• Đặng thiên Sơn
Khi nói về thi sĩ, nhà văn Hoa Hướng Dương tôi đặt tựa cho bài viết như trên không biết có quá đáng không? Nhưng tôi nghĩ đúng hay sai, quá đáng hay không cũng không quan trọng bằng đã nói ra được suy nghĩ của mình.
Trong triết học có lối suy luận gọi là “tam đoạn luận”. Tam đoạn luận đưa ra “tiền đề”, rồi “trung đề” và đi đến “kết luận”. Thí dụ như người ta nói: “cái gì hiếm thì quí - ngọc trai hiếm - nên ngọc trai quí.
Từ suy luận như trên tôi so sánh Hoa Hướng Dương như một hạt ngọc trai trong trong làng văn học hải ngoại. Làm thơ, viết truyện để được người đời tặng cho danh hiệu là Thi sĩ, Nhà văn đã là một việc khó. Nhưng, với Hoa Hướng Dương, trong hoàn cảnh hiện tại chị vượt qua mọi thử thách để hoàn thành nhiều tác phẩm thơ, văn, đóng góp vào nền văn học hải ngoại thì quả là một việc làm hiếm hoi.
Nhiều người đã nói làm một vài câu thơ, viết một trang thư tình cho người yêu đã khó, huống chi làm thành những tập thơ, viết thành những câu chuyện dài thì càng khó hơn. Đối với một người nhìn thấy được, quan sát được, đọc sách, đọc báo được mà đã khó như vậy, thì đối với Hoa Hướng Dương một người lấy đêm làm ngày, lấy ngày làm đêm, lấy bóng tối làm ánh sáng, lấy ánh sáng làm bóng tối, với cái “computer” vừa nghĩ vừa “gõ” từng chữ để hoàn thành các tác phẩm thơ, văn như: “Gọi Hồn Dân Tộc, Gãy Gánh Kiêu Sa, Mùa Xuân Đã Mất, truyện dài “Qua Biển”. Để rồi đến “Kiếp Lục Bình”, thì quả là một sự kỳ điệu, phi thường trên đời.
Tôi quen biết anh, chị Hoa Hướng Dương vào những năm cuối thập niên 80, khi chân ướt, chân ráo đến định cư tại Thung Lũng Hoa Vàng, San Jose. Lúc ấy, Hoa Hướng Dương còn là người bình thường, hai mắt sáng như đèn pha. Sáng dậy đi làm, chiều về lo cơm nước cho chồng, cho con. Cuộc đời thật tươi vui, hạnh phúc, để sáng tác những vần thơ. Thơ của Hoa Hướng Dương là nỗi lòng người viễn xứ, là sự khoắc khỏai, xót xa khi nghĩ về cho một dân tộc đang sống lầm thang trong tay bạo quyền Việt Cộng. Là ý chí đấu tranh bất khuất của người Việt hải ngoại, đã nhiều lần đăng trên tờ Nguyệt San Chứng Nhân, tiếng nói của Tổng Hội CTNCT/VN/HN, khi tôi còn là Tổng Thơ Ký của tờ báo.
Sau đó vào một buổi chiều, một người bạn báo tin cho tôi hay “ông trời” đã lấy đi ánh sáng đôi mắt của Hoa Hướng Dương. Thì ra ông trời đã sinh ra con ng ười, ông ấy muốn lấy đi những gì đã cho thật hết sức bất chợt, nó đến như cơn địa chấn. Nhắc lại chuyện cũ tôi còn bàng hoàng như mới ngày nào.
Khi Hoa Hướng Dương nhờ tôi đọc thâu băng bản thảo “Kiếp Lục Bình” lúc đó tên là “Đời Tỵ Nạn” đang được viết từng trang, từng ngày, để Hoa Hướng Dương nghe lại cần them, bớt ý tứ gì không! Tôi đã có ý định viết đôi lời về tác giả. Tôi đem ý định này nói cho anh, chị ấy nghe. Hoa Hướng Dương cười hỏi tôi: “Anh Sơn có biết bây giờ người ta đã nuôi được ngọc trai trong hồ rồi không !” Tôi đáp: “Biết chớ! Nhưng viên ngọc trai tôi nói đến ở đây là viên ngọc thật của hòn đảo Phú quốc, nên lúc nào nó cũng hiếm và quí.”
Cho nên, nhân dịp Hoa Hướng Dương ra mắt tự truyện “Kiếp Lục Bình”, mà tôi và các anh Đào Đức Chương, Nguyễn Trung Dũng cùng Hoa Hướng Dương tổ chức tại nhà hàng Grand Fortune trên đường Monterey vào ngày Chủ nhật 31/5/09, tôi nói về HHD không phải vì sự cảm thông của người cầm bút trong Hội Văn Bút VNHN, mà vì tôi đã nhận ra một sức sống, một ý chí phấn đấu phi thường của một người phụ nữ Việt Nam. Người đó dù trong hoàn cảnh của “kiếp sống tối tăm”, nhưng vẫn hiên ngang vùng lên, đứng dậy, để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ mẫu mực, một người con của quốc gia Việt Nam chân chính. Những điều mà thế hệ mai sau cần biết, cần hiểu để noi theo.
Ngay từ chương đầu của “Kiếp Lục Bình” nói về sự ra khơi bất đắc dĩ của làng sóng vượt biên, tôi đã thấy thích thú ngay vì lối viết sặc mùi “nước lợ, phèn chua” miềm Nam của Hoa Hướng Dương. Rồi từng chương kế tiếp, khi Hoa Hướng Dương viết tới đâu thì “email” cho tôi đọc tới đó, cho đến hết hơn 350 trang. Tôi nghĩ rằng mình phải viết cái gì đó, để chia sẽ sự thích thú của mình với bạn bè, đồng hương xa gần về một nhân vật hiếm hoi của cộng đồng VN tại hải ngoại.
Hoa Hướng Dương trong “Kiếp Lục Bình” vừa trôi nổi vừa trổ bông có lúc ngập tràn niềm tin khi nhìn về tương lai trong nắng hồng rực rở của buổi sáng mặt trời mọc ở phương Đông lúc chân ướt, chân ráo đặt chân đến xứ lạ quê người. Có lúc vồn vả, vui tươi, hăm hở, bồi hồi nói về thời niên thiếu, về tình mẫu tử, về những ngày, tháng chị, em, cô, bác quây quần bên nhau. Để rồi thảng thốt với tai họa xảy đến vừa đau buồn vì “tại họa”, vừa ê chề, xót xa khi gặp phải những ông thầy “lang băm” thổ tả, với tâm trạng nghe người ta nói thầy nào hay thì mò tới đó. Và phẫn nộ, quyết liệt, không nương tay với bọn Việt cộng, Việt gian phản bội cộng đồng. Đồng hương đọc rồi sẽ thấy…
Qua 25 chương của “Kiếp Lục Bình”, người đọc dù Nam hay Nữ sẽ nhận ra mình, vì mỗi chương là nỗi lòng của con người mà tác giả đã nói thay cho người đọc với niềm vui, nỗi buồn của đời tỵ nạn. Hoa Hướng Dương kể sạch, nói hết mà không dấu diếm, ngượng ngùng, e thẹn hay sợ mích lòng một một ai. Bởi vì: “Có sao nói vậy người ơi!”
Khi đề cập đến hiện tượng những người mang nhãn hiệu quốc gia đi vái lạy một đảng viên cao cấp của tập đoàn cộng sản VN, Hoa Hướng Dương đã thẳng thắn nói đến tên tuổi thành phần Việt gian hải ngoại này tại Toà Thị Chính San Jose ngày 06 tháng 04 năm 2008. Và cũng không đắn đo khi ca ngợi những người đã phản đối hành động của bọn vô liêm sĩ. Hành động đã làm đau lòng người còn sống, sỉ nhục và tổn thương đến anh linh của những người đã chết. Hoa Hướng Dương đã nói thật, nói thẳng không chừa một ai, như một người sáng mắt chứng kiến hành động của những kẻ lòng dạ đổi trắng thay đen, từ biến cố Little Saigòn đã kéo theo một chuỗi vấn đề mà cộng đồng chúng ta cùng nhau hợp sức giải quyết ... Để mọi người cùng nhận ra rằng:
“Thà đui sáng trí, sáng lòng.
Còn hơn sáng mắt mà tâm tồi mù”
(thơ Hoa Hướng Dương)
Hãy nghe Hoa Hướng Dương tâm sự: “Đời sống có nhiều sự đổi thay, bất trắc thường xảy đến cho tất cả mọi người. Vì thế chúng ta phải cố gắng vượt qua và nghĩ đến những điều tích cực. Cũng như tôi thường tự nghĩ, sự tối tăm của cá nhân không to lớn, đau đớn bằng sự tối tăm của một dân tộc. Sự mất ánh sáng của một con người không quan trọng , không tổn thất nhiều bằng sự mất đi ánh sáng tự do của một chính thể, một quốc gia. Vì vậy tôi vẫn kiên trì đứng lên không khuất phục trước nghịch cảnh đau thương này.” Và kết luận : “Mong các em, các cháu sẽ đi đúng đường, đúng lối, sẽ là những khóm lục bình con rồi cũng sẽ tiếp tục trổ bông. Dù đường đời có nhiều gian nan, nguy khốn cũng phải ráng sức vượt qua để làm rạng danh con Hồng, cháu Lạc”
Vì không phải là một nhà phê bình, nên tôi không nói về hình thức, nội dung của tự truyện “Kiếp Lục Bình”, nhưng tôi tin rằng khi cầm quyển sách trên tay và đọc xong, mọi người sẽ hài lòng. Cho nên, với tôi, tôi nghĩ mỗi gia đình người Việt nên có một quyển trong tủ sách gia đình mình, để chúng ta cùng nhận ra giá trị nghị lực phi thường của người phụ nữ VN. Trong đó thân phận người đàn bà trong vai trò làm vợ, làm mẹ và làm một đứa con yêu của đất nước không phải là điều dễ dàng. Và cuối cùng khi viết những giòng chữ này, tôi không ngại có người sẽ cho rằng tôi quá lời, mà ngược lại tôi e rằng mình không đủ ngôn ngữ để nói thay, diễn tả hết được suy nghĩ của tác giả đã uốn nắn từng chử, từng câu trong “ Kiếp Lục Bình”.
*Đặng thiên Sơn
Tháng 5 năm 2009
Wednesday, May 13, 2009
Chuổi dài đấu tranh và xây dựng cộng đồng của người Việt San Jose trong hai năm qua
*Đặng thiên Sơn
Từ biến cố đặt tên gì, ý nghĩa của nó ra làm sao cho một khu thương mại người Việt Nam trên đường Story, với sự ra đời của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison, của Vụ kiện Brown Act rồi đến tổ chức mang tên Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali, là một chuổi dài đấu tranh nhọc nhằn và xây dựng cộng đồng của người Việt tại thành phố San Jose. Những việc làm của các tổ chức nói trên theo thời gian được tuần tự giải quyết, đã chứng minh khả năng làm việc của họ, với sự yểm trợ nồng nhiệt, tích cực của đồng hương. Kết quả của mỗi hoạt động khác nhau, nhưng đã nói lên được sự đoàn kết, sự hy sinh và sự quyết tâm của cả tập thể người Việt trong vùng đối với hiện tượng “quỷ quái” Madison Nguyễn.
Nhìn chung, dựa trên mức độ nhận thức của từng cá nhân và điều kiện sẳn có thì sự đóng góp tài chánh, công sức, thời gian, dù ít, dù nhiều của mỗi người hiểu theo giá trị đồng đều được xem như ngang nhau. Nhưng, nếu được hiểu theo giá trị thực tế của phương pháp cân, đo, đong, đếm trong toán học thì lại khác.
Hiểu theo nghĩa toán học, thì những cá nhân trong sinh hoạt cộng đồng khi nhận thức ra việc mình đã làm được trong tổ chức mình tham gia, chỉ là một hạt cát trong bãi xa mạc thì mọi người sẽ vui vẻ, bình thản đối với sự thành, bại. Vì “Thua keo này, ta bày keo khác”. Nhưng khi nghĩ rằng cần phải đong, đo, cân, đếm để tính hơn, tính thua và kể lễ công lao thì vấn đề buồn, vui trong nội bộ sẽ không tránh khỏi.
Theo sự sắp đặt của tạo hóa thì chỉ có một vũ trụ, một không gian. Trong vũ trụ này có hàng hà sa số hành tinh. Mỗi hành tinh lớn hay nhỏ, hành tinh nào cũng nằm trong một quỷ đạo của chính mình. Nhờ quy luật này sự lộn xộn không xảy ra, không làm cho các hành tinh va chạm vào nhau.
Trong đời sống xã hội, con người có thể tự coi mình là một hành tinh vì sự kỳ diệu của mỗi cá nhân mà tạo hóa đã ban cho. Nhưng, đừng bao giờ nghĩ mình là một “tiểu vũ trụ” để sắp đặt này, nọ, bắt mọi người nghe theo.
Trong sinh hoạt cộng đồng, nếu ai cũng cho rằng sự đóng góp của mình nhiều hơn, trội hơn và ý kiến phải bình đẳng tuyệt đối trong quan hệ làm việc thì không có hai chữ “hệ thống” của một tổ chức. Nói một cách khác, khi làm việc cộng đồng, nếu ai cũng chủ quan cho rằng mình là “tiểu vũ trụ”, thì trong phạm của một cơ chế nhỏ bé các “tiểu vũ trụ” đụng nhau là điều không tránh khỏi.
Với danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại lưu vong, các hoạt động của tổ chức này tự nó đã mang đặc tính tự nguyện. Những cá nhân làm việc trong các cơ chế không bị ràng buộc với bất cứ một quyền lợi nào này, là thành phần rất ít trong số trên hai triệu người Việt ở hải ngoại. Nên giá trị, ý nghĩa sự đóng góp của họ trong việc xây dựng cộng đồng, duy trì tinh thần người quốc gia chống cộng, đấu tranh để bảo vệ danh dự cộng đồng là những việc làm cao quí, thiết nghĩ khi phê phán chúng ta phải dè dặt, thận trọng.
Nếu mọi người góp công, góp của vào việc chung, ai cũng đòi hỏi những người lãnh đạo tổ chức quần chúng “ nên làm thế này, nên làm thế kia…” hay “phải như vầy mới đúng, làm như vậy là sai…” thì có lẽ cho đến ngày nay không có danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, vì nó đã tan rả lâu rồi. May mà trong cộng đồng những người “xách mé này, kia” không nhiều. Vì không có một tổ chức, đoàn thể nào có khả năng làm thỏa mãn hết ý kiến của hàng trăm người, hàng ngàn người, hàng vạn người, đặc biệt đối với vấn đề nhạy cảm là sự đóng góp tài chánh của đồng bào. Trong khi những người dám đứng ra kêu gọi và chấp nhận sự yểm trợ tài chánh của đồng hương, chắc chắn tâm hồn họ đã có sẳn sự trong sáng. Nên tôi nghĩ! Chúng ta không cần phải lo!
Là một người đã tham gia sinh hoạt trong cộng đồng nhiều năm với nhiều hình thức, tôi dễ cảm thông, tôi dễ thấy được những khó khăn các tổ chức thường gặp phải.
Không ít người đã lầm lẫn không phân biệt được khi đem so sánh việc làm của một Hội Ái Hữu của tỉnh này, Hội Ái Hữu của lực lượng kia, hay của Tổ chức A, của Đảng phái B, với các hoạt động của Ban Đại Diện Cộng Đồng, hoạt động của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, hoạt động của Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison, việc đeo đuổi Vụ kiện Brown Act hay sự ra đời của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali.
Nếu mọi nhìn thấy được sự hoạt động của các tổ chức Hội đoàn, Đảng phái chỉ là những hoạt động có tánh cách “cục bộ”, tương thân, tương trợ, so với hoạt động của Ban Đại Diện, Phong Trào Cử Tri Đòi Dân Chủ, Vụ kiện Brown Act, Recall Madison, Liên Đoàn Cử Tri Người Việt là những hoạt động rộng lớn mang tánh cách “quảng đại quần chúng” là hai hệ thống tổ chức khác nhau, thì mới nhận ra được những khó khăn trăm bề trong việc điều hành khi thiếu những phương tiện tài chánh căn bản tối thiểu. Khi nhận ra được như vậy, thì mọi người mới thấy được sự đóng góp của mình thật nhỏ nhoi so với tâm huyết, thiện chí của những người chịu đứng ra làm việc cộng đồng. Nói theo thuyết nhà Phật thì “công đức” của họ “vô lượng”.
Vì thấy và hiểu được giá trị của từng việc làm, từng sự hy sinh của những người gánh vác việc chung tôi tự nghĩ mình sẽ có lỗi với họ nếu nghi ngờ về lập trường đấu tranh và tư cách thiếu trong sạch của họ trong vấn đề chi tiêu tiền quyên góp được của đồng bào. Chẳng những vậy còn xúc phạm đến danh dự của họ, là những người tuy chúng ta không nói ra nhưng ai cũng hiểu đó là… mặt mũi của cộng đồng, là … danh dự của cộng đồng.
Tôi tin rằng đa số những người thường có mặt trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, đóng góp tiền bạc cho sinh hoạt cộng đồng đều muốn cộng đồng chúng ta mỗi ngày mỗi lớn mạnh, vững vàng để được chính quyền địa phương và các sắc dân bạn nể trọng. Trong các buổi sinh hoạt này chắc chắn không tránh khỏi sự trà trộn của bọn Việt cộng hoạt động tình báo tại hải ngoại, của bọn Việt gian đón gió, trở cờ. Vì đó là những cơ hội để bọn chúng đi tìm hiểu việc làm của chúng ta, là cơ hội bọn chúng đi bỏ nhỏ, đi rỉ tai, để gây hoang mang trong lòng người quốc gia nhẹ dạ.
Trong phạm vi của một buổi hội họp, bàn bạc, người ta thường đưa ra những ý kiến bao hàm sự nghịch lý lẫn thuận lý. Ý kiến được đưa ra là điều kiện cần trong sinh hoạt dân chủ. Nhưng những ý kiến nghịch lý thường không được mọi người chấp nhận, vì thiếu điều kiện đủ là những chi tiết chứng minh cần thiết . Do đó, để bảo vệ những điều nghịch lý của mình người nêu ra chỉ còn cách đi bỏ nhỏ, rỉ tai người chung quanh để tìm đồng minh. Bọn tình báo Việt Cộng lợi dụng mâu thuẩn này để gây xáo trộng cộng đồng.
Hiện nay có những luồng gió độc đang thổi vào các hoạt động của cộng đồng người Việt quốc gia tại San Jose, như Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali của ông Nguyễn Ngọc Tiên có làm được việc gì ích lợi cho đồng hương đâu mà cứ bầu tới, bầu lui làm chi cho mất công, tốn của; như vụ kiện Brown Act của ông Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, Tiến sĩ Lê Hữu Phú, cô Trina Nguyễn có đi tới đâu đâu mà cứ kiện tới kiện lui để xin tiền đồng bào; như Liên Đoàn Cữ Tri của Luật sư Ngô Văn Tiệp, Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Bùi Sơn, Braley, Bảo Anh… vì thua me nên gở bài cào để moi tiền thêm của đồng bào nhẹ dạ vân vân và vân vân. Những kẻ đang phù mỏ dùng ống đu đủ để thổi những luồn gió độc vào cộng đồng người Việt quốc gia là ai, chắc mọi người đã nhìn thấy. Bên cạnh đó còn có luận điệu ru ngủ “thôi thì dĩ hòa vi quí, cũng là người Việt với nhau cả mà…”. Nhưng tôi tin rằng chúng ta không thể “dĩ hòa vi quí” với một người đại diện đã khinh miệt cả người già lẫn người trẻ, và vì quyền lợi cá nhân bỏ mặc nguyện vọng chính đáng của cử tri mình.
Để chấm dứt câu chuyện, tôi xin kể lại một, hai giai thoại giữa Khổng Tử và Lão Tử trong bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên để những người Việt quốc gia chân chính cùng chiến tuyến, đang đấu tranh cho lẽ phải, cho danh dự cộng đồng cùng nhau suy ngẫm:
“Không Tử khi qua Chu, đến gặp Lão Tử để hỏi về Lễ, Lão Tử trả lời: “Những người ông nói đó, thịt xương đều đã nát cả rồi, chỉ còn lại lời nói của họ thôi. Vả lại người quân tử gặp thời thì ngồi xe ngựa, không gặp thời thì đội nón lá mà đi chân không. Tôi nghe nói người đi buôn thì hay dấu kỹ vật quí, coi bề ngoài như không thấy gì; người quân tử đức cao thì dung mạo bề ngoài như ngu độn. Ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục, cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có vậy thôi.”
Khổng Tử về, gặp các môn sinh nói: “Loài chim ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó lội được; loài thú, ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẩy. Lội thì ta dùng câu để bắt. Bay thì ta dùng tên để bắn. Đến loài rồng cỡi gió mây mà lên trời thì ta không sao biết được.Hôm nay ta gặp ông Lão Tử, ông là con rồng chăng?”.
Cũng trong Bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên chép lại lời Lão Tử khuyên tánh ngạo mạn của Khổng Tử như sau: “Tôi nghe nói người giàu sang tiển nhau bằng tiền bạc, người nhân hậu tiển nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, mạn phép tự coi là người nhân mà tiển ông bằng câu này: Kẻ thông minh và sâu sắc thì khó sống vì ham phê bình người; kẻ giỏi biện luận, biết nhiều thì nguy tới thân vì hay nêu cái xấu của người. Kẻ làm con và kẻ làm tôi đều không có gì để giữ mình cả.” (Trong Lão Tử, Đạo Đức Kinh của tác giả Nguyễn Hiến Lê).
Đặng thiên Sơn
14 tháng 5/ 2009
Từ biến cố đặt tên gì, ý nghĩa của nó ra làm sao cho một khu thương mại người Việt Nam trên đường Story, với sự ra đời của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison, của Vụ kiện Brown Act rồi đến tổ chức mang tên Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali, là một chuổi dài đấu tranh nhọc nhằn và xây dựng cộng đồng của người Việt tại thành phố San Jose. Những việc làm của các tổ chức nói trên theo thời gian được tuần tự giải quyết, đã chứng minh khả năng làm việc của họ, với sự yểm trợ nồng nhiệt, tích cực của đồng hương. Kết quả của mỗi hoạt động khác nhau, nhưng đã nói lên được sự đoàn kết, sự hy sinh và sự quyết tâm của cả tập thể người Việt trong vùng đối với hiện tượng “quỷ quái” Madison Nguyễn.
Nhìn chung, dựa trên mức độ nhận thức của từng cá nhân và điều kiện sẳn có thì sự đóng góp tài chánh, công sức, thời gian, dù ít, dù nhiều của mỗi người hiểu theo giá trị đồng đều được xem như ngang nhau. Nhưng, nếu được hiểu theo giá trị thực tế của phương pháp cân, đo, đong, đếm trong toán học thì lại khác.
Hiểu theo nghĩa toán học, thì những cá nhân trong sinh hoạt cộng đồng khi nhận thức ra việc mình đã làm được trong tổ chức mình tham gia, chỉ là một hạt cát trong bãi xa mạc thì mọi người sẽ vui vẻ, bình thản đối với sự thành, bại. Vì “Thua keo này, ta bày keo khác”. Nhưng khi nghĩ rằng cần phải đong, đo, cân, đếm để tính hơn, tính thua và kể lễ công lao thì vấn đề buồn, vui trong nội bộ sẽ không tránh khỏi.
Theo sự sắp đặt của tạo hóa thì chỉ có một vũ trụ, một không gian. Trong vũ trụ này có hàng hà sa số hành tinh. Mỗi hành tinh lớn hay nhỏ, hành tinh nào cũng nằm trong một quỷ đạo của chính mình. Nhờ quy luật này sự lộn xộn không xảy ra, không làm cho các hành tinh va chạm vào nhau.
Trong đời sống xã hội, con người có thể tự coi mình là một hành tinh vì sự kỳ diệu của mỗi cá nhân mà tạo hóa đã ban cho. Nhưng, đừng bao giờ nghĩ mình là một “tiểu vũ trụ” để sắp đặt này, nọ, bắt mọi người nghe theo.
Trong sinh hoạt cộng đồng, nếu ai cũng cho rằng sự đóng góp của mình nhiều hơn, trội hơn và ý kiến phải bình đẳng tuyệt đối trong quan hệ làm việc thì không có hai chữ “hệ thống” của một tổ chức. Nói một cách khác, khi làm việc cộng đồng, nếu ai cũng chủ quan cho rằng mình là “tiểu vũ trụ”, thì trong phạm của một cơ chế nhỏ bé các “tiểu vũ trụ” đụng nhau là điều không tránh khỏi.
Với danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại lưu vong, các hoạt động của tổ chức này tự nó đã mang đặc tính tự nguyện. Những cá nhân làm việc trong các cơ chế không bị ràng buộc với bất cứ một quyền lợi nào này, là thành phần rất ít trong số trên hai triệu người Việt ở hải ngoại. Nên giá trị, ý nghĩa sự đóng góp của họ trong việc xây dựng cộng đồng, duy trì tinh thần người quốc gia chống cộng, đấu tranh để bảo vệ danh dự cộng đồng là những việc làm cao quí, thiết nghĩ khi phê phán chúng ta phải dè dặt, thận trọng.
Nếu mọi người góp công, góp của vào việc chung, ai cũng đòi hỏi những người lãnh đạo tổ chức quần chúng “ nên làm thế này, nên làm thế kia…” hay “phải như vầy mới đúng, làm như vậy là sai…” thì có lẽ cho đến ngày nay không có danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, vì nó đã tan rả lâu rồi. May mà trong cộng đồng những người “xách mé này, kia” không nhiều. Vì không có một tổ chức, đoàn thể nào có khả năng làm thỏa mãn hết ý kiến của hàng trăm người, hàng ngàn người, hàng vạn người, đặc biệt đối với vấn đề nhạy cảm là sự đóng góp tài chánh của đồng bào. Trong khi những người dám đứng ra kêu gọi và chấp nhận sự yểm trợ tài chánh của đồng hương, chắc chắn tâm hồn họ đã có sẳn sự trong sáng. Nên tôi nghĩ! Chúng ta không cần phải lo!
Là một người đã tham gia sinh hoạt trong cộng đồng nhiều năm với nhiều hình thức, tôi dễ cảm thông, tôi dễ thấy được những khó khăn các tổ chức thường gặp phải.
Không ít người đã lầm lẫn không phân biệt được khi đem so sánh việc làm của một Hội Ái Hữu của tỉnh này, Hội Ái Hữu của lực lượng kia, hay của Tổ chức A, của Đảng phái B, với các hoạt động của Ban Đại Diện Cộng Đồng, hoạt động của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, hoạt động của Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison, việc đeo đuổi Vụ kiện Brown Act hay sự ra đời của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali.
Nếu mọi nhìn thấy được sự hoạt động của các tổ chức Hội đoàn, Đảng phái chỉ là những hoạt động có tánh cách “cục bộ”, tương thân, tương trợ, so với hoạt động của Ban Đại Diện, Phong Trào Cử Tri Đòi Dân Chủ, Vụ kiện Brown Act, Recall Madison, Liên Đoàn Cử Tri Người Việt là những hoạt động rộng lớn mang tánh cách “quảng đại quần chúng” là hai hệ thống tổ chức khác nhau, thì mới nhận ra được những khó khăn trăm bề trong việc điều hành khi thiếu những phương tiện tài chánh căn bản tối thiểu. Khi nhận ra được như vậy, thì mọi người mới thấy được sự đóng góp của mình thật nhỏ nhoi so với tâm huyết, thiện chí của những người chịu đứng ra làm việc cộng đồng. Nói theo thuyết nhà Phật thì “công đức” của họ “vô lượng”.
Vì thấy và hiểu được giá trị của từng việc làm, từng sự hy sinh của những người gánh vác việc chung tôi tự nghĩ mình sẽ có lỗi với họ nếu nghi ngờ về lập trường đấu tranh và tư cách thiếu trong sạch của họ trong vấn đề chi tiêu tiền quyên góp được của đồng bào. Chẳng những vậy còn xúc phạm đến danh dự của họ, là những người tuy chúng ta không nói ra nhưng ai cũng hiểu đó là… mặt mũi của cộng đồng, là … danh dự của cộng đồng.
Tôi tin rằng đa số những người thường có mặt trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, đóng góp tiền bạc cho sinh hoạt cộng đồng đều muốn cộng đồng chúng ta mỗi ngày mỗi lớn mạnh, vững vàng để được chính quyền địa phương và các sắc dân bạn nể trọng. Trong các buổi sinh hoạt này chắc chắn không tránh khỏi sự trà trộn của bọn Việt cộng hoạt động tình báo tại hải ngoại, của bọn Việt gian đón gió, trở cờ. Vì đó là những cơ hội để bọn chúng đi tìm hiểu việc làm của chúng ta, là cơ hội bọn chúng đi bỏ nhỏ, đi rỉ tai, để gây hoang mang trong lòng người quốc gia nhẹ dạ.
Trong phạm vi của một buổi hội họp, bàn bạc, người ta thường đưa ra những ý kiến bao hàm sự nghịch lý lẫn thuận lý. Ý kiến được đưa ra là điều kiện cần trong sinh hoạt dân chủ. Nhưng những ý kiến nghịch lý thường không được mọi người chấp nhận, vì thiếu điều kiện đủ là những chi tiết chứng minh cần thiết . Do đó, để bảo vệ những điều nghịch lý của mình người nêu ra chỉ còn cách đi bỏ nhỏ, rỉ tai người chung quanh để tìm đồng minh. Bọn tình báo Việt Cộng lợi dụng mâu thuẩn này để gây xáo trộng cộng đồng.
Hiện nay có những luồng gió độc đang thổi vào các hoạt động của cộng đồng người Việt quốc gia tại San Jose, như Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali của ông Nguyễn Ngọc Tiên có làm được việc gì ích lợi cho đồng hương đâu mà cứ bầu tới, bầu lui làm chi cho mất công, tốn của; như vụ kiện Brown Act của ông Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, Tiến sĩ Lê Hữu Phú, cô Trina Nguyễn có đi tới đâu đâu mà cứ kiện tới kiện lui để xin tiền đồng bào; như Liên Đoàn Cữ Tri của Luật sư Ngô Văn Tiệp, Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Bùi Sơn, Braley, Bảo Anh… vì thua me nên gở bài cào để moi tiền thêm của đồng bào nhẹ dạ vân vân và vân vân. Những kẻ đang phù mỏ dùng ống đu đủ để thổi những luồn gió độc vào cộng đồng người Việt quốc gia là ai, chắc mọi người đã nhìn thấy. Bên cạnh đó còn có luận điệu ru ngủ “thôi thì dĩ hòa vi quí, cũng là người Việt với nhau cả mà…”. Nhưng tôi tin rằng chúng ta không thể “dĩ hòa vi quí” với một người đại diện đã khinh miệt cả người già lẫn người trẻ, và vì quyền lợi cá nhân bỏ mặc nguyện vọng chính đáng của cử tri mình.
Để chấm dứt câu chuyện, tôi xin kể lại một, hai giai thoại giữa Khổng Tử và Lão Tử trong bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên để những người Việt quốc gia chân chính cùng chiến tuyến, đang đấu tranh cho lẽ phải, cho danh dự cộng đồng cùng nhau suy ngẫm:
“Không Tử khi qua Chu, đến gặp Lão Tử để hỏi về Lễ, Lão Tử trả lời: “Những người ông nói đó, thịt xương đều đã nát cả rồi, chỉ còn lại lời nói của họ thôi. Vả lại người quân tử gặp thời thì ngồi xe ngựa, không gặp thời thì đội nón lá mà đi chân không. Tôi nghe nói người đi buôn thì hay dấu kỹ vật quí, coi bề ngoài như không thấy gì; người quân tử đức cao thì dung mạo bề ngoài như ngu độn. Ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục, cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có vậy thôi.”
Khổng Tử về, gặp các môn sinh nói: “Loài chim ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó lội được; loài thú, ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẩy. Lội thì ta dùng câu để bắt. Bay thì ta dùng tên để bắn. Đến loài rồng cỡi gió mây mà lên trời thì ta không sao biết được.Hôm nay ta gặp ông Lão Tử, ông là con rồng chăng?”.
Cũng trong Bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên chép lại lời Lão Tử khuyên tánh ngạo mạn của Khổng Tử như sau: “Tôi nghe nói người giàu sang tiển nhau bằng tiền bạc, người nhân hậu tiển nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, mạn phép tự coi là người nhân mà tiển ông bằng câu này: Kẻ thông minh và sâu sắc thì khó sống vì ham phê bình người; kẻ giỏi biện luận, biết nhiều thì nguy tới thân vì hay nêu cái xấu của người. Kẻ làm con và kẻ làm tôi đều không có gì để giữ mình cả.” (Trong Lão Tử, Đạo Đức Kinh của tác giả Nguyễn Hiến Lê).
Đặng thiên Sơn
14 tháng 5/ 2009
Tâm Thư của Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh
Tâm Thư
của Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh
về tội ác của tập đoàn CSVN
Kính thưa toàn thể đồng bào Quốc nội và Quốc ngoại,
Trong tinh thần hun đúc của giòng giống Rồng Tiên, Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh (Nô Hồ) đã được thành lập ngày 29/12/1991 tại thành phố San Jose, miền bắc tiểu bang California, Hoa Kỳ. Trong nhiều năm qua Phong trào đã ra tuyên cáo, phát hành Bạch Thư vạch trần tội ác của quốc tặc Hồ Chí Minh và đảng CSVN trước công luận quốc tế.
Kính thưa đồng bào,
Từ khi chiếm được miền Bắc VN và cho tới nay Hồ Chí Minh và tập đoàn phản dân, hại nước CSVN đã cắt đất, dâng biển của tổ tiên cho Tàu Cộng để được vinh thân phì gia liên tục như: Năm 1958, Phạm văn Đồng ký văn bản thừa nhận hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa thuộc chủ quyền Tàu Cộng. Năm 1999, Lê khả Phiêu ký văn bản thừa nhận biên giới Tàu Cộng lấn sâu vào lãnh thổ VN vượt qua Ải Nam Quan trên 15 ngàn ký lô mét vuông. Năm 2000, Lê Khả Phiêu một lần nữa ký Hiệp Định Biên Giới và Lãnh Hải thừa nhận chủ quyền của Tàu Cộng lấn thêm mấy chục ngàn hải lý vùng biển Vịnh Bắc Việt. Và đến nay năm 2009, Nguyễn tấn Dũng lại ký văn thư thừa nhận chủ quyền của Tàu Cộng trên hàng chục ngàn kí lô mét vuông vùng đất Tây Nguyễn để khai thác Bauxite phá hủy môi sinh của đất nước.
Phong Trào ý thức được từ lòng nhân hòa của Mẹ Âu Cơ, nên long trọng phát động chiến dịch mang tên Mẹ Dân Tộc gởi tới tất cả đồng bào lời kêu gọi tha thiết nhất để chung tay hoàn thành nhiệm vụ lịch sử trong giai đen tối do tập đoàn lãnh đạo CSVN gây ra gồm những tên như: Nông Đức Mạnh, Lê Hồng Anh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Gia Khiêm, Phùng Quang Thanh, Trương Vĩnh Trọng , Lê Thanh Hải, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Văn Chi, Hồ Đức Việt, Phạm Quang Nghị.
Phong Trào Quốc Dân Xoá Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh xin gởi Tâm Thư này tới đồng bào được chia làm hai phần gồm Núi Cao gởi về đồng bào quốc nội và Biển Rộng gởi tới đồng bào hải ngoại như sau:
Núi Cao biểu tượng cho nguồn gốc Mẹ là Tiên, Phong Trào xin gởi đến đồng bào quốc nội những đề nghị sau đây:
- Xin đồng bào không phân biệt tôn giáo, sắc tộc, giai cấp, tổ chức chính trị hãy đứng lên lấy lại quyền dân bằng hình thức tự mình bỏ phiếu qua ngôn ngữ, hành động để bày tỏ sự Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh cũng như phủ nhận bạo quyền CSVN hiện nay.
- Xin đồng bào tích cực dùng mọi phương tiện có được để biểu lộ ý muốn của toàn dân như: có phấn thì dùng phấn, có than thì dùng than... gạch bỏ mọi hình ảnh vết tích Hồ Chí Minh và viết các khẩu hiệu chống tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh ở khắp nơi trong nước trước viễn ảnh xâm thực của Tàu Cộng phát xuất từ Tây Nguyên.
- Xin đồng bào xé ảnh Hồ Chí Minh, gạch mặt bọn Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh trên sách báo và xé cờ đỏ sao vàng vứt ra đường... Dùng mọi sáng kiến cá nhân, tổ chức để đóng góp vào mục tiêu chung là Xóa Bỏ Chế Độ CSVN. Hô hào, rĩ tai hưởng ứng lời kêu gọi biểu tình tại gia của Hoà Thượng Thích Quảng Độ và đình công, bãi thị.
- Đối với Công an, Bộ đội, Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh kêu gọi các bạn hãy quay về với Mẹ Việt Nam tức toàn dân để chung tay làm lại lịch sử trước nguy cơ kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Tàu Cộng đang âm mưu thôn tính VN. Các bạn hãy hợp tác với toàn dân trong chiến dịch Âu Cơ bằng cách trực tiếp xóa bỏ các dấu tích Hồ Chí Minh, hay gián tiếp làm lơ để dân chúng thực hiện những khẩu hiệu kêu gọi mọi giới đồng bào vùng lên lật đổ tập đoàn CSVN bán nước cầu vinh. Và ít nhất là cùng đồng bào hãy nhắc tên Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh tức Nô Hồ, thì tự cái tên này đã mang trọn ý nghĩa chống chế độ Cộng Sản Việt Nam rồi.
- Đối với các cấp lãnh đạo CSVN, Phong Trào kêu gọi cả tập đoàn này phải ý thức về làn gió Dân Chủ là sức mạnh của thời đại nên chấm dứt sự ngoan cố, tham lam, ích kỷ để tự động giải tán. Các cấp lãnh đạo CSVN hãy lựa chọn việc giải tán đảng CSVN như một giải pháp ôn hòa để tránh các khó khăn khủng khiếp cho Dân Tộc Việt Nam, và cho chính cá nhân mình. Các cá nhân lãnh đạo CSVN nên chọn lối thoát an toàn là tìm cách lưu vong ra nước ngoài để trao lại quyền hành cho toàn dân. Các cá nhân lãnh đạo CSVN nên thức tỉnh để hiểu rõ rằng không còn thời giờ để trì hoãn nhằm nắm giữ quyền bính lâu hơn nữa, và càng lầm lẫn khi cấu kết với Tàu Cộng. Quí vị phải ý thức rằng nếu còn cố ở lại sẽ gặp nguy hiểm cho tính mạng cá nhân, như gương đã thấy ở Lỗ Ma Ni năm 1991, Nam Tư 1992, vì tức nước sẽ vở bờ trước làn sóng phẩn nộ của toàn dân trong và ngoài nước.
Biển Rộng biểu tượng cho nguồn gốc của Cha là Rồng, Phong Trào xin gởi đồng bào ở khắp nơi trên thế giới, tức đồng bào Hải ngoại các đề nghị sau đây:
- Xin đồng bào dùng ảnh hưởng cá nhân, tổ chức, đoàn thể của mình để vận động với các quốc gia mình đang sống hổ trợ cho công cuộc Cách Mạng Dân Chủ của Dân Tộc Việt Nam. Hãy tích cực tham gia đông đảo mọi cuộc biểu tình để giương cao lá cờ chính nghĩa màu vàng ba sọc đỏ mỗi khi có phái đoàn VC xuất hiện nơi địa phương mình cư trú. Dặn dò thân nhân vì hoàn cảnh nào đó về VN hãy thông báo cho mọi người biết âm mưu thôn tính VN của Tàu Cộng, chuẩn bị tư tưởng để sẳn sàng tham gia vào cuộc Tổng Nổi Dậy do các lực lượng đấu tranh cho dân chủ trong nước khởi xướng.
- Xin đồng bào tìm kiếm và phát giác các dấu tích của Hồ Chí Minh, của CSVN ở nước ngoài từ tượng đài, các tên đường, bảng tên, sách vở... và vận động với mọi chính quyền ở các địa phương đồng bào đang sống nhằm yêu cầu được phép xóa bỏ, ngay cả trong các thư viện và trường học.
- Xin đồng bào giải thích với các bạn bè ngoại quốc biết rõ, rằng Hồ Hồ Chí Minh chỉ là một kẻ xảo trá, gian ác cũng như đảng CSVN là một tập đoàn bạo ngược, ăn cướp đang còn thống trị tại Việt Nam.
Phong Trào tin tưởng rằng các mục tiêu và phương cách hành động đã nêu ra rất cụ thể, giản dị mà đồng bào quốc nội, hải ngoại đều có thể dễ dàng thực hiện được. Sự Thành công sẽ đến chính là kết quả đoàn kết của toàn dân Việt Nam trước nhiệm vụ làm lại lịch sử. Chắc chắn nước Việt Nam thân yêu của chúng ta sẽ được giải phóng khỏi ách thống trị độc tài gian ác của Việt Cộng, để gia nhập vào giòng sống của nhân loại trong thời đại này.
Trân trọng kính chào toàn thể đồng bào.
Làm tại San Jose, ngày 6 tháng 05 năm 2009
Ban Thường Vụ Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh tức Nô Hồ
Chủ tịch: Đặng thiên Sơn
Phó Chủ tịch Nội vụ: Nguyễn thiếu Nhẫn
Phó Chủ tịch Ngoại vụ: Trần minh Xuân
Tổng Thư Ký: Kiêm Ái
của Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh
về tội ác của tập đoàn CSVN
Kính thưa toàn thể đồng bào Quốc nội và Quốc ngoại,
Trong tinh thần hun đúc của giòng giống Rồng Tiên, Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh (Nô Hồ) đã được thành lập ngày 29/12/1991 tại thành phố San Jose, miền bắc tiểu bang California, Hoa Kỳ. Trong nhiều năm qua Phong trào đã ra tuyên cáo, phát hành Bạch Thư vạch trần tội ác của quốc tặc Hồ Chí Minh và đảng CSVN trước công luận quốc tế.
Kính thưa đồng bào,
Từ khi chiếm được miền Bắc VN và cho tới nay Hồ Chí Minh và tập đoàn phản dân, hại nước CSVN đã cắt đất, dâng biển của tổ tiên cho Tàu Cộng để được vinh thân phì gia liên tục như: Năm 1958, Phạm văn Đồng ký văn bản thừa nhận hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa thuộc chủ quyền Tàu Cộng. Năm 1999, Lê khả Phiêu ký văn bản thừa nhận biên giới Tàu Cộng lấn sâu vào lãnh thổ VN vượt qua Ải Nam Quan trên 15 ngàn ký lô mét vuông. Năm 2000, Lê Khả Phiêu một lần nữa ký Hiệp Định Biên Giới và Lãnh Hải thừa nhận chủ quyền của Tàu Cộng lấn thêm mấy chục ngàn hải lý vùng biển Vịnh Bắc Việt. Và đến nay năm 2009, Nguyễn tấn Dũng lại ký văn thư thừa nhận chủ quyền của Tàu Cộng trên hàng chục ngàn kí lô mét vuông vùng đất Tây Nguyễn để khai thác Bauxite phá hủy môi sinh của đất nước.
Phong Trào ý thức được từ lòng nhân hòa của Mẹ Âu Cơ, nên long trọng phát động chiến dịch mang tên Mẹ Dân Tộc gởi tới tất cả đồng bào lời kêu gọi tha thiết nhất để chung tay hoàn thành nhiệm vụ lịch sử trong giai đen tối do tập đoàn lãnh đạo CSVN gây ra gồm những tên như: Nông Đức Mạnh, Lê Hồng Anh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Gia Khiêm, Phùng Quang Thanh, Trương Vĩnh Trọng , Lê Thanh Hải, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Văn Chi, Hồ Đức Việt, Phạm Quang Nghị.
Phong Trào Quốc Dân Xoá Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh xin gởi Tâm Thư này tới đồng bào được chia làm hai phần gồm Núi Cao gởi về đồng bào quốc nội và Biển Rộng gởi tới đồng bào hải ngoại như sau:
Núi Cao biểu tượng cho nguồn gốc Mẹ là Tiên, Phong Trào xin gởi đến đồng bào quốc nội những đề nghị sau đây:
- Xin đồng bào không phân biệt tôn giáo, sắc tộc, giai cấp, tổ chức chính trị hãy đứng lên lấy lại quyền dân bằng hình thức tự mình bỏ phiếu qua ngôn ngữ, hành động để bày tỏ sự Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh cũng như phủ nhận bạo quyền CSVN hiện nay.
- Xin đồng bào tích cực dùng mọi phương tiện có được để biểu lộ ý muốn của toàn dân như: có phấn thì dùng phấn, có than thì dùng than... gạch bỏ mọi hình ảnh vết tích Hồ Chí Minh và viết các khẩu hiệu chống tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh ở khắp nơi trong nước trước viễn ảnh xâm thực của Tàu Cộng phát xuất từ Tây Nguyên.
- Xin đồng bào xé ảnh Hồ Chí Minh, gạch mặt bọn Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh trên sách báo và xé cờ đỏ sao vàng vứt ra đường... Dùng mọi sáng kiến cá nhân, tổ chức để đóng góp vào mục tiêu chung là Xóa Bỏ Chế Độ CSVN. Hô hào, rĩ tai hưởng ứng lời kêu gọi biểu tình tại gia của Hoà Thượng Thích Quảng Độ và đình công, bãi thị.
- Đối với Công an, Bộ đội, Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh kêu gọi các bạn hãy quay về với Mẹ Việt Nam tức toàn dân để chung tay làm lại lịch sử trước nguy cơ kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Tàu Cộng đang âm mưu thôn tính VN. Các bạn hãy hợp tác với toàn dân trong chiến dịch Âu Cơ bằng cách trực tiếp xóa bỏ các dấu tích Hồ Chí Minh, hay gián tiếp làm lơ để dân chúng thực hiện những khẩu hiệu kêu gọi mọi giới đồng bào vùng lên lật đổ tập đoàn CSVN bán nước cầu vinh. Và ít nhất là cùng đồng bào hãy nhắc tên Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh tức Nô Hồ, thì tự cái tên này đã mang trọn ý nghĩa chống chế độ Cộng Sản Việt Nam rồi.
- Đối với các cấp lãnh đạo CSVN, Phong Trào kêu gọi cả tập đoàn này phải ý thức về làn gió Dân Chủ là sức mạnh của thời đại nên chấm dứt sự ngoan cố, tham lam, ích kỷ để tự động giải tán. Các cấp lãnh đạo CSVN hãy lựa chọn việc giải tán đảng CSVN như một giải pháp ôn hòa để tránh các khó khăn khủng khiếp cho Dân Tộc Việt Nam, và cho chính cá nhân mình. Các cá nhân lãnh đạo CSVN nên chọn lối thoát an toàn là tìm cách lưu vong ra nước ngoài để trao lại quyền hành cho toàn dân. Các cá nhân lãnh đạo CSVN nên thức tỉnh để hiểu rõ rằng không còn thời giờ để trì hoãn nhằm nắm giữ quyền bính lâu hơn nữa, và càng lầm lẫn khi cấu kết với Tàu Cộng. Quí vị phải ý thức rằng nếu còn cố ở lại sẽ gặp nguy hiểm cho tính mạng cá nhân, như gương đã thấy ở Lỗ Ma Ni năm 1991, Nam Tư 1992, vì tức nước sẽ vở bờ trước làn sóng phẩn nộ của toàn dân trong và ngoài nước.
Biển Rộng biểu tượng cho nguồn gốc của Cha là Rồng, Phong Trào xin gởi đồng bào ở khắp nơi trên thế giới, tức đồng bào Hải ngoại các đề nghị sau đây:
- Xin đồng bào dùng ảnh hưởng cá nhân, tổ chức, đoàn thể của mình để vận động với các quốc gia mình đang sống hổ trợ cho công cuộc Cách Mạng Dân Chủ của Dân Tộc Việt Nam. Hãy tích cực tham gia đông đảo mọi cuộc biểu tình để giương cao lá cờ chính nghĩa màu vàng ba sọc đỏ mỗi khi có phái đoàn VC xuất hiện nơi địa phương mình cư trú. Dặn dò thân nhân vì hoàn cảnh nào đó về VN hãy thông báo cho mọi người biết âm mưu thôn tính VN của Tàu Cộng, chuẩn bị tư tưởng để sẳn sàng tham gia vào cuộc Tổng Nổi Dậy do các lực lượng đấu tranh cho dân chủ trong nước khởi xướng.
- Xin đồng bào tìm kiếm và phát giác các dấu tích của Hồ Chí Minh, của CSVN ở nước ngoài từ tượng đài, các tên đường, bảng tên, sách vở... và vận động với mọi chính quyền ở các địa phương đồng bào đang sống nhằm yêu cầu được phép xóa bỏ, ngay cả trong các thư viện và trường học.
- Xin đồng bào giải thích với các bạn bè ngoại quốc biết rõ, rằng Hồ Hồ Chí Minh chỉ là một kẻ xảo trá, gian ác cũng như đảng CSVN là một tập đoàn bạo ngược, ăn cướp đang còn thống trị tại Việt Nam.
Phong Trào tin tưởng rằng các mục tiêu và phương cách hành động đã nêu ra rất cụ thể, giản dị mà đồng bào quốc nội, hải ngoại đều có thể dễ dàng thực hiện được. Sự Thành công sẽ đến chính là kết quả đoàn kết của toàn dân Việt Nam trước nhiệm vụ làm lại lịch sử. Chắc chắn nước Việt Nam thân yêu của chúng ta sẽ được giải phóng khỏi ách thống trị độc tài gian ác của Việt Cộng, để gia nhập vào giòng sống của nhân loại trong thời đại này.
Trân trọng kính chào toàn thể đồng bào.
Làm tại San Jose, ngày 6 tháng 05 năm 2009
Ban Thường Vụ Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh tức Nô Hồ
Chủ tịch: Đặng thiên Sơn
Phó Chủ tịch Nội vụ: Nguyễn thiếu Nhẫn
Phó Chủ tịch Ngoại vụ: Trần minh Xuân
Tổng Thư Ký: Kiêm Ái
Friday, May 1, 2009
Phải có ánh sáng người ta mới thấy được sự thật trong bóng đêm
•Đặng thiên Sơn
“Đạo luật Brown Act (California Government Code sections 54950-54963) ngăn cấm những cuộc vận động thảo luận kính để được sự đồng thuận đa số trong một cơ chế công cộng, hay bàn cải về bất cứ vấn đề gì thuộc quyền quyết định của cơ chế đó. Mục tiêu đạo luật Brown Act của văn phòng Bộ trưởng Tư pháp tiểu bang là “để tạo sự dễ dàng” cho quần chúng tham gia trong các quyết định của chính quyền địa phương và ngăn chặn bớt sự lạm dụng dân chủ để ban hành những luật lệ mờ ám do cơ chế đó đưa ra…”
Vào tối ngày 20/11/07, HĐTP San Jose đã biểu quyết với số phiếu 8/3, để bác bỏ tên “Little Sàigòn” đứng hạng nhứt trong bản thăm dò, để chọn tên “Sàigòn Business District” đứng hạng bét đặt tên cho khu thương mại VN trên đường Story. Nhưng vào lúc 3:00 chiều ngày 11/2/08, thị trưởng Chuck Reed và bà nghị Madison đã vội vả mở cuộc họp báo để tuyên bố hủy bỏ quyết định nói trên.
Theo dõi nội vụ, không ai ngạc nhiên trước sự thay đổi quyết định của cặp bài trùng Chuck Reed và Madison Nguyễn. Mọi người hiểu họ làm như vậy vì việc “đi đêm” của bà Madison trong việc đặt tên khu thương mại đã bị đổ bể. HĐTP đã bị Ban Đại Diện Cộng Đồng, PTCTSJ/ ĐDC phát giác có triệu chứng vi phạm luật Brown Act khi bà Madison đã lét lút vận động trước với tỷ lệ quá bán 6/11 trong HĐTP để chiến thắng trong việc đặt tên cho khu thương mại. Những bài viết của ký giả Joshua Molina, báo San Jose Mercury News đã đặt vấn đề “Saigon” vote in question. COUNCILMAN'S ADMISSION THAT NGUYEN LINED UP HIS VOTE TRIGGERS LEGAL PROBE. Và tiếp sau đó với bài “SAN JOSE COUNCIL MEMBER MAY HAVE BROKEN LAW WITH “LITTLE SAIGON” VOTE (SJMN, Feb. 12, 2008) đã trở thành công khai khi HĐTP không còn dấu nhẹm được nữa với những tiết lộ của nghị viên William Forrest trên báo chí và truyền hình.
Cũng nên biết trước đó vào ngày 29-1-2008, luật sư của Phong Trào Cử Tri SJ Đòi Dân Chủ đã gửi một “Demand Letter” cho thị trưởng Chuck Reed yêu cầu hủy bỏ quyết định nghịch lý số 74127 của 20-11-2007, nhưng cho tới ngày 6-2-2008, thị trưởng Chuck Reed vẫn cương quyết không thay đổi.
Trước thái độ coi thường luật pháp của tập đoàn HĐTP, Chủ tịch BĐD Cộng Đồng VN/BCL đã thẳn thừng cho biết: "Đạo luật Brown Act của Tiểu bang California không cho phép đa số thành viên trong HĐTP bàn tán hoặc đồng ý về một vấn đề chưa được quyết định trước công chúng (6 thành viên trong tổng số 11 thành viên là đa số). Hành động này của HĐTP bất chấp pháp luật và nhất là khinh miệt, lừa đảo hàng ngàn đồng hương đã đến tham dự buổi điều trần tại tòa thị chính trong một đêm giá lạnh của những ngày đầu Đông. Đây là một sự lường gạt, lừa đảo mà cư dân người Việt không thể chấp nhận được trong thể chế dân chủ pháp trị của đất nước Hoa Kỳ, và cũng là quê hương thứ hai của cộng đồng người Mỹ gốc Việt…" Sau lời tuyên bố của ông Nguyễn ngọc Tiên, cuộc tranh chấp giữa hai bên tại tòa án bắt đầu, ngày 29-2-08 là hạn chót, Ban ĐDCĐ quyết định yêu cầu luật sư đại diện nộp đơn kiện HĐTP San Jose lên Tòa thượng thẩm quật hạt Santa Clara.
Vào lúc 9 giờ sáng ngày 24-7-08, tại tòa án quận hạt Santa Clara , số 192 N.1st. ST., phòng số 9 đã diễn ra phiên xử đầu tiên CĐVN/BCL kiện HĐTP. Trong phiên tòa này luật sư thành phố Richard Doyle nói rằng, ông ta không thấy có dấu hiệu HĐTP cũng như bà Madison vi phạm luật Brown Act. Mặc dù vậy, ông ta còn nói thêm là sau đó thị trưởng Chuck Reed và Hội Đồng Thành Phố đã hủy bỏ quyết định số 74127 đặt tên khu thương mại là “Sàigòn Business District” và đã dàn xếp xong khi chấp thuận cho CĐVN được phép bỏ “tiền túi” làm những banner và cổng chào tạm thời trong 3 năm. Để kết luận, ông luật sư này xin tòa hủy bỏ vụ kiện Brown Act của Cộng Đồng Việt Nam. Nhưng tiếc thay, ông chánh án đã bác bỏ (overrule) lời đề nghị và những lập luận của luật sư Richard Doyle đưa ra và cho phép luật sư của Cộng Đồng là ông James Chadwik bổ túc các các bằng chứng để tiếp tục vụ kiện.
Nếu vấn đề Brown Act không phải là một vấn đề quan trọng ảnh hưởng đến danh dự của từng nghị viên nói riêng và cả HĐTP San Jose nói chúng, thì luật sư thành phố đã không phải làm cái công việc 5 lần, 7 lượt tìm cách ngăn trở để nội vụ đừng phơi bày trước ánh sáng công lý. Do đó, nếu chúng ta cho rằng cộng đồng theo đuổi một vụ kiện không cần thiết, phí công, tốn của thì quả là một suy nghĩ lầm lẫn. Mà câu hỏi nên đặt ra ở đây, là theo đuổi vụ kiện chúng ta được gì, mất gì? Câu trả lời rất đơn giản.
Nếu cộng đồng thua kiện thì chúng ta mất tiền, nhưng chúng ta đã can đảm bày tỏ hành động cương quyết đòi hỏi tòa án làm sáng tỏ mọi nghi ngờ, thắc mắc của chúng ta. Hơn nữa, tiền ai cũng có thể kiếm ra được. Còn như chúng ta thắng kiện, thì chúng ta được tất cả. Được tất cả ở đây không có nghĩa là bà Madison phải mất chức hay chịu một biện pháp chế tài hình sự nào đó. Nhưng, hãy thử nghĩ một cộng đồng sanh sau, đẻ muộn, đã thắng một thế lực mạnh nhứt thành phố trong tinh thần nhân bản, thượng tôn luật pháp thì cộng đồng đó phải là một tập thể có một sức phấn đấu, đoàn kết, kiên trì như thế nào. Ngoài sự lấy lại danh dự cộng đồng, thành phố sẽ phải bồi thường tất cả án phi và lệ phí luật sư cho cộng đồng. Số tiền này có thể chúng ta sẽ dùng để dựng cổng “Little Saigon” trong tương lai khi vấn đề đặt tên được cứu xét lại và những công tác đấu tranh quan trọng khác.
Xem ra như vậy, chiến thắng được vụ kiện Brown Act là một phần thưởng vô giá, là một bằng chứng hùng hồn cho các cộng đồng bạn thấy rằng chúng ta đòi hỏi bãi nhiệm bà Madison vì bà này không xứng đáng làm nghị viên bởi những hành động lươn lẹo, phản bội cử tri chớ không phải “trả thù” vì cái tên “Little Sàigòn”. Sự thắng kiện Brown Act của CĐVN chắc chắn sẽ ảnh hưởng mạnh mẻ vào việc tranh cử của bà Madison và ông Chuck Reed vào năm 2010, vì không ai tin tưởng những người đại diện chà đạp luật pháp để thủ lợi.
Buổi tiệc gây quỹ Brown Act tại nhà hàng Grand Fortune nằm trên đường Monterey vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 3/5/09, dư âm rồi sẽ qua đi, nhưng con đường dẫn đến kết thúc vụ kiện còn dài, còn nhiều nhiêu khê, còn cần nhiều bằng chứng cụ thể, còn gặp nhiều sự cản trở bằng mọi cách của HĐTP với thế lực tiền tài trong tay, nên BĐD cộng đồng còn cần sự hổ trợ dài hạn của quí đồng hương.
Có thể có rất ít người như bà Madison coi nhẹ liêm sĩ và danh dự con người. Nhưng tôi tin rằng đa số trong chúng ta, ai cũng thấy trong đời sống ngoài tiền tài, vật chất, chúng ta còn có giá trị danh dự của cá nhân, của cộng đồng. Một thứ đạo đức CĐ cần phải được chúng ta cùng nhau bảo vệ.
Tôi nhớ đến lời TS. Lê hữu Phú, Thủ Quỷ PTCTSJ/ ĐDC nói ngày nào: “Nếu lý luận rằng tiếp tục kiện thành phố sẽ làm cho các cộng đồng nhìn cộng đồng người Việt là một "bọn qúa khích hung hăng" như vị nào đó đã quá lời miệt thị cộng đồng. Cộng đồng chúng ta nhờ đến pháp luật là cộng đồng chúng ta biết tôn trọng pháp luật làm sao bảo cộng đồng chúng ta hung hăng?Nếu qúi vị chấp thuận lý lẽ trên đây thì ý kiến của vị nào đò bảo rằng tiếp tục vụ kiện là chia rẽ cộng đồng, hao tốn tiền bạc của cộng đồng lại càng vô lý hơn”.
Trong buổi phát thanh ngày 23/4/09, trên đài VNAM 1430 của ông Huỳnh Hớn liên quan đến vấn đề Brwon Act, tôi rất đồng ý với sự trả lời của LS. Đỗ Văn Quang Minh khi có những ý kiến đóng góp của đồng hương. Chính vì vậy, chúng ta thử đặt vấn đề muốn làm cho cuộc sống tươi đẹp hơn, thành phố sạch sẽ hơn, con người cảm thấy thoải mái hơn, lúc đi trên đường nếu “chúng ta gặp một người đứng đái bậy, ỉ…a bậy, xả rác bậy vân vân và vân vân”. Thái độ của chúng ta là can đảm đến gần người ấy đề nghị họ đừng làm như vậy nữa hay chúng ta chỉ thở dài rồi bỏ đi? Câu trả lời sẽ biểu lộ cách sống, sự suy nghĩ của con người để thấy rằng có những điều “cần phải có ánh sáng người ta mới thấy được sự thật trong bóng đêm”.
Đặng thiên Sơn
30/4/09
“Đạo luật Brown Act (California Government Code sections 54950-54963) ngăn cấm những cuộc vận động thảo luận kính để được sự đồng thuận đa số trong một cơ chế công cộng, hay bàn cải về bất cứ vấn đề gì thuộc quyền quyết định của cơ chế đó. Mục tiêu đạo luật Brown Act của văn phòng Bộ trưởng Tư pháp tiểu bang là “để tạo sự dễ dàng” cho quần chúng tham gia trong các quyết định của chính quyền địa phương và ngăn chặn bớt sự lạm dụng dân chủ để ban hành những luật lệ mờ ám do cơ chế đó đưa ra…”
Vào tối ngày 20/11/07, HĐTP San Jose đã biểu quyết với số phiếu 8/3, để bác bỏ tên “Little Sàigòn” đứng hạng nhứt trong bản thăm dò, để chọn tên “Sàigòn Business District” đứng hạng bét đặt tên cho khu thương mại VN trên đường Story. Nhưng vào lúc 3:00 chiều ngày 11/2/08, thị trưởng Chuck Reed và bà nghị Madison đã vội vả mở cuộc họp báo để tuyên bố hủy bỏ quyết định nói trên.
Theo dõi nội vụ, không ai ngạc nhiên trước sự thay đổi quyết định của cặp bài trùng Chuck Reed và Madison Nguyễn. Mọi người hiểu họ làm như vậy vì việc “đi đêm” của bà Madison trong việc đặt tên khu thương mại đã bị đổ bể. HĐTP đã bị Ban Đại Diện Cộng Đồng, PTCTSJ/ ĐDC phát giác có triệu chứng vi phạm luật Brown Act khi bà Madison đã lét lút vận động trước với tỷ lệ quá bán 6/11 trong HĐTP để chiến thắng trong việc đặt tên cho khu thương mại. Những bài viết của ký giả Joshua Molina, báo San Jose Mercury News đã đặt vấn đề “Saigon” vote in question. COUNCILMAN'S ADMISSION THAT NGUYEN LINED UP HIS VOTE TRIGGERS LEGAL PROBE. Và tiếp sau đó với bài “SAN JOSE COUNCIL MEMBER MAY HAVE BROKEN LAW WITH “LITTLE SAIGON” VOTE (SJMN, Feb. 12, 2008) đã trở thành công khai khi HĐTP không còn dấu nhẹm được nữa với những tiết lộ của nghị viên William Forrest trên báo chí và truyền hình.
Cũng nên biết trước đó vào ngày 29-1-2008, luật sư của Phong Trào Cử Tri SJ Đòi Dân Chủ đã gửi một “Demand Letter” cho thị trưởng Chuck Reed yêu cầu hủy bỏ quyết định nghịch lý số 74127 của 20-11-2007, nhưng cho tới ngày 6-2-2008, thị trưởng Chuck Reed vẫn cương quyết không thay đổi.
Trước thái độ coi thường luật pháp của tập đoàn HĐTP, Chủ tịch BĐD Cộng Đồng VN/BCL đã thẳn thừng cho biết: "Đạo luật Brown Act của Tiểu bang California không cho phép đa số thành viên trong HĐTP bàn tán hoặc đồng ý về một vấn đề chưa được quyết định trước công chúng (6 thành viên trong tổng số 11 thành viên là đa số). Hành động này của HĐTP bất chấp pháp luật và nhất là khinh miệt, lừa đảo hàng ngàn đồng hương đã đến tham dự buổi điều trần tại tòa thị chính trong một đêm giá lạnh của những ngày đầu Đông. Đây là một sự lường gạt, lừa đảo mà cư dân người Việt không thể chấp nhận được trong thể chế dân chủ pháp trị của đất nước Hoa Kỳ, và cũng là quê hương thứ hai của cộng đồng người Mỹ gốc Việt…" Sau lời tuyên bố của ông Nguyễn ngọc Tiên, cuộc tranh chấp giữa hai bên tại tòa án bắt đầu, ngày 29-2-08 là hạn chót, Ban ĐDCĐ quyết định yêu cầu luật sư đại diện nộp đơn kiện HĐTP San Jose lên Tòa thượng thẩm quật hạt Santa Clara.
Vào lúc 9 giờ sáng ngày 24-7-08, tại tòa án quận hạt Santa Clara , số 192 N.1st. ST., phòng số 9 đã diễn ra phiên xử đầu tiên CĐVN/BCL kiện HĐTP. Trong phiên tòa này luật sư thành phố Richard Doyle nói rằng, ông ta không thấy có dấu hiệu HĐTP cũng như bà Madison vi phạm luật Brown Act. Mặc dù vậy, ông ta còn nói thêm là sau đó thị trưởng Chuck Reed và Hội Đồng Thành Phố đã hủy bỏ quyết định số 74127 đặt tên khu thương mại là “Sàigòn Business District” và đã dàn xếp xong khi chấp thuận cho CĐVN được phép bỏ “tiền túi” làm những banner và cổng chào tạm thời trong 3 năm. Để kết luận, ông luật sư này xin tòa hủy bỏ vụ kiện Brown Act của Cộng Đồng Việt Nam. Nhưng tiếc thay, ông chánh án đã bác bỏ (overrule) lời đề nghị và những lập luận của luật sư Richard Doyle đưa ra và cho phép luật sư của Cộng Đồng là ông James Chadwik bổ túc các các bằng chứng để tiếp tục vụ kiện.
Nếu vấn đề Brown Act không phải là một vấn đề quan trọng ảnh hưởng đến danh dự của từng nghị viên nói riêng và cả HĐTP San Jose nói chúng, thì luật sư thành phố đã không phải làm cái công việc 5 lần, 7 lượt tìm cách ngăn trở để nội vụ đừng phơi bày trước ánh sáng công lý. Do đó, nếu chúng ta cho rằng cộng đồng theo đuổi một vụ kiện không cần thiết, phí công, tốn của thì quả là một suy nghĩ lầm lẫn. Mà câu hỏi nên đặt ra ở đây, là theo đuổi vụ kiện chúng ta được gì, mất gì? Câu trả lời rất đơn giản.
Nếu cộng đồng thua kiện thì chúng ta mất tiền, nhưng chúng ta đã can đảm bày tỏ hành động cương quyết đòi hỏi tòa án làm sáng tỏ mọi nghi ngờ, thắc mắc của chúng ta. Hơn nữa, tiền ai cũng có thể kiếm ra được. Còn như chúng ta thắng kiện, thì chúng ta được tất cả. Được tất cả ở đây không có nghĩa là bà Madison phải mất chức hay chịu một biện pháp chế tài hình sự nào đó. Nhưng, hãy thử nghĩ một cộng đồng sanh sau, đẻ muộn, đã thắng một thế lực mạnh nhứt thành phố trong tinh thần nhân bản, thượng tôn luật pháp thì cộng đồng đó phải là một tập thể có một sức phấn đấu, đoàn kết, kiên trì như thế nào. Ngoài sự lấy lại danh dự cộng đồng, thành phố sẽ phải bồi thường tất cả án phi và lệ phí luật sư cho cộng đồng. Số tiền này có thể chúng ta sẽ dùng để dựng cổng “Little Saigon” trong tương lai khi vấn đề đặt tên được cứu xét lại và những công tác đấu tranh quan trọng khác.
Xem ra như vậy, chiến thắng được vụ kiện Brown Act là một phần thưởng vô giá, là một bằng chứng hùng hồn cho các cộng đồng bạn thấy rằng chúng ta đòi hỏi bãi nhiệm bà Madison vì bà này không xứng đáng làm nghị viên bởi những hành động lươn lẹo, phản bội cử tri chớ không phải “trả thù” vì cái tên “Little Sàigòn”. Sự thắng kiện Brown Act của CĐVN chắc chắn sẽ ảnh hưởng mạnh mẻ vào việc tranh cử của bà Madison và ông Chuck Reed vào năm 2010, vì không ai tin tưởng những người đại diện chà đạp luật pháp để thủ lợi.
Buổi tiệc gây quỹ Brown Act tại nhà hàng Grand Fortune nằm trên đường Monterey vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 3/5/09, dư âm rồi sẽ qua đi, nhưng con đường dẫn đến kết thúc vụ kiện còn dài, còn nhiều nhiêu khê, còn cần nhiều bằng chứng cụ thể, còn gặp nhiều sự cản trở bằng mọi cách của HĐTP với thế lực tiền tài trong tay, nên BĐD cộng đồng còn cần sự hổ trợ dài hạn của quí đồng hương.
Có thể có rất ít người như bà Madison coi nhẹ liêm sĩ và danh dự con người. Nhưng tôi tin rằng đa số trong chúng ta, ai cũng thấy trong đời sống ngoài tiền tài, vật chất, chúng ta còn có giá trị danh dự của cá nhân, của cộng đồng. Một thứ đạo đức CĐ cần phải được chúng ta cùng nhau bảo vệ.
Tôi nhớ đến lời TS. Lê hữu Phú, Thủ Quỷ PTCTSJ/ ĐDC nói ngày nào: “Nếu lý luận rằng tiếp tục kiện thành phố sẽ làm cho các cộng đồng nhìn cộng đồng người Việt là một "bọn qúa khích hung hăng" như vị nào đó đã quá lời miệt thị cộng đồng. Cộng đồng chúng ta nhờ đến pháp luật là cộng đồng chúng ta biết tôn trọng pháp luật làm sao bảo cộng đồng chúng ta hung hăng?Nếu qúi vị chấp thuận lý lẽ trên đây thì ý kiến của vị nào đò bảo rằng tiếp tục vụ kiện là chia rẽ cộng đồng, hao tốn tiền bạc của cộng đồng lại càng vô lý hơn”.
Trong buổi phát thanh ngày 23/4/09, trên đài VNAM 1430 của ông Huỳnh Hớn liên quan đến vấn đề Brwon Act, tôi rất đồng ý với sự trả lời của LS. Đỗ Văn Quang Minh khi có những ý kiến đóng góp của đồng hương. Chính vì vậy, chúng ta thử đặt vấn đề muốn làm cho cuộc sống tươi đẹp hơn, thành phố sạch sẽ hơn, con người cảm thấy thoải mái hơn, lúc đi trên đường nếu “chúng ta gặp một người đứng đái bậy, ỉ…a bậy, xả rác bậy vân vân và vân vân”. Thái độ của chúng ta là can đảm đến gần người ấy đề nghị họ đừng làm như vậy nữa hay chúng ta chỉ thở dài rồi bỏ đi? Câu trả lời sẽ biểu lộ cách sống, sự suy nghĩ của con người để thấy rằng có những điều “cần phải có ánh sáng người ta mới thấy được sự thật trong bóng đêm”.
Đặng thiên Sơn
30/4/09
Tuesday, April 21, 2009
Brown Act: “Cuộc đấu tranh đòi thực thi dân chủ của Cộng Đồng VN San Jose vẫn chưa kết thúc”
*Đặng thiên Sơn
Thời gian cộng đồng người Việt tại San Jose thực hiện việc bãi nhiệm bà Madison Nguyễn, một người đại diện bất xứng, có thể dưới mắt các cộng đồng bạn, đặc biệt là Mỹ và Mễ, họ cho là chuyện nội bộ của người Việt Nam. Người Mỹ, người Mễ nghĩ như vậy vì sự đầu độc của đài phát thanh KLIV và tờ báo thân chính quyền San Jose Mercury News. Hai cơ quan truyền thông ngoại ngữ này, đã rêu rao bãi nhiệm là sự “trả thù” cho việc đặt tên khu thương mại, nếu ủng hộ sẽ làm tốn hao ngân quỹ thành phố vốn đã bị thâm thủng.
Với những bài bình luận trên đài phát thanh KLIV, những bài báo một chiều của San Jose Mercury News bằng luận điệu khai thác nội vụ một cách xảo trá không đúng sự thật. Hai công cụ tuyên truyền của Chuck Reed và Madison, là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại trong việc bãi nhiệm bà Madison của cộng đồng VN vì những lá phiếu của người Mỹ và Mễ. Từ sự kiện này, mọi người cần nhìn thấy: Thứ nhứt, Ban Đại Diện Cộng Đồng là một tổ chức bất vụ lợi không có sự tài trợ nào từ phía ngoài, nên hoạt động hữu hiệu hay không đều tùy thuộc vào sự yểm trợ của đồng hương. Thứ hai, trong việc bãi nhiệm bà Madison còn có không ít người thờ ơ. Sự thờ ơ, lãnh đạm giống y như trước năm 1975, nhiều người cho rằng việc bảo vệ miền Nam tự do trước sự xâm lăng của CSBV là nhiệm vụ của quân đội. Hôm nay cũng vậy, họ cho rằng việc bãi nhiệm bà Madison là việc của UBBN nên dễ tin vào sự rỉ tai, gây chia rẽ của nhóm chống bãi nhiệm.
Nói chung, cộng đồng chúng ta không có phương tiện cần thiết là… TIỀN, để giải quyết những vấn đề cần giải quyết. Trong khi ấy đối với những cơ quan truyền thông Mỹ hay Mễ thì cái gì cũng tiền…là tiền… và “tiền đi trước mực thước theo sau” hơn là sự trung thực. Rốt cuộc trong cuộc chiến bãi nhiệm vừa qua trên phương diện tuyên truyền, những người hăng hái trong sinh hoạt đấu tranh chung của cộng đồng chỉ là những con kiến tha những hạt cơm rơi bò lẩn quẩn trên miệng chén của người tỵ nạn chân chính.
Nhưng bây giờ, chuyện một nghị viên vi phạm luật Brown Act vì phục vụ cho tư lợi, nếu được xác nhận với bản cáo trạng và bằng chứng rõ ràng thì đối với người Mỹ, người Mễ không thể coi là chuyện “trả thù” cho việc đặt một cái tên cho khu thương mại. Người Mỹ có thói quen vì tiền, nhưng họ cũng có ưu điểm của thói quen là không chấp nhận những điều lừa đảo, gian dối. Cho nên, khi việc bà Madison phạm luật Brown Act được phanh phui đúng mức, chắc chắc nó không còn trong phạm vi cộng đồng Việt Nam tại địa phương mà trở thành câu chuyện lớn được loan truyền khắp cả nước.
Có nhiều người không hiểu đã nói rằng, bãi nhiệm bà Madison thất bại rồi, vậy thì còn theo đuổi vụ kiện Brown Act làm chi cho tốn tiền(?) Nghĩ như vậy thật không đúng, chưa chính xác và nhận thức vấn đề chưa đúng mức.
Nhìn vào ai cũng thấy việc thực hiện bãi nhiệm và việc bà Madison phạm luật Brown Act là hai sự kiện khác nhau. Nhưng rõ ràng trong tiến trình của biến cố Cử Tri San Jose Đấu Tranh Đòi Dân Chủ do Tiến sĩ Đỗ Hùng lãnh đạo, theo sau là Ban Đại Diện Cộng đồng của ông Nguyễn Ngọc Tiên và sự thành hình Ủy Ban Bãi Nhiệm với các thành viên như Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Mỹ Phương và Thomas Nguyễn là “chuỗi mắt xích đấu tranh đòi danh dự cộng đồng và thực thi dân chủ” tại thành phố của CĐVN.
Để sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng yểm trợ những việc làm chính đáng của BĐD cộng đồng. Mọi người trong chúng ta, một lần nữa cần phải hiểu rõ vấn đề - như là một bài học nằm lòng không thể phủ nhận từ bây giờ cho đến ngày bầu cử năm 2010.
Tôi xin tóm lược câu chuyện bắt đầu từ năm 2007, khi ông Tăng Lập Thành, chủ khu thương xá Grand Century, người ủng hộ bà Madison Nguyễn trong cuộc bầu cử nghị viên vào năm 2005. Khi đang xây cất khu “shopping” với tên Vietnam Town, ông Tăng Lập Thành đã nhờ bà Madison vận với Hội Ðồng Thành Phố về việc đặt tên cho khu thương mại dài 1 dậm trên đường Story. Đây không phải là điều mới mẻ, vì sự chạy chọt của ông Tăng Lập Thành rất phù hợp với ý định vinh danh cộng đồng VN vào thời cựu nghị viên khu vực 7 là ông Terry Gregory và cựu thị trưởng Ron Gonzales.
Diễn biến việc làm của bà Madison đưa đến “Recall” và vụ kiện “Brown Act” tuần tự như sau:
1- Ngày 5-6-2007, Hội Ðồng Thành Phố họp với hai nhân vật không phải là đại diện cộng đồng.
Vào ngày 5-6-2007, trong phiên họp của Hội Ðồng Thành Phố, bà Madison mời hai người trong cộng đồng VN, nhưng không bao giờ sinh hoạt cộng đồng là ông Vũ văn Lộc và ông Phạm Phú Nam thuộc hội quán IRCC lên phát biểu để ca ngợi và chấp thuận dự án đặt tên “Việtnam Town” cho khu thương mại trên đường Story.
Điều đặc biệt mà người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính trong cộng đồng phải cần biết là quyết định trên của HĐTP, chúng ta chỉ hay sau khi các Website truyền thông của CSVN loan tải vào ngày 7-6-2007 với lời chúc mừng về sự đặt tên này.
2- Ngày 15-8-2007, bà Madison hỏi ý kiến cử tri tại Thư Viện Tully sau khi đã đặt tên xong.
Ngay sau khi biết được việc đặt trên, Ban Ðại Diện Cộng Đồng đã cùng với đại diện nhiều đoàn thể đến gặp Thị trưởng Chuck Reed yêu cầu đặt tên “Little Sàigòn” thay vì là “Vietnam Town”. Tuy nhiên, Chuck Reed đã nói với phái đoàn nên phát biểu ý kiến của mình trong phiên họp vào ngày 15-8-2007, tại Thư Viện Tully do bà Madison và Cơ Quan Phát triển Thành Phố San Jose tổ chức.
Sau đó, trong phiên họp này, dù với hơn 90 % trong số gần 2 trăm người hiện diện yêu cầu đặt tên “Little Sàigòn”, bà Madison Nguyễn vẫn bác bỏ. Bà ta cho biết chỉ có những người làm thương mãi trên đường Story Road, những kẻ buôn bán và những cư dân sống trong 1,000 feet (300 mét) của vùng này mới có quyền quyết định đặt tên.
3- Ngày 23-9-2007, đồng hương họp khẩn cấp tại trường trung học Yerba Buena.
Trước hàng động “áp đặt” của bà Madison, Ủy Ban Vận Ðộng chọn tên Little Sàigòn và nhiều đoàn thể quốc gia đã họp với trên 300 đồng hương tại trường Yerba Buena ngày 23-9-2007, để tìm giải pháp dung hòa giữa hai bên, nhưng bà Madison không đến tham dự và tiếp xúc với các đoàn thể.
4- Ngày 10-10-2007, Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố thông báo kết quả cuộc thăm dò.
Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố do đề nghị của bà Madison đã tổ chức cuộc thăm dò. Trước sự hiện diện của trên 200 đồng hương VN tại công viên trên đường Senter Road, thường được gọi là “Vườn Nhật”, Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố đã công bố kết quả cuộc thăm dò ý kiến như sau:
44/117 = 37.6 % muốn Little Sàigòn; 16/177 = 13.7 % muốn Vietnamese American Business District; 16/117 = 13.7 % không tên; 15/117 = 12.8 % muốn Sàigòn Town; 12/117 = 10.3 % muốn Vietnamese Business District; 8/117 = 6.8% muốn New Saigòn Business District; 6/117 = 5.1% muốn Sàigòn Business District.
5 - Ngày 15-11-2007, Hội Ðồng Thành Phố họp báo trước City Hall.
Thế nhưng, vào lúc 9 giờ 30 sáng thứ năm 15-11-2007, tại tiền đình City Hall thị trưởng Chuck Reed nghị viên Madison Nguyễn, Dave Cortese, Sam Liccardo và Judy Chirco thông báo rằng tên “Sàigòn Business District” là một tên thích hợp nên 5 người này đã đề nghị HĐTP chọn tên này. Khi trả lời báo chí Mỹ, Chuck Reed đã phát biểu: “Những người đòi tên Little Sàigòn cho khu thương mại chỉ là một thiểu số to mồm”.
6- Ngày 20-11-2007, đêm dài nhứt với biểu quyết nghịch lý của Hội Ðồng Thành Phố.
Trước sự phản đối của CĐVN, với trò dân chủ trá hình Chuck Reed và Madison mở một phiên họp khoáng đại mời CĐVN đến tham dự. Trong phiên họp này có trên 1,000 đồng hương đến tham dự đứng dưới sân cờ và trong phòng họp 300 người. Trong phòng họp hơn 200 người được mời lên phát biểu. Hầu hết ý kiến phát biểu đều đề nghị HĐTP đặt tên “Little sàigòn” cho khu thương mại đã chiếm tỷ lệ trên 90% người hiện diện. Nhưng kết quả của phiên họp kéo dài trên 6 tiếng đồng hồ, Hội Ðồng Thành Phố đã biểu quyết với tỷ lệ 8/3 để bác bỏ ý kiến đề nghị tên “Little Sàigòn” và chọn tên “Sàigòn Business District”. Cái tên đứng hạng chót trong bản thăm dò của thành phố.
6- Ngày 9-12-2007, phiên họp khoáng đại cộng đồng.
Trước quyết định nghịch lý của HĐTP hơn 2,000 đồng hương đã tham dự phiên họp khoáng đại cộng đồng do Ban Ðại Diện CÐVN/BC tổ chức tại Unified Event Center vào 2 giờ trưa ngày 9-12-2007. Phiên họp đã đưa ra những quyết định sau đây:
a- Ðặt tên ngày biểu tình mỗi tuần vào ngày thứ ba trước tòa Thị Chánh San Jose là ngày “Thứ Ba Đen”.
b- Ðòi hỏi thị trưởng và các nghị viên phải xin lỗi cộng đồng qua những lời tuyên bố khinh miệt cộng đồng VN.
c- Yêu cầu nghị viên Madison Nguyễn từ chức
d- Nều nghị viên Madison Nguyễn không từ chức, cộng đồng sẽ tiến hành thủ tục recall.
7- Ngày 4-12-2008 bắt đầu biểu tình thứ Ba Đen trước tòa Thị Chánh San Jose.
Ngày thứ ba 4-12-2008, cuộc biểu tình tự phát thứ Ba đen đầu tiên sau quyết định phản dân chủ của Hội Ðồng Thành Phố. Và sau đó là những ngày biểu tình thứ Ba liên tục bất kể thời tiết nắng ấm, mưa to hay lạnh giá. Trước sự việc này, bà Madison trả lời phỏng vấn trên đài truyền hình VN của ông Nguyễn Mạnh rằng những người biểu tình là những kẻ rảnh rỗi, ăn ở không đi hạch sách bà ta. Và sau đó, bà đã nói với các sinh viên đại học UC David những người biểu tình là gánh xiệc.
8- Ngày 15-2-2008, chiến sĩ Lý Tống tuyệt thực.
Ðể hổ trợ cho cuộc tranh đấu tranh đòi dân chủ, lấy lại danh dự cộng đồng người hùng Lý Tống đã tuyệt thực trước Tòa Thị Chánh San Jose bắt đầu từ ngày 15-2-2008. Chiến sĩ Lý Tống đã trải qua 24 ngày tuyệt thực và những ngày sau đó đã quyết định tuyệt ẩm.
9- Ngày 2-3-2008, biểu dương khí thế cộng đồng VN.
Để hổ trợ cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của CĐVN tại San Jose, trên 10 ngàn đồng hương tại quận hạt Santa Clara và những vùng lân cận như Oakland, San Francisco, Sacramento, Livermore, Modesto… và Nam Cali đã tham dự cuộc biểu tình trước tiền đình tòa Thị Chánh San Jose vào 12 giờ trưa ngày 2-3-2008.
Trong buổi biểu tình, ông Ðỗ Hùng, Phát Ngôn Viên PTCTSJĐDC cho biết bà Madison Nguyễn đã vi phạm luật Brown Act của tiểu bang để bác bỏ tên “Little Sàigòn” chọn tên “Saigon Business District”.
10- Ngày 4-3-2008, HĐTP dựa vào danh sách 92 chữ ký “ma” của Lê Văn Hướng để bác bỏ tên “Little Sàigòn”.
Trong phiên họp ngày 4-3-08 của HĐP, vào những phút cuối nghị viên Sam Licarrdo đã đưa ra danh sách 92 chữ ký do ông Lê Văn Hướng đệ trình để yêu cầu bác bỏ tên “Little Sàigòn” trong khi nghị viên Kansen Chu đề nghị dành thời gian cứu xét lại việc đặt tên.
11- Ngày 25-3-08, vì vi phạm Brown Act HĐTP hủy bỏ quyết định chọn tên “Saigon Business District”
Do sự tiết lộ của nghị viên Forrest William trên truyền hình VietTVonline và với danh sách 92 chữ ký “ma” của ông Lê Văn Hướng, Hội Ðồng Thành Phố lo ngại những hậu quả việc vi phạm luật Brown Act, đã biểu quyết hủy bỏ những quyết định của phiên họp 20-11-2007. Cũng để xoa dịu phản ứng từ phía CĐVN, ngày 13-3-2008, HĐTP đã ký một bản thỏa thuận và ngày 25-3-08, đã đưa ra quyết định chấp nhận cho cộng đồng Việt Nam được làm các banner và một cổng chào mang hàng chữ ‘Welcome to Little Sàigòn” trên đường Story tạm thời trong 3 năm, mọi chi phí cộng đồng gánh chịu. Chiến sĩ Lý Tống ngưng tuyệt thực vào nằm bịnh viện.
12- Ngày 18-5-08 Ủy Ban Bãi Nhiệm bà nghị viên Madison ra mắt đồng hương.
Theo quyết định của đại hội cộng đồng ngày 22-4-2008, UBBN đã nộp một “Notice of Intention Recall” lên thư ký thành phố kèm với danh sách 104 chữ ký tiên khởi của cử tri khu vực 7 để xin tiến hành thủ tục bãi nhiệm bà Madison. Sau đó ngày 18-5-08, UBBN đã chính thức ra mắt đồng hương nhân ngày PTCTSJ/ ĐDC tổ chức trước tiền đình City Hall “Ngày Chào Mừng Little Sài Gòn”..
13- Ngày 29/8/08, UBBN nộp đủ chữ ký bãi nhiệm theo luật định.
Sau gần 3 tháng vận động xin chữ ký, vào lúc 2 giờ chiều ngày 29/8/08, Ủy Ban Bãi Nhiệm đã đệ nạp 5.181 chữ ký của cử tri khu vực 7 lên văn phòng Thơ Ký thành phố. Đến 10 giờ 30 sáng ngày 14/10/08, Thư Ký thành phố mời Ủy Ban Bãi Nhiệm đến để trao văn thư xác nhận có 4,775 chữ ký hợp lệ. Con số này đã vượt trội gần 150% con số đòi hỏi theo luật là 3,162 chữ ký.
14- Ngày 21-10-2008, HĐTP công bố ngày bầu cử đặc biệt trong tiến trình “recall”
Trong phiên họp ngày 21-10-2008, Hội Ðồng Thành Phố San Jose đã long trọng công bố ngày tổ chức bầu cử bãi nhiệm nghị viên Madison Nguyễn. Ngày bầu cử là ngày thứ Ba 3-3-2009.
15- Ngày 3/3/2009, bầu cử bãi nhiệm bà Madison và kết quả bãi nhiệm
Kết quả cuộc bầu cử bãi nhiệm bà nghị viên Madison ngày 3/3/09 như sau:
YES recall: chiếm tỷ lệ 44.61%
NO recall: chiếm tỷ lệ 55.39%
Với những tỷ lệ trên bà Madison thoát khỏi bãi nhiệm, được tại chức đến năm 2010 và đang ráo riết dở thủ đoạn để chuẩn bị tranh cử cho nhiệm kỳ thứ 2.
Trong bài viết với tựa đề “Bãi Nhiệm Là Thực Thi Quyền Dân Chủ”, Luật sư Đỗ Văn Quang Minh đã nói: “Trong suốt thời gian thọ chức đầy gay go, Madison Nguyễn đã thường nhúng tay vào những việc phi pháp, lừa đảo, và gian dối mang lại cho Thành Phố và khối cử tri của cô thiệt hại và cái giá phải trả. Cô đã luôn có hành động bênh vực cho nhóm mua lợi…Madison Nguyễn đã vậy còn tấn tới đến nước vi phạm Đạo Luật Brown Act để đạt được mục đích riêng của mình. Sự vi phạm đó đã bị Nghị Viên Forrest Williams tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình với người viết này. Ngay cả ông phó thị trưởng David Cortese và nghị viên Pete Constant khi được tờ báo San Jose Mercury News phỏng vấn cũng xác nhận là có sự phạm pháp đạo luật Brown Act (Đạo Luật của Chánh Phủ Tiểu Bang California Government Code §54950)
Một khi thông tin tổn hại đó (Madison phạm pháp đạo luật Brown Act) được tung ra công chúng, Madison Nguyễn và Thị Trưởng Reed đã trả đũa bằng cách vội vàng kêu họp báo và tuyên bố đề nghị của họ là đưa sự việc chọn tên ra để toàn dân thành phố bầu (San Jose có 1 triệu dân). Kế hoạch đó bị quật ngược khi Chánh Sự Thành Phố cho biết sẽ phải tốn $2.68 triệu (hơn năm lần chi phí tổ chức bầu cử bãi nhiệm). Họ Nguyễn và Reed, bị bắt quả tang, đã liền phải dẹp đề nghị đen tối của họ. Hiện giờ thành phố San Jose đang bị kiện bởi Cộng Đồng Việt Nam Bắc California tại Tòa Thượng Thẩm California Quận Hạt Santa Clara về vụ vi phạm đạo luật Brown Act này (Hồ Sơ Tòa Án Số #108CV107082)”.
Một khi nhân phẩm của bà Madison được tòa án thừa nhận tốt hay xấu, thì chắc chắn nhân phẩm này sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ cũa người Mỹ, người Mễ đã bỏ phiếu cho bà ngày 3/3/09 và những người người khác vì nó không nằm trong việc “trả thù” mà nói lên tư cách của người đại diện dân.
Trong ngày “Hội Ngộ Đoàn Kết” 13/3/09, được Ban Đại Diện Cộng Đồng tổ chức với hơn 2,000 người tham dự. Luật sư Đỗ văn Quang Minh cho biết bà Madison đã phải đến gặp luật sư đại diện cho Cộng đồng để trả lời những câu hỏi liên quan đến Brown Act. Những lời khai hữu thệ của bà Madison thuận lợi cho việc đeo đuổi vụ kiện. Từ đó chúng ta có thể tiên đoán triển vọng phần thắng nghiêng về phía nào.
Câu chuyện cầu thủ O.J Shampson giết người bằng chứng rõ ràng, nhờ có tiền nên trắng án. Chuyện này, tôi nhắc lại ở đây không có nghĩa là “có tiền mua tiên cũng được” khi sự vi phạm Brown Act của bà Madison đã quá rõ ràng, nhưng vì “ không tiền” để trả chi phí luật sư mà chúng ta buông xuôi thì thật là một điều đáng tiếc lẫn đáng buồn. Do đó, mỗi cá nhân nếu phải bỏ ra 100 đồng, 1,000 đồng có thể khó khăn, nhưng mỗi người một tháng nhịn một tô phở 5, 7 đồng chắc là điều không khó. Bài học về “tiền” trong việc bãi nhiệm bà Madison chúng ta đã thấy. Cho nên “một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.
Xin đồng bào, quí đồng hương hãy tích cực yễm trợ Quỹ Pháp Pháp Lý vụ kiện bà Madison vi phạm đạo luật Brown Act. Hãy đến tham dự buổi tiệc gây quỹ được Ban Đại Diện Cộng đồng tổ chức để nghe tường trình phần nào diễn biến vụ kiện. Hay cũng có thể gởi chi phiếu yểm trợ đề: VAC-NORCAL-LITTLESAIGON, Memo Quỹ Pháp Lý và gởi về địa chỉ: Ban Đại Diện Cộng Đồng VN/BCL, 2129 S. 10th. St., San Jose, CA 95112.
Cuối cùng, tôi tin tưởng ai cũng hiểu dù sống tha hương, nhưng có những điều chúng ta phải làm, nên làm, cần làm và quyết tâm làm mà không tránh né để bảo vệ danh dự cộng đồng - Một cộng đồng đã đóng góp nhiều công sức vào sự phồn vinh của thành phố, nên không thể chấp nhận bị chính quyền ngược đãi, hà hiếp.
*Đặng thiên Sơn
22/4/2009
Thời gian cộng đồng người Việt tại San Jose thực hiện việc bãi nhiệm bà Madison Nguyễn, một người đại diện bất xứng, có thể dưới mắt các cộng đồng bạn, đặc biệt là Mỹ và Mễ, họ cho là chuyện nội bộ của người Việt Nam. Người Mỹ, người Mễ nghĩ như vậy vì sự đầu độc của đài phát thanh KLIV và tờ báo thân chính quyền San Jose Mercury News. Hai cơ quan truyền thông ngoại ngữ này, đã rêu rao bãi nhiệm là sự “trả thù” cho việc đặt tên khu thương mại, nếu ủng hộ sẽ làm tốn hao ngân quỹ thành phố vốn đã bị thâm thủng.
Với những bài bình luận trên đài phát thanh KLIV, những bài báo một chiều của San Jose Mercury News bằng luận điệu khai thác nội vụ một cách xảo trá không đúng sự thật. Hai công cụ tuyên truyền của Chuck Reed và Madison, là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại trong việc bãi nhiệm bà Madison của cộng đồng VN vì những lá phiếu của người Mỹ và Mễ. Từ sự kiện này, mọi người cần nhìn thấy: Thứ nhứt, Ban Đại Diện Cộng Đồng là một tổ chức bất vụ lợi không có sự tài trợ nào từ phía ngoài, nên hoạt động hữu hiệu hay không đều tùy thuộc vào sự yểm trợ của đồng hương. Thứ hai, trong việc bãi nhiệm bà Madison còn có không ít người thờ ơ. Sự thờ ơ, lãnh đạm giống y như trước năm 1975, nhiều người cho rằng việc bảo vệ miền Nam tự do trước sự xâm lăng của CSBV là nhiệm vụ của quân đội. Hôm nay cũng vậy, họ cho rằng việc bãi nhiệm bà Madison là việc của UBBN nên dễ tin vào sự rỉ tai, gây chia rẽ của nhóm chống bãi nhiệm.
Nói chung, cộng đồng chúng ta không có phương tiện cần thiết là… TIỀN, để giải quyết những vấn đề cần giải quyết. Trong khi ấy đối với những cơ quan truyền thông Mỹ hay Mễ thì cái gì cũng tiền…là tiền… và “tiền đi trước mực thước theo sau” hơn là sự trung thực. Rốt cuộc trong cuộc chiến bãi nhiệm vừa qua trên phương diện tuyên truyền, những người hăng hái trong sinh hoạt đấu tranh chung của cộng đồng chỉ là những con kiến tha những hạt cơm rơi bò lẩn quẩn trên miệng chén của người tỵ nạn chân chính.
Nhưng bây giờ, chuyện một nghị viên vi phạm luật Brown Act vì phục vụ cho tư lợi, nếu được xác nhận với bản cáo trạng và bằng chứng rõ ràng thì đối với người Mỹ, người Mễ không thể coi là chuyện “trả thù” cho việc đặt một cái tên cho khu thương mại. Người Mỹ có thói quen vì tiền, nhưng họ cũng có ưu điểm của thói quen là không chấp nhận những điều lừa đảo, gian dối. Cho nên, khi việc bà Madison phạm luật Brown Act được phanh phui đúng mức, chắc chắc nó không còn trong phạm vi cộng đồng Việt Nam tại địa phương mà trở thành câu chuyện lớn được loan truyền khắp cả nước.
Có nhiều người không hiểu đã nói rằng, bãi nhiệm bà Madison thất bại rồi, vậy thì còn theo đuổi vụ kiện Brown Act làm chi cho tốn tiền(?) Nghĩ như vậy thật không đúng, chưa chính xác và nhận thức vấn đề chưa đúng mức.
Nhìn vào ai cũng thấy việc thực hiện bãi nhiệm và việc bà Madison phạm luật Brown Act là hai sự kiện khác nhau. Nhưng rõ ràng trong tiến trình của biến cố Cử Tri San Jose Đấu Tranh Đòi Dân Chủ do Tiến sĩ Đỗ Hùng lãnh đạo, theo sau là Ban Đại Diện Cộng đồng của ông Nguyễn Ngọc Tiên và sự thành hình Ủy Ban Bãi Nhiệm với các thành viên như Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Mỹ Phương và Thomas Nguyễn là “chuỗi mắt xích đấu tranh đòi danh dự cộng đồng và thực thi dân chủ” tại thành phố của CĐVN.
Để sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng yểm trợ những việc làm chính đáng của BĐD cộng đồng. Mọi người trong chúng ta, một lần nữa cần phải hiểu rõ vấn đề - như là một bài học nằm lòng không thể phủ nhận từ bây giờ cho đến ngày bầu cử năm 2010.
Tôi xin tóm lược câu chuyện bắt đầu từ năm 2007, khi ông Tăng Lập Thành, chủ khu thương xá Grand Century, người ủng hộ bà Madison Nguyễn trong cuộc bầu cử nghị viên vào năm 2005. Khi đang xây cất khu “shopping” với tên Vietnam Town, ông Tăng Lập Thành đã nhờ bà Madison vận với Hội Ðồng Thành Phố về việc đặt tên cho khu thương mại dài 1 dậm trên đường Story. Đây không phải là điều mới mẻ, vì sự chạy chọt của ông Tăng Lập Thành rất phù hợp với ý định vinh danh cộng đồng VN vào thời cựu nghị viên khu vực 7 là ông Terry Gregory và cựu thị trưởng Ron Gonzales.
Diễn biến việc làm của bà Madison đưa đến “Recall” và vụ kiện “Brown Act” tuần tự như sau:
1- Ngày 5-6-2007, Hội Ðồng Thành Phố họp với hai nhân vật không phải là đại diện cộng đồng.
Vào ngày 5-6-2007, trong phiên họp của Hội Ðồng Thành Phố, bà Madison mời hai người trong cộng đồng VN, nhưng không bao giờ sinh hoạt cộng đồng là ông Vũ văn Lộc và ông Phạm Phú Nam thuộc hội quán IRCC lên phát biểu để ca ngợi và chấp thuận dự án đặt tên “Việtnam Town” cho khu thương mại trên đường Story.
Điều đặc biệt mà người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính trong cộng đồng phải cần biết là quyết định trên của HĐTP, chúng ta chỉ hay sau khi các Website truyền thông của CSVN loan tải vào ngày 7-6-2007 với lời chúc mừng về sự đặt tên này.
2- Ngày 15-8-2007, bà Madison hỏi ý kiến cử tri tại Thư Viện Tully sau khi đã đặt tên xong.
Ngay sau khi biết được việc đặt trên, Ban Ðại Diện Cộng Đồng đã cùng với đại diện nhiều đoàn thể đến gặp Thị trưởng Chuck Reed yêu cầu đặt tên “Little Sàigòn” thay vì là “Vietnam Town”. Tuy nhiên, Chuck Reed đã nói với phái đoàn nên phát biểu ý kiến của mình trong phiên họp vào ngày 15-8-2007, tại Thư Viện Tully do bà Madison và Cơ Quan Phát triển Thành Phố San Jose tổ chức.
Sau đó, trong phiên họp này, dù với hơn 90 % trong số gần 2 trăm người hiện diện yêu cầu đặt tên “Little Sàigòn”, bà Madison Nguyễn vẫn bác bỏ. Bà ta cho biết chỉ có những người làm thương mãi trên đường Story Road, những kẻ buôn bán và những cư dân sống trong 1,000 feet (300 mét) của vùng này mới có quyền quyết định đặt tên.
3- Ngày 23-9-2007, đồng hương họp khẩn cấp tại trường trung học Yerba Buena.
Trước hàng động “áp đặt” của bà Madison, Ủy Ban Vận Ðộng chọn tên Little Sàigòn và nhiều đoàn thể quốc gia đã họp với trên 300 đồng hương tại trường Yerba Buena ngày 23-9-2007, để tìm giải pháp dung hòa giữa hai bên, nhưng bà Madison không đến tham dự và tiếp xúc với các đoàn thể.
4- Ngày 10-10-2007, Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố thông báo kết quả cuộc thăm dò.
Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố do đề nghị của bà Madison đã tổ chức cuộc thăm dò. Trước sự hiện diện của trên 200 đồng hương VN tại công viên trên đường Senter Road, thường được gọi là “Vườn Nhật”, Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố đã công bố kết quả cuộc thăm dò ý kiến như sau:
44/117 = 37.6 % muốn Little Sàigòn; 16/177 = 13.7 % muốn Vietnamese American Business District; 16/117 = 13.7 % không tên; 15/117 = 12.8 % muốn Sàigòn Town; 12/117 = 10.3 % muốn Vietnamese Business District; 8/117 = 6.8% muốn New Saigòn Business District; 6/117 = 5.1% muốn Sàigòn Business District.
5 - Ngày 15-11-2007, Hội Ðồng Thành Phố họp báo trước City Hall.
Thế nhưng, vào lúc 9 giờ 30 sáng thứ năm 15-11-2007, tại tiền đình City Hall thị trưởng Chuck Reed nghị viên Madison Nguyễn, Dave Cortese, Sam Liccardo và Judy Chirco thông báo rằng tên “Sàigòn Business District” là một tên thích hợp nên 5 người này đã đề nghị HĐTP chọn tên này. Khi trả lời báo chí Mỹ, Chuck Reed đã phát biểu: “Những người đòi tên Little Sàigòn cho khu thương mại chỉ là một thiểu số to mồm”.
6- Ngày 20-11-2007, đêm dài nhứt với biểu quyết nghịch lý của Hội Ðồng Thành Phố.
Trước sự phản đối của CĐVN, với trò dân chủ trá hình Chuck Reed và Madison mở một phiên họp khoáng đại mời CĐVN đến tham dự. Trong phiên họp này có trên 1,000 đồng hương đến tham dự đứng dưới sân cờ và trong phòng họp 300 người. Trong phòng họp hơn 200 người được mời lên phát biểu. Hầu hết ý kiến phát biểu đều đề nghị HĐTP đặt tên “Little sàigòn” cho khu thương mại đã chiếm tỷ lệ trên 90% người hiện diện. Nhưng kết quả của phiên họp kéo dài trên 6 tiếng đồng hồ, Hội Ðồng Thành Phố đã biểu quyết với tỷ lệ 8/3 để bác bỏ ý kiến đề nghị tên “Little Sàigòn” và chọn tên “Sàigòn Business District”. Cái tên đứng hạng chót trong bản thăm dò của thành phố.
6- Ngày 9-12-2007, phiên họp khoáng đại cộng đồng.
Trước quyết định nghịch lý của HĐTP hơn 2,000 đồng hương đã tham dự phiên họp khoáng đại cộng đồng do Ban Ðại Diện CÐVN/BC tổ chức tại Unified Event Center vào 2 giờ trưa ngày 9-12-2007. Phiên họp đã đưa ra những quyết định sau đây:
a- Ðặt tên ngày biểu tình mỗi tuần vào ngày thứ ba trước tòa Thị Chánh San Jose là ngày “Thứ Ba Đen”.
b- Ðòi hỏi thị trưởng và các nghị viên phải xin lỗi cộng đồng qua những lời tuyên bố khinh miệt cộng đồng VN.
c- Yêu cầu nghị viên Madison Nguyễn từ chức
d- Nều nghị viên Madison Nguyễn không từ chức, cộng đồng sẽ tiến hành thủ tục recall.
7- Ngày 4-12-2008 bắt đầu biểu tình thứ Ba Đen trước tòa Thị Chánh San Jose.
Ngày thứ ba 4-12-2008, cuộc biểu tình tự phát thứ Ba đen đầu tiên sau quyết định phản dân chủ của Hội Ðồng Thành Phố. Và sau đó là những ngày biểu tình thứ Ba liên tục bất kể thời tiết nắng ấm, mưa to hay lạnh giá. Trước sự việc này, bà Madison trả lời phỏng vấn trên đài truyền hình VN của ông Nguyễn Mạnh rằng những người biểu tình là những kẻ rảnh rỗi, ăn ở không đi hạch sách bà ta. Và sau đó, bà đã nói với các sinh viên đại học UC David những người biểu tình là gánh xiệc.
8- Ngày 15-2-2008, chiến sĩ Lý Tống tuyệt thực.
Ðể hổ trợ cho cuộc tranh đấu tranh đòi dân chủ, lấy lại danh dự cộng đồng người hùng Lý Tống đã tuyệt thực trước Tòa Thị Chánh San Jose bắt đầu từ ngày 15-2-2008. Chiến sĩ Lý Tống đã trải qua 24 ngày tuyệt thực và những ngày sau đó đã quyết định tuyệt ẩm.
9- Ngày 2-3-2008, biểu dương khí thế cộng đồng VN.
Để hổ trợ cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của CĐVN tại San Jose, trên 10 ngàn đồng hương tại quận hạt Santa Clara và những vùng lân cận như Oakland, San Francisco, Sacramento, Livermore, Modesto… và Nam Cali đã tham dự cuộc biểu tình trước tiền đình tòa Thị Chánh San Jose vào 12 giờ trưa ngày 2-3-2008.
Trong buổi biểu tình, ông Ðỗ Hùng, Phát Ngôn Viên PTCTSJĐDC cho biết bà Madison Nguyễn đã vi phạm luật Brown Act của tiểu bang để bác bỏ tên “Little Sàigòn” chọn tên “Saigon Business District”.
10- Ngày 4-3-2008, HĐTP dựa vào danh sách 92 chữ ký “ma” của Lê Văn Hướng để bác bỏ tên “Little Sàigòn”.
Trong phiên họp ngày 4-3-08 của HĐP, vào những phút cuối nghị viên Sam Licarrdo đã đưa ra danh sách 92 chữ ký do ông Lê Văn Hướng đệ trình để yêu cầu bác bỏ tên “Little Sàigòn” trong khi nghị viên Kansen Chu đề nghị dành thời gian cứu xét lại việc đặt tên.
11- Ngày 25-3-08, vì vi phạm Brown Act HĐTP hủy bỏ quyết định chọn tên “Saigon Business District”
Do sự tiết lộ của nghị viên Forrest William trên truyền hình VietTVonline và với danh sách 92 chữ ký “ma” của ông Lê Văn Hướng, Hội Ðồng Thành Phố lo ngại những hậu quả việc vi phạm luật Brown Act, đã biểu quyết hủy bỏ những quyết định của phiên họp 20-11-2007. Cũng để xoa dịu phản ứng từ phía CĐVN, ngày 13-3-2008, HĐTP đã ký một bản thỏa thuận và ngày 25-3-08, đã đưa ra quyết định chấp nhận cho cộng đồng Việt Nam được làm các banner và một cổng chào mang hàng chữ ‘Welcome to Little Sàigòn” trên đường Story tạm thời trong 3 năm, mọi chi phí cộng đồng gánh chịu. Chiến sĩ Lý Tống ngưng tuyệt thực vào nằm bịnh viện.
12- Ngày 18-5-08 Ủy Ban Bãi Nhiệm bà nghị viên Madison ra mắt đồng hương.
Theo quyết định của đại hội cộng đồng ngày 22-4-2008, UBBN đã nộp một “Notice of Intention Recall” lên thư ký thành phố kèm với danh sách 104 chữ ký tiên khởi của cử tri khu vực 7 để xin tiến hành thủ tục bãi nhiệm bà Madison. Sau đó ngày 18-5-08, UBBN đã chính thức ra mắt đồng hương nhân ngày PTCTSJ/ ĐDC tổ chức trước tiền đình City Hall “Ngày Chào Mừng Little Sài Gòn”..
13- Ngày 29/8/08, UBBN nộp đủ chữ ký bãi nhiệm theo luật định.
Sau gần 3 tháng vận động xin chữ ký, vào lúc 2 giờ chiều ngày 29/8/08, Ủy Ban Bãi Nhiệm đã đệ nạp 5.181 chữ ký của cử tri khu vực 7 lên văn phòng Thơ Ký thành phố. Đến 10 giờ 30 sáng ngày 14/10/08, Thư Ký thành phố mời Ủy Ban Bãi Nhiệm đến để trao văn thư xác nhận có 4,775 chữ ký hợp lệ. Con số này đã vượt trội gần 150% con số đòi hỏi theo luật là 3,162 chữ ký.
14- Ngày 21-10-2008, HĐTP công bố ngày bầu cử đặc biệt trong tiến trình “recall”
Trong phiên họp ngày 21-10-2008, Hội Ðồng Thành Phố San Jose đã long trọng công bố ngày tổ chức bầu cử bãi nhiệm nghị viên Madison Nguyễn. Ngày bầu cử là ngày thứ Ba 3-3-2009.
15- Ngày 3/3/2009, bầu cử bãi nhiệm bà Madison và kết quả bãi nhiệm
Kết quả cuộc bầu cử bãi nhiệm bà nghị viên Madison ngày 3/3/09 như sau:
YES recall: chiếm tỷ lệ 44.61%
NO recall: chiếm tỷ lệ 55.39%
Với những tỷ lệ trên bà Madison thoát khỏi bãi nhiệm, được tại chức đến năm 2010 và đang ráo riết dở thủ đoạn để chuẩn bị tranh cử cho nhiệm kỳ thứ 2.
Trong bài viết với tựa đề “Bãi Nhiệm Là Thực Thi Quyền Dân Chủ”, Luật sư Đỗ Văn Quang Minh đã nói: “Trong suốt thời gian thọ chức đầy gay go, Madison Nguyễn đã thường nhúng tay vào những việc phi pháp, lừa đảo, và gian dối mang lại cho Thành Phố và khối cử tri của cô thiệt hại và cái giá phải trả. Cô đã luôn có hành động bênh vực cho nhóm mua lợi…Madison Nguyễn đã vậy còn tấn tới đến nước vi phạm Đạo Luật Brown Act để đạt được mục đích riêng của mình. Sự vi phạm đó đã bị Nghị Viên Forrest Williams tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình với người viết này. Ngay cả ông phó thị trưởng David Cortese và nghị viên Pete Constant khi được tờ báo San Jose Mercury News phỏng vấn cũng xác nhận là có sự phạm pháp đạo luật Brown Act (Đạo Luật của Chánh Phủ Tiểu Bang California Government Code §54950)
Một khi thông tin tổn hại đó (Madison phạm pháp đạo luật Brown Act) được tung ra công chúng, Madison Nguyễn và Thị Trưởng Reed đã trả đũa bằng cách vội vàng kêu họp báo và tuyên bố đề nghị của họ là đưa sự việc chọn tên ra để toàn dân thành phố bầu (San Jose có 1 triệu dân). Kế hoạch đó bị quật ngược khi Chánh Sự Thành Phố cho biết sẽ phải tốn $2.68 triệu (hơn năm lần chi phí tổ chức bầu cử bãi nhiệm). Họ Nguyễn và Reed, bị bắt quả tang, đã liền phải dẹp đề nghị đen tối của họ. Hiện giờ thành phố San Jose đang bị kiện bởi Cộng Đồng Việt Nam Bắc California tại Tòa Thượng Thẩm California Quận Hạt Santa Clara về vụ vi phạm đạo luật Brown Act này (Hồ Sơ Tòa Án Số #108CV107082)”.
Một khi nhân phẩm của bà Madison được tòa án thừa nhận tốt hay xấu, thì chắc chắn nhân phẩm này sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ cũa người Mỹ, người Mễ đã bỏ phiếu cho bà ngày 3/3/09 và những người người khác vì nó không nằm trong việc “trả thù” mà nói lên tư cách của người đại diện dân.
Trong ngày “Hội Ngộ Đoàn Kết” 13/3/09, được Ban Đại Diện Cộng Đồng tổ chức với hơn 2,000 người tham dự. Luật sư Đỗ văn Quang Minh cho biết bà Madison đã phải đến gặp luật sư đại diện cho Cộng đồng để trả lời những câu hỏi liên quan đến Brown Act. Những lời khai hữu thệ của bà Madison thuận lợi cho việc đeo đuổi vụ kiện. Từ đó chúng ta có thể tiên đoán triển vọng phần thắng nghiêng về phía nào.
Câu chuyện cầu thủ O.J Shampson giết người bằng chứng rõ ràng, nhờ có tiền nên trắng án. Chuyện này, tôi nhắc lại ở đây không có nghĩa là “có tiền mua tiên cũng được” khi sự vi phạm Brown Act của bà Madison đã quá rõ ràng, nhưng vì “ không tiền” để trả chi phí luật sư mà chúng ta buông xuôi thì thật là một điều đáng tiếc lẫn đáng buồn. Do đó, mỗi cá nhân nếu phải bỏ ra 100 đồng, 1,000 đồng có thể khó khăn, nhưng mỗi người một tháng nhịn một tô phở 5, 7 đồng chắc là điều không khó. Bài học về “tiền” trong việc bãi nhiệm bà Madison chúng ta đã thấy. Cho nên “một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.
Xin đồng bào, quí đồng hương hãy tích cực yễm trợ Quỹ Pháp Pháp Lý vụ kiện bà Madison vi phạm đạo luật Brown Act. Hãy đến tham dự buổi tiệc gây quỹ được Ban Đại Diện Cộng đồng tổ chức để nghe tường trình phần nào diễn biến vụ kiện. Hay cũng có thể gởi chi phiếu yểm trợ đề: VAC-NORCAL-LITTLESAIGON, Memo Quỹ Pháp Lý và gởi về địa chỉ: Ban Đại Diện Cộng Đồng VN/BCL, 2129 S. 10th. St., San Jose, CA 95112.
Cuối cùng, tôi tin tưởng ai cũng hiểu dù sống tha hương, nhưng có những điều chúng ta phải làm, nên làm, cần làm và quyết tâm làm mà không tránh né để bảo vệ danh dự cộng đồng - Một cộng đồng đã đóng góp nhiều công sức vào sự phồn vinh của thành phố, nên không thể chấp nhận bị chính quyền ngược đãi, hà hiếp.
*Đặng thiên Sơn
22/4/2009
Subscribe to:
Posts (Atom)