc của Nhóm Chống Bãi Nhiệm. Cảnh tượng khôi hài này, là hình ảnh ông Thị trưởng Chuck Reed đội mưa đi gõ cửa từng nhà cử tri, xin mọi người bỏ phiếu “NO” để giữ bà nghị viên Madison Nguyễn ở lại trong HĐTP. Hành động này của Chuck Reed ít nhiều đã chứng tỏ sự mất cân bằng lý trí của một ông thị trưởng, đã phản ảnh ngược lại những gì mà ông ta long trọng tuyên bố trong ngày lễ nhậm chức Thị trưởng năm 2006. Trong đó, có điều ông ta thường tự hào là một người làm việc công minh, chính trực, tôn trọng sự thật, tôn trọng lẽ phải, làm việc cho dân và vì dân.
Là một cư dân bình thường sống trong thành phố. Là người bỏ phiếu cho ông Chuck Reed vào chức vụ Thị trưởng, lập trường của tôi là đứng về lẽ phải. Lẽ phải theo quan điểm của tôi, là điều gì đó đã được đa số thừa nhận. Như trong sự tranh chấp để đặt tên cho khu thương mại thì với kết quả tên “Little sàigòn’ đứng hạng nhứt, còn tên “Sàigòn Business District” đứng hạng chót, thì lẽ phải phải là tên “Little Sàigòn”. Đây là chân lý. Đây là sự thật không thể chối cãi như một triết gia đã nói, đã là hoa hồng thì dù trồng ở Mỹ châu hay Âu châu người ta không thể lầm lẫn mùi thơm của nó với một loài hoa nào khác. Bài viết của tôi không ngoài mục đích nói thêm về những điều lố bịch của ông thị trưởng Chuck Reed, vốn đã có quá nhiều lố bịch khi bắt đầu xảy ra sự xung đột.
Tôi không đi theo Nhóm Chống Bãi Nhiệm của ông Chuck Reed. Tôi cũng không phải là phóng viên của một cơ quan truyền thông. Nhưng qua sự theo dõi những hình ảnh trên VNNB.TV và trên Youtube - khquan75, tôi thấy rõ những việc làm của ông Chuck Reed vào ngày Chủ nhật 15/2 vừa qua. Chưa xem hết đoạn phim tôi đã có nhận xét ngay, ông Chuck Reed đã hành xử chức năng của một Thị trưởng không đúng chỗ. Chẳng những vậy, hành động quá sốt sắng của ông ta đối với bà Madison, đã cho thấy lý trí bất thường trong một con người có tâm lý không ổn định.
Ai cũng biết ngày Chủ nhật là ngày riêng của Thị trưởng Chuck Reed. Nhưng dù ông đem những giờ phút riêng tư của mình với tư cách là một Thị trưởng, để đi tuyên truyền chống lại cuộc bãi nhiệm (do hiến pháp quy định và chính ông và Hội đồng thành phố đã bắt buộc phải quyết định tổ chức) là một việc làm không đúng đắn. Ông Chuck Reed đã dùng ngày nghỉ xen vào chuyện bãi nhiệm nhằm chuyển quá tư tưởng của cử tri trong quyết định YES hay NO trong ngày bầu cử sắp tới, có vẻ như chính ông chống lại quyết định do ông và HĐTP đưa ra.
Lẽ ra, hơn ai hết, ông Chuck Reed phải hiểu rằng dù riêng tư, nhưng những riêng tư nào trong đời sống con người từ hành động, lời nói điều có giới hạn của nó. Đặc biệt là đối với những người đứng đầu một cơ quan công quyền, thì những giới hạn này cần phải tuyệt đối tôn trọng. Đi đánh bài, chơi gái là sở thích riêng tư. Nhưng một người lãnh đạo cơ quan công quyền không thể hành xử những thú riêng tư này trước mặt thiện hạ.
Hình ảnh một ông Thị trưởng hăng hái, săn sái, đi gõ cửa hết nhà này tới nhà khác đã nói lên lý trí bệnh hoạn của một người. Hình ảnh săn sái này của ông Thị trưởng được các máy thu hình ghi nhận lại như sau.
Trong cơn mưa dầm, không lớn, không nhỏ vào trưa ngày Chủ nhật 15 tháng 2 năm 2009, Thị trưởng Chuck Reed đã cầm đầu Nhóm Chống Bãi Nhiệm xuống đường để “đóng đinh, siết ốc” chiếc ghế nghị viên đang lung lay của bà Madison. Trong đoạn phim cho thấy ông Chuck Reed mặc áo mưa màu xanh lá cây, đầu trùm kín. Ông ta chừa hai mắt để nhìn, chừa hai lỗ mũi để ngửi và chừa cái miệng để nói. Ông Thị trưởng của thành phố lớn thứ 10 Hoa Kỳ mặc quần tây đen, mang giầy “ba ta”. Một tay ông ta cầm tập bìa cứng màu đỏ đựng những truyền đơn, còn tay kia thì cầm cây viết.
Phái đoàn No Recall của ông Chuck Reed có chừng hai, ba chục người được chia ra làm 5, 6 tốp. Ông Chuck Reed cầm đầu một tốp. Đến trước một nhà nào đó, ông ta nhanh nhẩu tiến vào gần cửa cái. Trong lúc ông Chuck Reed làm việc này, thì đoàn tùy tùng theo ông ta kẻ thì đứng ngoài “side walk”, người thì lăng xăng đi tới, đi lui trước sân nhà khổ chủ tay cầm bảng “No Recall”. Khi bước tới trước cửa nhà, đích thân Chuck Reed giơ tay gõ cửa, lên tiếng gọi và đứng đợi trả lời. Trong khi ấy, thì bà Madison mặc áo “jacket” trắng đứng kè kè một bên, với tác phong đúng điệu là một bà chủ, hai tay thọc vào… túi áo coi nhân viên… Chuck Reed làm việc.
Qua những thước phim ghi nhận lại, thì trong số mười căn nhà Chuck Reed đến gõ cửa chỉ có 1, 2 nhà chịu hé cửa gọi là… tiếp Chuck Reed. Số còn lại thì có người đứng bên trong nghe Chuck Reed nói điều gì đó, rồi người ta thấy Chuck Reed chìa những player qua song cửa. Hình ảnh này cho người xem thấy Thị trưởng Chuck Reed không được cử tri kính trọng, tiếp đón niềm nở. Ống kính cũng đã thu nhận được hình ảnh Chuck Reed dơ tay đưa những player cho chủ nhà, nhưng chủ nhà xua tay từ chối. Ngoài ra còn có cảnh Chuck Reed gõ cửa, nhưng chẳng ai mở, nên ông ta đành để lại những truyền đơn trước cửa nhà rồi cả nhóm lủi thủi tiến sang nhà kế bên.
Để nhìn những hình ảnh tận mắt, xin quí đồng hương vào trang web của VNNB tại địa chỉ Vietnamdaily.com hay Youtube.com sau đó đánh hàng chữ “khquan 75” vào ô search để coi. Sau đây là một đọan tường thuật được trích từ VNNB, tuy không nói rõ từng chi tiết nhưng cũng đủ nói lên sự bẽ bàng của những giờ làm việc “over time” của Thị trưởng Chuck Reed. Nguyên văn như sau:
“… để thu thập hình ảnh có thể phần nào khả dĩ cho thấy công tác vận động chống bãi nhiệm của NV Madison Nguyễn sẽ “thành” hay “bại”. Ống thu hình của Việt Nam Nhật Báo đã theo sát toán người do T.Tr. Chuck Reed dẫn đầu. Khởi đầu từ đường Burdette Dr. vòng qua Alvin Ave. qua khỏi Flanigan quẹo trái vào Bowling Green Dr., ông Reed dẫn đầu, tay cầm một xấp hồ sơ, Nghị viên Madison, tay cầm dù, tay thọc túi áo (cho đỡ lạnh) đi theo sau. Vào một căn nhà đã mở sẵn cửa garage, ông Thị trưởng nói chuyện, một lúc sau trở ra đi tiếp. Có lẽ không thành công!!. Đến ngã ba vòng qua tay mặt theo đường Center Ridge Dr để trở ra Alvin Ave. Trong khi đó, có 3 chiếc xe truck cắm cờ Mỹ, Việt, Mễ, với bảng Recall Madison chạy vòng vòng theo toán người này. Đến gõ cửa một căn nhà khác, chờ hoài không thấy ai ra tiếp, ông Thị Trưởng đành nhét một xấp giấy vào dưới cửa ra đi tiếp. Đến một căn nhà khác trên đường Center Ridge Dr., cũng không ai tiếp, phái đoàn đội mưa đi tiếp…đi tiếp .. và phái đoàn … không thấy trên bãi cỏ trong sân căn nhà nầy có cấm tấm bảng Recall Madison! Tại một căn nhà khác, may thay, người trong nhà đã mở cửa tiếp ông Thị Trưởng và ngay sau đó đoàn người này đã cắm tấm bảng No Recall trên sân cỏ. Đến ngã ba Center Ridge Dr. và Alvin Ave, phái viên Việt Nam Nhật Báo quẹo mặt ra về, phái đoàn NoRecall rẽ trái đi tiếp. Như vậy, đi cả một đoạn đường cũng khá dài, vào cũng nhiều nhà và kết quả chỉ có … 1”.
Là một Thị trưởng tức là người đứng đầu của cơ quan hành pháp tại thành phố. Chắc hẳn ông Chuck Reed phải biết bãi nhiệm là một quyền hiến định, là phương tiện phản kháng của người dân thấp cổ bé miệng đối với việc làm sai trái của một người dân cử. Thiết nghĩ, trong trường hợp bà Madison, nếu không đứng về phía người dân thì ông Chuck Reed cũng không nên ra mặt ủng hộ bà Madison. Tôi nghĩ nếu ông vì một lý do nào đó muốn binh vực bà Madison, thì thái độ đúng đắn nhứt của ông Chuck Reed là bằng cách nào đó chỉ âm thầm hỗ trợ. Chớ có lý đâu lại ra mặt tán trợ những việc làm sai trái của bà Madison để chống lại quyền bãi nhiệm của người dân. Hành động này của ông Chuck Reed đã đưa ông ta càng ngày càng xa cách cư dân San Jose nói chung và cộng đồng VN nói riêng. Hành động này còn nói lên sự toa rập và khuyến khích bà Madison chà đạp công lý. Có lẽ sự nghiệp chính trị của Chuck Reed cũng sắp tới bước đường cùng nên đã xui khiến ông ta có những quyết định quái đản như vậy.
Hành động của Chuck Reed ngày Chúa nhựt 15/2/09 vừa qua, đã mặc nhiên khiến người ta không khỏi lo ngại và nghi ngờ về sự bất chính và thiếu công bằng trong cuộc bầu cử bãi nhiệm đặc biệt ngày 3/3/09 sắp tới có thể xảy ra.
Hành động đội mưa đi xin phiếu và xin cắm bảng No Recall trước nhà cử tri không phải là chức năng của một thị trưởng đang hưởng bổng lộc của dân, trong đó có tiền thuế của dân cư khu vực 7 đóng góp.
Hành động của ông Chuck Reed trong ngày Chủ nhựt 15/02, chẳng khác nào việc làm của một người đi bỏ báo hay đi phát truyền đơn quảng cáo cho các tiệm bánh Pizza.
Hình ảnh ông Chuck Reed trong ngày Chủ nhật đội mưa chống bãi nhiệm, là hành động CHỐNG LẠI quyết định mà ông ta và các nghị viên trong HĐTP đã bỏ phiếu ấn định chọn ngày 3/3/09 là ngày bầu cử bãi nhiệm NV Madison Nguyễn.
Hành động đi gõ cửa nhà cử tri của ông Chuck Reed, đã khiến mọi người nghĩ việc làm “over time” này của ông ta đã được bà Madison trả lương rất hậu với những “bonus” đáng nghi ngờ.
Thay vì đi làm một chuyện không giống con giáp nào như vừa nói, ông Chuck Reed nên ở nhà nghĩ ngơi cho tỉnh trí, để nghĩ ra một giải pháp kinh tế, một kế hoạch nào đó để bàn tính với Ty Cảnh Sát đưa ra các biện pháp hữu hiệu nhằm ngăn chận tội phạm trong thành phố ngày càng gia tăng. Ông cũng cần nghiên cứu đến biện pháp kỷ luật hay thay đổi nhân sự trong Ủy Ban An Ninh Công cộng, mà trong vai trò Chủ tịch, bà Madison đã bó tay trước tình hình tội ác gia tăng, chưa kể bá đã lạm dụng chức vụ này để cho điều tra những người trong UBBN đi vận động xin chữ ký (do hiến pháp tiểu bang quy định). Ông Chuck Reed nên dành thời giờ vào những điều có ích cho dân hơn, thay vì đi cắm bảng No Recall cho bà Madison.
Vào năm 2006, ông Chuck Reed đã xăn quần, xoắn tay áo xuống đường chạy bộ trong khu vực 4 để xin phiếu cho nữ ứng cử viên Hon Liên. Nhưng bà Hon Liên đã thất cử trước đối thủ Kansen Chu.
Theo dư luận thì Hon Liên thất cử vì Hon Liên là người làm ăn với Việt Cộng, là người tham dự tiệc tùng với lãnh sự VC tại SF. Hay nói một cách khác Hon Liên là người có quan hệ mật thiết với Việt Cộng. Còn bà Madison thì sao? Sự kiện bà Madison đi về Việt Nam dạy dân chủ cho Việt Cộng, nhưng không gặp trở gại khó khăn nào, trái lại được tiếp đón nồng hậu, đã là mối nghi ngại không nhỏ đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn CS hải ngoại.
Toa rập với bà Madison để chống lại bãi nhiệm, Thị trưởng Chuck Reed đang đưa sự nghiệp chính trị của ông ta tiến gần đến câu ngạn ngữ “Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng”.
Với danh sách sơ khởi của gần 30 Cộng Đồng người Việt khắp nơi trên Hoa Kỳ lên tiếng ủng hộ, đã cho thấy quyết định bãi nhiệm bà Madison là việc làm đứng đắn, đã cho thấy việc bãi nhiệm bà Madison không còn là việc riêng tư của cử tri VN tại khu vực 7, tại San Jose, mà đã là vấn đề được sự quan tâm của hầu hết Cộng Đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ và các quốc gia tự do khác.
Xin hơn 9,000 cử tri đồng hương VN đã ghi danh bầu cử, hãy bầu “YES” để bãi nhiệm người nghị viên bất xứng, để lấy lại danh dự cộng đồng đã bị bà Madison, ông Chuck Reed, bà Mary, ông Larry Stone và tập đoàn trong HĐTP chà đạp.
Đặng thiên Sơn (18 tháng 2/09)

Cám ơn người, cám ơn đời !…

Cám ơn người, cám ơn đời !…
Đặng thiên Sơn

Qua kết quả bầu cử bãi nhiệm ngày 3/3/09, với No Recall chiếm tỷ lệ 55.39% và Yes Recall chiếm tỷ lệ 44.61%, đã làm cho NỀN DÂN CHỦ Thành Phố San Jose, thành phố lớn thứ 10 của nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của Chuck Reed, đã bị ô uế vào đêm 20/11/07, nay lại càng lún sâu hơn vào bùn nhơ một cách tai hại. Kết quả trái ngược ngoài sức tưởng tượng này, khiến người ta mường tượng đến sự thiếu trong sạch của cuộc bầu cử bãi nhiệm mà đối tượng là bà “nghị viên cưng” của “ông thị trưởng áo dài khăn đống ”.

Nhìn vào thực tế qua máy điện toán, nhìn vào những con số trên màn ảnh truyền hình với phiếu bầu NO nhiều hơn bầu YES, đã cho thấy mọi cố gắng của phía muốn bãi nhiệm bà nghị viên bất xứng tại khu vực 7, không đem đến kết quả mong muốn. Nhưng, ở khía cạnh khách quan khi nhớ lại những con số 5 ngàn, 7 ngàn chữ ký mà UBBN đã xin được. Và nhìn vào hình ảnh hàng ngàn người tham dự trong những buổi gây quỹ của UBBN, đem so với con số 127 chữ ký chống bãi nhiệm và những buổi gây quỹ của bà Madison với số người tham dự lèo tèo, đã nói lên sự bất thường khi kết quả thắng cử nghiêng về phía No Recall.

Gần một năm qua, từ tháng 5/2008. Sau lời tuyên bố công khai sẽ “vùi dập” bãi nhiệm của thị trưởng Chuck Reed tại quán cà phê Paloma. UBBN nói riêng và Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản nói chung, đã biết chắc sẽ phải chiến đấu trong một “trận chiến” không cân sức, đã biết chắc sẽ phải đối đầu với một hệ thống quyền lực bất chấp thủ đoạn. Thế lực ở đây là cả nguồn máy chính quyền đang do Chuck Reed cầm đầu. Thế lực ở đây là cả hệ thống đảng Dân chủ tại quận hạt Santa Clara. Thế lực ở đây là cả hệ thống Công đoàn Lao động vùng Nam Vịnh và thế lực ở đây là hệ thống tài phiệt kếch sù của thế lực đỏ, thế lực đen đứng sau lưng nhóm No Recall. Tóm lại, đây là một “trận chiến” không cân sức của một cộng đồng thiểu số non trẻ, không tiền bạc đã vì LẼ PHẢI, vì CÔNG BẰNG mà can đảm đứng lên đương đầu với TÀI QUYỀN và CƯỜNG QUYỀN.

Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản đã không thành công trong cuộc bầu cử bãi nhiệm ngày 3/3/2009, nhưng với hơn 44% cử tri không còn tin tưởng và muốn bãi nhiệm, bà Madison sẽ làm gì để lấy lại được niềm tin của 5,237 cử tri? Một Nghị viên đắc cử với tỷ lệ hơn 56% số phiếu khác hẳn với một Nghị viên bị trên 44% cử tri BẤT TÍN NHIỆM. Bà Madison có còn được họ tin tưởng và cộng tác trong vai trò đại diện cho họ hay không? Hay từ nay bà chỉ là kẻ đại diện cho những người Mỹ , người Mễ đang bu quanh bà. Đây là những người ngoại quốc, là những kẻ đã đòi thoi vào mặt cử tri khu vực 7, là những kẻ đã bảo CĐVN là côn đồ, là những kẻ đã nói cộng đồng VN là dân thiểu số ăn nhờ, ở đậu hãy xéo đi. Chẳng lẽ bà Madison là một người thuộc cộng đồng đa số hay sao? Như vậy, tới giờ phút này, điều chúng ta có thể khẳng định với 5,237 phiếu bất tín nhiệm, bà nghị viên Madison không còn là niềm tự hào của người Việt hải ngoại, không còn là đại diện cho người Việt tại khu vực 7 nói riêng, và Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại San Jose nó chung, mà bà ta là nỗi nhục của một một sự bầu bán lầm lẫn trong quá khứ.

Khi mạnh dạn đứng ra đối đầu với thị trưởng Chuck Reed, với bà nghị viên Madison “ăn cháo đái bát”, cộng đồng người Việt quốc gia chân chính, đã chấp nhận tình huống “châu chấu đá xe”. Điều này UBBN đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Tuy nhiên, ai cũng thấy đây là một cuộc đối đầu cần thiết mà một cộng đồng tự trọng “không được phép tránh né”. Hôm nay chúng ta thua, nhưng chúng ta đã làm gương cho thế hệ trẻ, chúng ta đã cáo tri với tổ tiên, với trời đất rằng đã diễn đạt được tinh thần Bi - Trí - Dũng của một dân tộc có mấy ngàn năm văn hiến.

Tuy kết quả bãi nhiệm không đạt được như mong muốn, nhưng Cộng đồng người Việt San Jose có thể vỗ ngực tự hào rằng, đã dám chấp nhận đối đầu với một địch thủ không ngang sức, và đã hiên ngang vượt qua được những thách đố cam go, để nói lên sự kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam. Điều này đã trở thành bài học đầy ý nghĩa về ý chí, về tình người, về lòng quả cảm và sự đoàn kết của người Việt tha hương cho thế hệ mai sau.

Xin cám ơn luật sư Đỗ Văn Quang Minh, người đã bắn phát súng thần công đầu tiên vào thành trì thối nát, bất công của thành phố vào rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 2007. Đây là phát súng bắn ra từ lương tri của con người có đạo đức biết trọng liêm sỉ, danh dự. Giá trị của phát súng là đã tạo được niềm tin, đã thúc đẩy được lòng quả cảm của mỗi cá nhân khi đối đầu trước thế lực tà đạo của chính quyền Chuck Reed.

Xin cám ơn Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Mỹ Phương, Daley Nguyễn, Bảo Anh… và những bạn bè trong cả trăm thành viên UBBN mà tôi không thể kể tên ra hết. Đây là những thành viên ưu tú của cộng đồng. Là những chiến sĩ đấu tranh cho danh dự, cho lẽ phải, cho dân chủ, đã không rời tấm thẻ bài UBBN trên ngực áo trong mấy tháng trường ngày đêm lặn lội xuống đường xin chữ ký, gọi điện thoại, vận động bãi nhiệm bà nghị viên Madison bất xứng.

Xin cám ơn những cơ quan truyền thông như Việt Nam Nhật Báo của ông bà tiến sĩ Nguyễn thiện Căn - Quỳnh Thi và phóng viên Nghệ Lữ, báo Tiếng Dân và TiengdanMedia.com của các ông Nguyễn thiếu Nhẫn - Kiêm Ái - Trường Kỳ - Lê Cường, báo Sàigòn USA của luật sư Nguyễn Tâm - ký giả Du Phong, báo Ý Dân của ông bà Nguyễn vạn Bình - Mã phương Liễu, báo Mõ SF của Ông Huỳnh Lương Thiện và chương trình phát thanh Bolsa 1430, đài phát thanh Việtnam AM 1430 của ông Huỳnh Hớn, đài phát thanh Việtnam Bắc Cali 1500 của cô Hạ Vân, chương trình phát thanh San Jose Có Gì Lạ của ông bà Nguyễn hữu Thuận - Hạnh Giao, mạng lưới toàn cầu Take2tango của ông Thế Phương, mạng lưới toàn cầu Việt Vùng Vịnh của ông Trần Lợi, mạng lưới toàn cầu Việtland của Nguyễn thị Sông Hậu, Diễn Đàn Phố Nắng của bác sĩ Nguyễn Hoàng tận bên Úc Châu, đã không ngại giờ giấc để mang những hình ảnh, tiếng nói chính nghĩa vang xa khắp mọi nơi.

Xin cám ơn đời đã cho CĐVN San Jose tình đồng hương nồng ấm của những người tỵ nạn chân chính từ các cộng đồng người Việt khắp năm châu nói chung và nhất là những người có mặt trong những tháng ngày qua. Đây là những tình cảm vừa thân thiết vừa xa lạ, nhưng lại vô cùng gần gũi khi chia nhau những viên kẹo ho, miếng bánh mì khô cứng, những chai nước lã ngọt ngào trong suốt 27 ngày đêm tuyệt thực của Lý Tống, của ban nhạc tâm lý chiến Little Saigon của Nguyễn Tuấn, Bùi Nghiệp … Và những ngày nắng, mưa, gió, lạnh của thứ Ba Đen khi cùng nhau đấu tranh đòi dân chủ dưới sự điều hợp của ông Nguyễn ngọc Tiên, Chủ tịch BĐD/CĐVN/BCL và Tiến sĩ Đỗ Hùng, Phát ngôn viên của PTCTSJ Đòi Dân Chủ.

Quy luật của tạo hóa là sau cơn mưa trời lại sáng! Ngày cũ sẽ qua đi và ngày mới sẽ đến khi những tia nắng hồng ló dạng ở phương đông. Những điều tủi nhục của cộng đồng VN tại San Jose hôm nay chưa tẩy xóa được, nhưng hình ảnh một cộng đồng chống cộng đã gắn bó hơn, đã đoàn kết hơn, đã vững mạnh hơn đang thành hình rõ nét hơn bao giờ hết. Vậy thì, xin hãy gác nỗi đớn đau, ê chề qua một bên để chuẩn bị hành trình mới đối phó với nghị quyết 36 của VC. Xin đừng để bị gục ngã trước những thủ đoạn vùi dập của cường quyền và tài quyền. Xin hãy đứng dậy ngay vì một cộng đồng Việt Nam lớn mạnh trong tương lai, vì cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cho Việt Nam mà toàn dân đang ngóng trông.

Cách nay 3 năm, bà Madison đã nhờ lá phiếu của cử tri người Mỹ gốc Việt để bước lên đài danh vọng. Nhưng sau khi đã lợi dụng được lá phiếu của đồng hương mình, bà ta “phủi đít, ngoảnh mặt” quay lưng với mọi người. Hành động độc ác, nhẫn tâm này của bà Madison sẽ bị quả báo.

Phật giáo có thuyết nhân quả luân hồi là “Gieo nhân nào thì được quả đó”. Như trồng cam thì được cam. Trồng dưa thì được dưa. Trồng khổ qua, trồng ớt thì sẽ được quả đắng, trái cay.

Đầu mùa, Bà Madison đã gieo HẠT ĐẮNG, HẠT CAY,

Một ngày không xa, sẽ gặt hái QUẢ ĐẮNG, TRÁI CAY.

Đặng thiên Sơn (4/3/09)