Wednesday, September 2, 2009

Tự hào dân tộc!

* Đặng thiên Sơn.

Người Việt thường tự hào mình là một dân tộc có trên “Bốn Ngàn Năm Văn Hiến”. Nhưng, hỏi văn hiến là gì? Thì hầu như nhiều người, đặc biệt là thế hệ trẻ không tránh khỏi sự lúng túng khi giải thích về hai chữ này. Vì vậy, ý niệm về văn hiến chỉ là sáo ngữ và trở thành một thứ thông điệp là “nói để mà nói”. Người ta lúng túng có hai lý do. Thứ nhứt, vì không chịu tìm hiểu. Thứ hai, vì ý nghĩa của nó quá bao la, bát ngát. Vậy văn hiến là gì, nội dung ra sao?

Nếu văn hóa và văn minh có nguồn gốc từ phương Tây. Thì tại phương Đông khái niệm về văn hiến được nhắc nhở đến tại Trung Hoa và Việt Nam. Riêng ở Việt Nam, hai chữ văn hiến thường được nói đến từ khi xuất hiện trong bài “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi vào năm 1428 qua hai câu:

Như nước Ðại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu.

Theo Chu Hy đời Tống, Trung Hoa giải thích thì văn là “điển tịch dã”. Còn hiến là “hiền dã”. Tức văn chỉ về “khuôn phép, trước tác, sách vở”. Còn hiến chỉ về những “nhân vật hiền tài”. Như vậy, văn hiến là văn hoá, sáng tạo và số lượng hiền tài của đất nước.

Nội dung của văn hiến biểu hiện trong đời sống con người qua các phương diện Văn hóa, Xã hội, Chính trị, Kinh tế. Những biểu hiện này thay đổi liên tục hết thế hệ này tới thế hệ kia theo từng thời kỳ mạnh, yếu của đất nước đã tạo nên lịch sử.

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,
Song hào kiệt thời nào cũng có.

( Bình Ngô Đạo Cáo của Nguyễn Trãi)

Một cá nhân không hiểu lịch sử dân tộc mình sẽ ngại ngùng, bở ngở trước các dân tộc khác khi được hỏi tới . Điều này, có thể đưa đến sự chối bỏ nguồn gốc và dẫn tới một quyết định mù quáng. Tại hải ngoại có nhiều người ra đường không dám nhận mình là người VN. Ngược lại, đã không hỗ thẹn tự nhận mình là người Tàu, người Nhật, người Đại hàn. Trong khi lịch sử dựng nước, giữ nước của các dân tộc vừa kể không có gì hay ho đáng để tự hào hơn Việt Nam.

Muốn tự hào về dân tộc, người ta phải hiểu được những thứ đáng để tự hào. Phải trang bị cho mình sự hiểu biết về lịch sử. Muốn được như vậy, thì phải hiểu kiến thức mỗi cá nhân không ai cho, không ai biếu, không ai tặng mà người ta phải tự mình tìm đến nó.

Là người Việt Nam khi hiểu được ý nghĩa các hoa văn khắc hình chim, gà, hươu và con người trên mặt Trống Đồng Ngọc Lũ sau thế kỷ thứ 4 trước Tây lịch tiêu biểu cho sinh hoạt 4 mùa của muôn loài, là một quyển Âm Lịch kỳ diệu thì chúng ta mới hảnh diện được về văn hóa dân tộc.
Nếu biết thành Cổ Loa xây vào thế kỷ thứ 3 trước Tây lịch đời vua An Dương Vương có 9 vòng xoáy trôn ốc từ trong ra ngoài với các hào, lũy kiên cố về mặt quân sự là tuyến phòng thủ chống ngoại xâm, về mặt xã hội là nơi cư trú của người dân và về mặt văn hóa là trình độ sáng tạo của con người. Thì thành Cổ Loa xứng đáng là một kiến trúc độc đáo của nhân loại. Bởi vì, đem so sánh với Kim Tự Tháp của Ai Cập xây vào năm 2770 trước Tây lịch tuy có nền kiến trúc văn minh cổ đại, nhưng chỉ là mồ chôn của các vua chúa. Hay Vạn Lý Trường Thành đời nhà Thương do Tần Thủy Hoàng xây vào thế kỷ thứ 2 trước Tây lịch là một công trình, nhưng chỉ là con đường dài ngoằn ngoèo băng qua các đỉnh đồi.
Phải thấy lý tưởng chiến đấu của Hai Bà Trưng, mới tự hào dân tộc VN đã có người phụ nữ lãnh đạo đất nước đầu tiên trên thế giới vào năm 40 sau Tây lịch. Đem so với nữ hoàng Ai cập Cleopastra nối ngôi vua cha vào năm 51 trước Tây lịch hay đời nhà Đường năm 690 có Võ Tắc Thiên, đời Mãn Thanh năm 1835 có Từ Hy Thái Hậu. Và đối với lịch sử cận đại Anh quốc có nữ hoàng Elizabeth Alexandra Mary, có thủ tướng Margaret Hilda Thatcher; Phi luật Tân có tổng thống Maria Cojuangco Aquino, TT. Macapagal Arroyo và Đức quốc có bà thủ tướng Angela Merkel. Thì những người đàn bà vừa kể, không ai thể hiện được tinh thần quốc gia dân tộc với bốn chữ “ Nợ nước, tình nhà”.
Khi nhận ra được trận thủy chiến của Ngô Quyền vào năm 938 và Trần Hưng Đạo vào năm 1288 trên sông Bạch Đằng với quân Nam Hán, quân Nguyên bằng tầm vong, cọc sắt là sự phối hợp và vận dụng thủy triều một cách khoa học có một không hai của nhân loại, và vào năm 1786 chỉ trong vòng bảy ngày vua Quang Trung Nguyễn Huệ đã đánh đuổi quân Mãn Thanh đông gấp mấy chục lần ra khỏi bờ cõi, mới tự hào mình là dân Việt Nam.

Những chiến công và tinh thần chiến đấu bảo vệ tổ quốc của tiền nhân vừa kể. So với những trận đánh với vủ khí cận đại khi người Anh ca tụng tướng Bernard Montgomery, người Mỹ ca tụng tướng George Smith Patton, người Pháp ca tụng tướng Charles De Gaulle thời đệ nhị thế chiến về “Trận chiến huyền thoại Normandy 1944”,thì những người này vẫn không sánh bằng.

Nhìn lại dân tộc VN , với hơn 1.000 năm bị Tàu đô hộ và 100 năm bị thực dân Pháp cai trị, nhưng bản sắc dân tộc vẫn còn. Chúng ta không mất gốc, không bị đồng hóa và còn xuất sắc hơn nữa là đã có được một tiếng nói riêng độc đáo. Đặc thù này so với các dân tộc Nam Mỹ như: Mễ, Ba Tây, Á Căn Đình v.v… họ chỉ bị Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha đô hộ chưa đầy 100 năm đã mất gốc, tiếng nói không còn. Vậy thì tại sao chúng ta không tự hào về dân tộc của mình?

Người Việt tỵ nạn cộng sản nếu không hiểu rõ lịch sử lá cờ vàng ba sọc đỏ, là sự chuyển hóa nối tiếp của lá cờ dân tộc với “quẻ càng” có nền vàng từ năm 1802 đời nhà Nguyễn, chớ không phải là quốc kỳ của thời đệ nhứt, đệ nhị VNCH. Thì làm sao đủ thuyết phục người nghe, khi muốn triệt hạ lá cờ nền đỏ sao vàng của đảng CSVN bán nước xuất hiện năm 1930, đang áp đặt lên dân tộc Việt Nam.

Người Mỹ không chấp nhận lá cờ “Con Voi Trắng” của đảng Cộng hoà hay “Con lừa ” của đảng Dân chủ là quốc kỳ của mình. Họ chỉ công nhận lá cờ hiện nay có tiểu sử từ 13 ngôi sao (thirteen colonies) đến 50 ngôi sao tượng trưng cho 50 tiểu bang kể từ ngày lập quốc vào năm 1776. Thì phải hiểu người Việt Nam tỵ nạn CS tại hải ngoại không chấp nhận lá cờ máu của đảng CSVN là điều đương nhiên.

Việt Cộng gian ác đang ngụy tạo lịch sử dân tộc. Chúng cho rằng vua Hùng có công dựng nước, nhưng người có công giữ nước là Hồ Chí Minh. Đây là một sự man trá trắng trợn không thể tha thứ được. Do đó, kiến tạo niềm tự hào để trả sự thật cho lịch sử là điều cần thiết đối với mọi thế hệ. Đặc biệt là thế hệ trẻ, những người đang trên đường thay thế cha, thay thế anh trong sự nghiệp xây dựng cộng đồng VN hải ngoại và chuẩn bị kiến tạo một nước Việt Nam độc lập, tự do không cộng sản tại quê nhà.

Với quá trình dựng nước và giữ nước qua bao thăng trầm, dân tộc Việt Nam vẫn trường tồn. Điều này, phải chăng đã cho thấy chúng ta nhờ có truyền thống “mấy ngàn năm văn hiến” ? Nếu thừa nhận và coi đó là tài sản quí báu của cha, ông để lại thì đây không phải là điều chúng ta ngẫng mặt tự hào hay sao?

Đặng thiên Sơn (26/8/09)

Tài liệu tham khảo:
-Việt Nam Văn Minh Sử của Lê Văn Siêu
-Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim
- Bách Khoa Toàn Thư (Wikipedia)


Wednesday, August 19, 2009

Ngày Cộng Đồng: “Một chân trời mới”

•Đặng thiên Sơn
Phải nói rằng thành phố San Jose miền Bắc Cali, Hoa Kỳ không hổ danh là Thủ Đô Chính Trị của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại. Những sinh hoạt đa dạng và nhiều màu sắc của người Việt tại đây, đã nói lên danh xưng này.

Thật vậy, trong hơn 30 năm qua, kể từ ngày định cư tại San José người Việt đã ra sức xây dựng thành một cộng đồng Việt Nam có nét đặc thù độc đáo, riêng biệt so với các sắc dân khác. Trong sự hài hòa, ngoài việc biết ơn phần đất đã cưu mang mình bằng cách góp phần tích cực vào sự phát triển kinh tế, họ còn thể hiện tinh thần không quên đồng bào đau khổ tại quê nhà. Và đặc biệt hơn vì lý tưởng tự do, họ đã bền bỉ đóng góp tâm huyết vào việc đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do không cộng sản. Ý chí này, quyết tâm này, đã làm cho bọn Việt Cộng tại Tòa Lãnh Sự ở San Fransico điên đầu, nhức óc.
Nếu New York được gọi là thành phố lớn, trù phú nằm về phía đông của Hoa Kỳ, thì về phía tây thành phố San Fransico nằm bên này bờ Thái Bình Dương là tiêu biểu. Với vị trí thuận lợi New York và San Fransico, đã trở thành hai thành phố có nền kinh tế và chính trị quan trọng nhứt, nhì của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Thành phố San Fransico cách xa San Jose 50 dậm về hướng bắc, là thành phố đã được hầu hết các quốc trên thế giới chọn là nơi đặt Tòa Đại Sứ, Tòa Lãnh Sự đặc trách các tiểu bang miền Tây Hoa Kỳ. Tập đoàn Cộng Sản Việt Nam hại dân, bán nước cũng không ngoài sự chọn lựa này.
Một trong những đơn vị của tòa cao ốc tọa lạc tại số 1700 đường California, San Fransico đã trở thành hang “Bắc Pó” của Việt Cộng tại hải ngoại. Việt Cộng đã chọn nơi đây làm “mật khu” để chỉ huy mọi hoạt động của chúng tại tiểu bang Cali - Tiểu bang có người Việt cư ngụ đông đảo nhứt hải ngoại.
Tòa Lãnh Sự Việt Cộng tại SF trong những năm vừa qua đã nhiều lần chỉ thị cho tay sai và bọn Việt gian đón gió trở cờ ngăn chận nghị quyết cờ vàng từ Nam cho tới Bắc California. Đặc biệt tại San Fransico vào năm 2004, khi ông Willie Brown làm Thị Trưởng và tại San Jose năm 2005, vào thời ông Ron Gonzales làm thị trưởng. Nhưng nọi nỗ lực ngăn chận này của Việt Cộng và Việt Gian đã bị cộng đồng ngừời Việt quốc gia tại hai miền Nam Bắc Cali đánh bại.
Từ ngày Việt Cộng thiết lập quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ và đặt Tòa Lãnh Sự tại thành phố S.F. Bọn chúng đã đón nhận không biết bao nhiêu cuộc biểu tình của người Việt quốc gia tố cáo trước công luận quốc tế về sự cai trị dã man, độc tài của chế độ. Những cuộc biểu tình phối hợp giữa các thành phố như Oakland, Stockton, Livermore, Modesto, Sacramento v.v… Số lượng tham dự từ vài trăm đến một, hai ngàn người. Nhưng, đông đảo nhứt vẫn xuất phát từ thành phố San Jose.

Mặc dù chịu ảnh hưởng quấy phá nặng nề trực tiếp phát xuất từ Tòa Lãnh Sự Việt Cộng tại SF, nhưng cộng đồng Người Việt tại San José trong hơn ba mươi năm qua vẫn một lòng trung thành với lý tưởng quốc gia. Người Việt tại San Jose, với căn cước tỵ nạn chính trị, họ đã đoàn kết thành bức tường đồng ngăn chận và anh dũng bẻ gẫy âm mưu xâm nhập, khống chế cộng đồng VN của Việt Cộng. Điển hình nhứt CDVN San Jose đã phá vở âm mưu ngăn chận nghị quyết cờ vàng, âm mưu chống cái tên Little Sàigòn cho một khu thương mại người Việt vừa qua của bọn tay sai, thân cộng.

Bất cứ ở một phương diện nào cũng vậy, nếu chúng không biết thay đổi thì sẽ dậm chân tại chỗ. Sự dậm chân đồng nghĩa với thụt lùi khi thời gian mỗi ngày cứ đi tới. Khi dậm chân đứng một chỗ, người ta sẽ không thấy được sự phân biệt lớn của vũ trụ. Và cứ mãi ngồi hoài ở hàng ghế đầu trong hội trường, người ta sẽ không thấy được những gì xảy ra ở phía sau.

Sau việc bãi nhiệm bà nghị viên bất xứng tại khu vực 7 bất thành, nếu không có sự tái cấu trúc hoạt động cộng đồng với sự tham gia của thế hệ trẻ, thì sẽ không có Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali ra đời. Nếu không có Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali chưa chắc có Ngày Cộng Đồng với những sinh hoạt đầy ý nghĩa của nó. Đây là sự thật khó phủ nhận

Thành phần nhân sự điều hành LĐCTNV/BCL là những người trẻ thuộc thế hệ thứ hai. Thế hệ thứ hai vừa được trang bị một tinh thần quốc gia dân tộc, vừa được trang bị một kiến thức dồi dào, đã cho thấy cộng đồng VN hải ngoại đang mở ra một chân trời mới. Chân trời này được thể hiện trong Ngày Cộng Đồng 23/8, với sự có mặt của các Bác Sĩ, Nha sĩ, Dược sĩ giúp khám bịnh và hướng dẫn chăm sóc sức khỏe cho đồng hương.

Xây dựng cộng đồng như chăm sóc vườn cây ăn trái, một vườn hồng, một bãi cỏ. Thứ cây cỏ nào cũng có gốc và rễ. Nếu không có gốc, có rễ thì cây, cỏ sẽ không phát triển và đứng vững trước phong ba, bảo táp. Ngày Cộng Đồng 23/8, chắc chắn vĩnh viễn sẽ là ngày truyền thống, đánh đấu một bước tiến trong việc xây dựng cộng đồng. Đây là hình ảnh của sự đoàn kết, phối hợp hai thế hệ của người Việt quốc gia hải ngoại.

Trong hai năm gần đây, từ những diễn biến Phong Trào Cử Tri SJ Đòi Dân Chủ đấu tranh cho tên Little Sàigòn, việc bãi nhiệm một nghị viên bất xứng, sự ra đời của LĐCTNV/BCL, đến Ngày Cộng Đồng và những việc làm của các tổ chức người Việt quốc gia với chương trình phát thanh của Huỳnh Hớn đài AM 1430, Hạ Vân đài AM 1500 phải là những gáo nước lạnh tạt vào mặt bọn Việt Cộng ác ôn tại San Fransico. Nhìn ra được như vậy, chúng ta mới tự hào về sự can trường, bất khuất của người Việt quốc gia và Ngày Cộng Đồng là sự cáo tri với trời đất: “ Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây”…

• Đặng thiên Sơn (Ngày 20 tháng 8/2009)


Lữa thiêng tự do: “Hải ngoại, quốc nội một lòng”

*Đặng thiên Sơn.
6 giờ chiều ngày Chủ Nhật 16 tháng 08 năm 2009 tới đây, trong khuôn viên khu thương xá Lion Plaza tọa lạc tại ngã tư đường Tully và King Rd thành phố San Jose. Một chương trình văn nghệ đấu tranh với chủ đề: Lữa thiêng tự do: “hải ngoại, quốc nội một lòng” sẽ được diễn ra.

Với chủ đề của nó, đã cho thấy người Việt sống lưu vong tại hải ngoại vẫn luôn nặng lòng với tổ quốc và không quên đồng bào đau khổ tại quê nhà. Đây không phải là lần đầu tiên, mà từ lâu, kể từ ngày gạt nước mắt ra đi người Việt hải ngoại đã liên tục thể hiện tinh thần “Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”.
Lữa thiêng tự do: “hải ngoại, quốc nội một lòng” là một chương trình văn nghệ tự phát, được hai đài phát thanh Việt Nam AM1430 và Việt Nam Bắc Cali AM1500 ông Huỳnh Hớn và của cô Hạ Vân, phối hợp với nhiều đoàn thể quốc gia và các cơ quan truyền thông, báo chí trong vùng đứng ra tổ chức.

Mục đích của chương trình văn nghệ, là thắp lên ngọn lữa hồng để sưởi ấm lòng và hổ trợ tinh thần đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo của đồng bào quốc nội. Đặc biệt, để chia sẽ những khổ đau tủi nhục mà đồng bào giáo dân, các vị linh mục nhà thờ Tam Tòa thuộc thị xã Đồng Hới, giáo phận Vinh tỉnh Quảng Bình đã gánh chịu dưới sự đàn áp sắt máu, man rợ của chính quyền Việt Cộng trong những ngày cuối tháng 7 vừa qua.

Đối với cuộc đàn áp giáo dân Tam Tòa của nhà cầm quyền Việt Cộng. Không phải chỉ riêng người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại thành phố San Jose, miền bắc tiểu bang California lên tiếng hiệp thông cầu nguyện. Mà hầu như người Việt Nam hải ngoại khắp năm châu, bốn bể bất kể là Lương hay Giáo mọi người điều xót xa, đau lòng, phẩn nộ, cực lực lên án trước công luận quốc tế về hành động dã man, bạo ngược của tập đoàn Việt Cộng.

Để lừa gạt giáo dân, , che mắt ký giả ngoại quốc , che mắt các ngoại giao đoàn, bịt mắt dư luận thế giới . Tập đoàn thống trị Việt Cộng đã dở trò hèn hạ bằng cách cho bọn tay sai là lũ côn đồ, cán bộ, bộ đội và gia đình chúng giả dạng trà trộn vào hàng ngủ giáo dân. Bọn vô thần này đã chưởi bới phụ nữ, trẻ em, và người già cả. Bọn đầu trâu mặt ngựa này, đã cố tình gây nên cảnh náo loạn để công an Việt Cộng ra mặt lấy cớ đánh đập, bắt giam những người vô tội. Với mục đích bịt miệng, ngăn chận những thỉnh nguyện chính đáng của giáo dân Tam Tòa. Đây là thủ đoạn vừa ăn cướp vừa la làng của Việt Cộng lưu manh. Là hành động ném đá dấu tay của bọn VC bán nước cầu vinh. Ngoài ra chúng còn trắng trợn cưỡng chiếm thánh giá của nhà thờ. Biểu tượng của lòng tin. Thái độ của chúng đã xúc phạm trầm trọng đến niềm tin thiêng liêng của con người.

Cuộc đàn áp tôn giáo tại Tam Tòa, Đồng Hới vào ngày 20-7-200.9, đã làm mọi người ngẫng ngơ, bàng hoàng đến rơi lệ. Không một người Việt hải ngoại nào không cảm thấy xót xa, phẩn nộ trước sự tàn bạo mất tính người của Việt Cộng . Qua hệ thống internet người ta theo dõi tin tức và xem những hình ảnh giáo dân Tam Toà bị công an Việt Cộng quăng lên xe như ném một con thú. Nhìn hình ảnh công an Việt Cộng dùng gậy gộc, dùi cui, roi điện đánh đập người dân đến u đầu, xức tráng và ngất xỉu, không ai tránh khỏi đau lòng. Và tàn ác hơn, Việt Cộng lại nhẫn tâm đến độ không cho những nạn nhân vào nhà thương để cấp cứu, chữa trị.

Hành động của chính quyền Việt Cộng đối xử với giáo dân từ Thái Hà cho đến Tam Toà , đã cho thấy tập đòan thống trị Việt Cộng là hiện thân một loài xúc vật lên làm người mới đối xử với đồng loại như vậy. Đã chứng minh cho thế giới thấy đó là một chế độ vô thần không còn chối cãi. Chế độ vô nhân đạo này đã tạo nên một Ngày Hiệp Thông Cầu Nguyện Lịch Sử tại giáo phận Vinh.

Vào sáng ngày Chúa nhật 26/7/2009, tại nhà thờ Xã Đoài, toàn thể giáo dân đã tổ chức buổi cầu nguyện cho những giáo dân Tam Tòa người bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ. Cùng thời điểm đó tại 18 sở hạt khác trên khắp giáo phận, có gần 500 ngàn giáo dân đồng loạt hướng về Tam Toà với lời cầu nguyện. Có thể nói đây là một sự kiện trọng đại chưa hề xảy ra từ trứơc tới nay khi Việt Cộng lên cầm quyền.

Ngày hiệp thông cầu nguyện 26/7/09 vừa nói, đã thể hiện một đức tin mạnh mẽ , một thái độ kiêu hùng và ý chí can trường của giáo dân. Đây là một cái tát nẩy lửa vào mặt bạo quyền Việt Cộng. Là một thông điệp mạnh mẻ, đanh thép báo cho Việt Cộng gian ác biết rằng làm người phải có lương tri và đạo đức. Nếu không sớm thì chầy sẽ bị hủy diệt trước công lý và hòa bình.

Dưới ánh hồng rực rở của ngọn lửa thiêng. Và trong lời ca tiếng hát, cất lên từ khu thương xá Lion Plaza của người Việt hải ngoại tại San Jose trong đêm Việt Nam hải ngoại, quốc nội một lòng. Tôi xin mượn lời phi lộ của Linh Mục Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh cư ngụ tại Đức trong bài viết “Phúc cho ai khao khát nên người công chính!” khi đề cập đến hành động dã man của VC:

“Có lẽ, không một trong quốc gia nào trên thế giới, có những cảnh tượng, một chính quyền thuê những phẩn tử côn đồ mất dạy, phục vụ cho chế độ. Công an cởi áo, mặc áo thường dân, trà trộn vào bè lũ du côn, ăn hôi. Còn cái hèn hạ xỉ nhục nào hơn cho guồng máy Công An Nhân dân?! Chỉ có trong chế độ bạo tàn bất nhân như hiện nay tại Việt Nam.
Làm sao có thể gọi được là một chính quyền, nếu chính quyền đó, thuê bọn du đãng đánh đập tu sĩ và giáo dân. Vì thế, chúng tôi luôn khẳn định rằng, nhà cầm quyền cộng sản, phải gọi là một băng đảng du côn cướp phá gian manh, mới thật đúng hiệu. Nhà cầm quyền cộng sản có khác gì một băng đảng? Không hơn không kém! Một chính quyền, nếu và chỉ nếu, chính danh, nếu chính quyền đó bắt bỏ tù những kẻ lưu manh, đánh phá người dân. Đằng này, ngược lại! Nhà nước Việt cộng nhờ vào thế lực xã hội đen để bảo vệ chế độ, thì chế độ này phải đồng hóa với thế lực đen xã hội. Bạo quyền Việt cộng đồng nhất là một chế độ lưu manh, một lũ du côn mất dạy nhất! ”

* Đặng thiên Sơn (12/8/09)

Friday, August 14, 2009

Những Diễn Biến Đỗ Máu và Bi Kịch xãy ra trên Biển Đông

05/19/09
Tân Hoa Xã loan tin tàu Ngư Chính (số 44183) lớn nhất của tỉnh Quảng Đông lần đầu tiên tuần tra quần đảo Hoàng Sa đã tới cảng Tam Á ngày 17 tháng 5 sau chuyến hành trình 360 hải lý.
Chiếc thuyền này cùng với một thuyền Ngư Chính khác (số 44061) xuất phát từ thành phố Trạm Giang hợp thành biên đội sẽ đến hải vực "Tây Sa" vào ngày 19 tháng 5 để tiến hành hoạt động tuần tra nghề cá và bảo vệ chủ quyền.
Trước đó, theo hãng thông tấn Đức DPA từ Hà Nội hôm 18/05/09, Việt Nam đã xác nhận chuyện họ phản đối tuyên bố của Trung Quốc về việc cấm đánh cá ở nhiều vùng tại Biển Đông từ ngày 16 tháng Năm tới ngày 1 tháng Tám để tránh đánh cá quá mức. Trong khi đó theo Tân Hoa Xã, chỉ huy phụ trách tàu Ngư Chính Chu Thế Hùng cho biết tàu Ngư Chính lớn nhất Quảng Đông thuộc về tổng đội Chu Hải sẽ tuần tra quần đảo "Tây Sa" trong vòng nửa tháng. Đây cũng là lần đầu tiên chi đội Chu Hải thuộc Ngư Chính Quảng Đông tham gia tổ chức tuần tra với khu cục "Nam Hải" làm nhiệm vụ tại quần đảo "Tây Sa", và cũng là lần đầu tiên làm nhiệm vụ viễn dương ở khu vực xa nhất. Ông Chu Thế Hải đã nói với Tân Hoa Xã rằng tàu Ngư Chính 44183 là tàu có trọng tải lớn nhất của tỉnh Quảng Đông, sức bạt nước 500 tấn và di chuyển với vận tốc rất nhanh.
Hệ thống thiết bị thông tin của Ngư Chính 44183 được cho là tiên tiến so với các tàu khác, có phòng thí nghiệm và các thiết bị đo đạc chụp hình dưới đáy biển.
052309
Trong khi đó, tin từ Việt Nam cho hay có một tàu đánh cá của ngư dân Bình Chánh, Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi bị "tàu lạ đánh đắm" ngoài khơi vào tuần trước. Vụ việc được cho là xảy ra lúc 3h sáng ngày 19/5, khi tàu câu mực của người dân địa phương đang ra đánh bắt ở vùng biển Đông.
Truyền thông nhà nước nhắc đến vụ việc nhưng không nêu quốc tịch của 'tàu lạ'. Giới chức địa phương cũng không nói thêm về con tàu nước ngoài, chỉ cho biết sau cú va chạm mạnh, tất cả 26 thuyền viên bị rơi xuống biển. Các thuyền viên phải bám vào các can nhựa, phao cứu sinh để không bị chìm.
Nhưng 'tàu lạ' không dừng lại để cứu mà họ may mắn có một tàu câu mực khác của ông Bùi Đức Quang cùng quê cứu thoát. Địa điểm câu mực không được nói rõ nhưng căn cứ vào độ vĩ tuyến và kinh tuyến - (tọa độ 10'54 độ vĩ bắc, 111 độ kinh đông) - thì đây là khu vực không xa quần đảo Hoàng Sa.
052609
Ấn bản tiếng Hoa của China News Service tường thuật vào lúc 11h30 ngày 24/5, đội tuần tiễu của Trung Quốc "phát hiện" có bốn tàu nước ngoài xâm phạm hải phận. Con tàu Ngư chính mang số hiệu 44183 đã áp sát, "tiến hành kiểm tra một trong các tàu khả nghi".
Bài tường thuật nói sau một tiếng đồng hồ, người của Trung Quốc đã "khống chế chín người trên tàu" và "trục xuất tàu cá nước ngoài ra khỏi hải phận Trung Quốc". Bản tin cho biết hai chiếc tàu "tiên tiến nhất" của tỉnh Quảng Đông vào hôm 16/5 đã khởi hành về hướng quần
đảo Hoàng Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa) để cùng đi với tàu Ngư chính 311. Trước đó, hồi giữa tháng Ba, người ta biết rằng tàu Ngư chính 311 đi tới khu vực biển Hoàng Sa và Trường Sa làm nhiệm vụ tuần tiễu. Cục Ngư chính khu vực biển Đông thuộc Bộ Nông nghiệp Trung Quốc nói việc đưa tàu Ngư chính 311, nguyên thủy là tàu chiến, vào sử dụng là "tăng thêm sức mạnh mới cho việc quản lý biển ở khu vực biển rộng lớn phía nam Trung Quốc".
Trung Quốc nói nhiệm vụ của tàu 311 là hộ tống ngư dân Trung Quốc và thực hiện chủ quyền Trung Quốc đối với các đảo trên vùng Biển Đông mà họ gọi là Nam Hải. Theo bản tin mới nhất của China News Service, việc ba con tàu Ngư chính 44183, 44061 và 331 cùng phối hợp trên biển đánh dấu sự hình thành của một đội cảnh vệ bảo vệ cá lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc.
Bản tin nói thêm tàu Trung Quốc hôm 25.5 đã quay trở về thả neo ở đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Vĩnh Hưng), để "một khi phát hiện tàu nước ngoài xâm phạm, sẽ lập tức nhổ neo thi hành nhiệm vụ".
053009
Sau nhiều ngày tìm kiếm, chiều 30.5, gia đình của 2 nạn nhân bị mất tích trên biển đã vớt được xác người thân là Trương Minh Trí (45 tuổi), Nguyễn Văn Tâm (39 tuổi, cùng ngụ ấp 3, thị trấn Hộ Phòng, H.Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu).
Khoảng 19 giờ ngày 26.5, tàu đánh cá BL 3221TS do anh Võ Bá Lợi (36 tuổi, thị trấn Hộ Phòng) làm thuyền trưởng, đang đánh bắt ở khu vực biển tọa độ 8 độ 27 phút vĩ bắc - 105 độ 17 phút kinh đông thì bất ngờ bị một chiếc tàu nước ngoài (không rõ quốc tịch) đâm ngang khiến tàu cá gãy đôi và chìm. Rất may sau đó chiếc tàu đánh cá CM 8054 đã phát hiện, vớt được 12 người, một chiếc tàu khác vớt được 1 người, còn 2 người (là 2 nạn nhân nói trên) mất tích... Bộ chỉ huy Biên phòng Cà Mau đang chỉ đạo các đồn biên phòng tìm tung tích chiếc tàu nước ngoài đã gây tai nạn.
060809
Tin Nghệ An - Hôm nay cũng có tin lại thêm một tàu ngư dân Việt bị 2 tàu lạ tấn công đụng bể boong tàu. Dù không nói ra nhưng ai cũng hiểu tàu lạ ở đây chính là tàu Trung cộng, sau khi nhà cầm quyền nước này đã ra lệnh cấm không cho ai ra biển đánh bắt cá từ ngày 1 tháng 6 cho đến cuối tháng 8, những tàu nào vi phạm sẽ bị đụng chìm không thương tiếc.

Báo cáo chính thức của tỉnh Quảng Ngãi cho biết tính đến nay đã có 33 chiếc tàu đánh cá Việt Nam với 373 ngư dân là bị Trung Cộng bắt. Những người này bị buộc phải nộp tiền chuộc từ 50 đến 70 ngàn Yuan tức từ 9 đến 11 ngàn đô-la mới được trả tự do. Quảng Ngãi cũng có 9 ngư dân bị tàu Trung cộng bắn chết và bị thương vào năm 2007
062609
Trung Quốc vừa thả 25 ngư dân Việt Nam sau khi giữ họ 10 ngày vì cho rằng những người này "vi phạm lệnh cấm bắt cá" nhưng 12 người khác vẫn chưa được thả.
Theo các hãng thông tấn quốc tế trích lời quan chức Việt Nam, 25 ngư dân Việt đã về nhà an toàn ở tỉnh Quảng Ngãi, hôm qua thứ Năm. Cả 37 người bị tàu Trung Quốc bắt khi đánh cá gần quần đảo Hoàng Sa vốn vẫn đang là nơi cả Trung Quốc và Việt Nam tuyên bố chủ quyền. Tháng trước, Trung Quốc đơn phương công bố lệnh cấm đánh cá đến 01/08 trong một số vùng của Biển Đông mà Bắc Kinh gọi là Nam Hải. Hồi tháng Ba, Trung Quốc cử tàu tuần tra ra vùng biển quanh các đảo đang tranh chấp. Các ngư dân Việt bị phía Trung Quốc bắt hôm 16/06 và bị giữ ở Hoàng Sa.
071609
Đâm chìm tàu cá
Truyền thông Việt Nam đã nhanh chóng đưa tin về vụ chìm tàu đánh cá hôm thứ Tư 15/07. Ông Đinh Văn Chác, Trưởng phòng Phối hợp tìm kiếm cứu nạn thuộc Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Khu vực II đặt tại Đà Nẵng cho BBC biết vụ việc xảy ra vào khoảng 1 giờ 30 phút sáng. "Tàu lạ" sau khi đâm chìm tàu Việt Nam số hiệu QNg 2203 đã bỏ chạy. Ông Chác nói: "Đáng tiếc là chúng tôi nhận được thông tin hơi muộn. Tàu bị nạn trong đêm nhưng mãi tới 9 giờ 30 phút sáng chúng tôi mới được báo tin." "Rất may là cạnh đó có một tàu cá khác (số hiệu QNg 2416) đã kịp thời cứu được toàn bộ chín thuyền viên, bảy người bị thương trong đó hai người bị thương nặng, lúc đầu gần như bất tỉnh."
Ông Đinh Văn Chác cho hay trung tâm đã chuẩn bị ngay phương án đưa tàu cao tốc ra cứu nạn cho tàu, nhưng đến 11 giờ 30 "thuyền trưởng báo là sức khỏe các thuyền viên đã ổn định nên phương án này được đình chỉ". "Dự kiến chiều thứ Năm 16/07 tàu sẽ về bờ." Được biết, tàu bị tông chìm là của ngư dân Đặng Nam ở Nghĩa An, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi.

Một tàu cá khác cũng của ngư dân Quảng Ngãi đã bị "tàu lạ" tông chìm lúc lúc 3 giờ sáng ngày 19/05. Tàu QNg-95348 của ông Nguyễn Thanh Thu, xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, bị va chạm lật nhào trong vùng Biển Đông gần Hoàng Sa nhưng cả 26 thuyền viên may mắn thoát nạn. Các vụ đâm chìm tàu cá Việt Nam đều xảy ra trong đêm, nên danh tính tàu lạ khó xác định. Theo ông Đinh Văn Chác, vẫn chưa xác định được quốc tịch của tàu nước ngoài trong vụ ngày 19/05.
Liên quan tới vụ mới nhất, ông Chác nói "đang phối hợp với các cơ quan liên quan để tìm hướng đi". Ông cho hay lúc bị tông chìm, tàu cá của Việt Nam đang hoạt động ở vùng biển "hoàn toàn thuộc hải phận của Việt Nam, nằm giữa quần đảo Trường Sa và Quy Nhơn, cách Quy Nhơn 75 hải lý".

Wednesday, August 12, 2009

Lữa thiêng tự do: “Hải ngoại, quốc nội một lòng”

*Đặng thiên Sơn.
6 giờ chiều ngày Chủ Nhật 16 tháng 08 năm 2009 tới đây, trong khuôn viên khu thương xá Lion Plaza tọa lạc tại ngã tư đường Tully và King Rd thành phố San Jose. Một chương trình văn nghệ đấu tranh với chủ đề: Lữa thiêng tự do: “hải ngoại, quốc nội một lòng” sẽ được diễn ra.

Với chủ đề của nó, đã cho thấy người Việt sống lưu vong tại hải ngoại vẫn luôn nặng lòng với tổ quốc và không quên đồng bào đau khổ tại quê nhà. Đây không phải là lần đầu tiên, mà từ lâu, kể từ ngày gạt nước mắt ra đi người Việt hải ngoại đã liên tục thể hiện tinh thần “Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”.

Lữa thiêng tự do: “hải ngoại, quốc nội một lòng” là một chương trình văn nghệ tự phát, được hai đài phát thanh Việt Nam AM1430 và Việt Nam Bắc Cali AM1500 ông Huỳnh Hớn và của cô Hạ Vân, phối hợp với nhiều đoàn thể quốc gia và các cơ quan truyền thông, báo chí trong vùng đứng ra tổ chức.

Mục đích của chương trình văn nghệ, là thắp lên ngọn lữa hồng để sưởi ấm lòng và hổ trợ tinh thần đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo của đồng bào quốc nội. Đặc biệt, là để chia sẽ những khổ đau tủi nhục mà đồng bào giáo dân, các vị linh mục nhà thờ Tam Tòa thuộc thị xã Đồng Hới, giáo phận Vinh tỉnh Quảng Bình đã gánh chịu dưới sự đàn áp sắt máu, man rợ của chính quyền Việt Cộng trong những ngày cuối tháng 7 vừa qua.

Đối với cuộc đàn áp giáo dân Tam Tòa của nhà cầm quyền Việt Cộng. Không phải chỉ riêng người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại thành phố San Jose, miền bắc tiểu bang California lên tiếng hiệp thông cầu nguyện. Mà hầu như người Việt Nam hải ngoại khắp năm châu, bốn bể bất kể là Lương hay Giáo mọi người điều xót xa, đau lòng, phẩn nộ và cực lực lên án trước công luận quốc tế về hành động dã man, bạo ngược của tập đoàn Việt Cộng.

Để lừa gạt giáo dân, , che mắt ký giả ngoại quốc , che mắt các ngoại giao đoàn, bịt mắt dư luận thế giới . Tập đoàn thống trị Việt Cộng đã dở trò hèn hạ bằng cách cho bọn tay sai là lũ côn đồ, cán bộ, bộ đội và gia đình chúng giả dạng trà trộn vào hàng ngủ giáo dân. Bọn vô thần này đã chưởi bới phụ nữ, trẻ em, và người già cả. Bọn đầu trâu mặt ngựa này, đã cố tình gây nên cảnh náo loạn để công an Việt Cộng ra mặt lấy cớ đánh đập, bắt giam những người vô tội. Với mục đích bịt miệng, ngăn chận những thỉnh nguyện chính đáng của giáo dân Tam Tòa. Đây là thủ đoạn vừa ăn cướp vừa la làng của Việt Cộng lưu manh. Là hành động ném đá dấu tay của bọn VC bán nước cầu vinh. Ngoài ra chúng còn trắng trợn cưỡng chiếm thánh giá của nhà thờ. Biểu tượng của lòng tin. Thái độ của chúng đã xúc phạm trầm trọng đến niềm tin thiêng liêng của con người.

Cuộc đàn áp tôn giáo tại Tam Tòa, Đồng Hới vào ngày 20-7-200.9, đã làm mọi người ngẫng ngơ, bàng hoàng đến rơi lệ. Không một người Việt hải ngoại nào không cảm thấy xót xa, phẩn nộ trước sự tàn bạo mất tính người của Việt Cộng . Qua hệ thống internet người ta theo dõi tin tức và xem những hình ảnh giáo dân Tam Toà bị công an Việt Cộng quăng lên xe như ném một con thú. Nhìn hình ảnh công an Việt Cộng dùng gậy gộc, dùi cui, roi điện đánh đập người dân đến u đầu, xức tráng và ngất xỉu, không ai tránh khỏi đau lòng. Và tàn ác hơn, Việt Cộng lại nhẫn tâm đến độ không cho những nạn nhân vào nhà thương để cấp cứu, chữa trị.

Hành động của chính quyền Việt Cộng đối xử với giáo dân từ Thái Hà cho đến Tam Toà , đã cho thấy tập đòan thống trị Việt Cộng là hiện thân một loài xúc vật lên làm người mới đối xử với đồng loại như vậy. Đã chứng minh cho thế giới thấy đó là một chế độ vô thần không còn chối cãi. Chế độ vô nhân đạo này đã tạo nên một Ngày Hiệp Thông Cầu Nguyện Lịch Sử tại giáo phận Vinh.

Vào sáng ngày Chúa nhật 26/7/2009, tại nhà thờ Xã Đoài, toàn thể giáo dân đã tổ chức buổi cầu nguyện cho những giáo dân Tam Tòa người bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ. Cùng thời điểm đó tại 18 sở hạt khác trên khắp giáo phận, có gần 500 ngàn giáo dân đồng loạt hướng về Tam Toà với lời cầu nguyện. Có thể nói đây là một sự kiện trọng đại chưa hề xảy ra từ trứơc tới nay từ khi Việt Cộng lên cầm quyền.

Ngày hiệp thông cầu nguyện 26/7/09 vừa nói, đã thể hiện một đức tin mạnh mẽ , một thái độ kiêu hùng và ý chí can trường của giáo dân. Đây là một cái tát nẩy lửa vào mặt bạo quyền Việt Cộng. Là một thông điệp mạnh mẻ, đanh thép báo cho Việt Cộng gian ác biết rằng làm người phải có lương tri và đạo đức. Nếu không sớm thì chầy sẽ bị hủy diệt trước công lý và hòa bình.

Dưới ánh hồng rực rở của ngọn lửa thiêng. Và trong lời ca tiếng hát, cất lên từ khu thương xá Lion Plaza của người Việt hải ngoại tại San Jose trong đêm Việt Nam hải ngoại, quốc nội một lòng. Tôi xin mượn lời phi lộ của Linh Mục Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh cư ngụ tại Đức trong bài viết “Phúc cho ai khao khát nên người công chính!” khi đề cập đến hành động dã man của VC:

“Có lẽ, không một trong quốc gia nào trên thế giới, có những cảnh tượng, một chính quyền thuê những phẩn tử côn đồ mất dạy, phục vụ cho chế độ. Công an cởi áo, mặc áo thường dân, trà trộn vào bè lũ du côn, ăn hôi. Còn cái hèn hạ xỉ nhục nào hơn cho guồng máy Công An Nhân dân?! Chỉ có trong chế độ bạo tàn bất nhân như hiện nay tại Việt Nam.
Làm sao có thể gọi được là một chính quyền, nếu chính quyền đó, thuê bọn du đãng đánh đập tu sĩ và giáo dân. Vì thế, chúng tôi luôn khẳn định rằng, nhà cầm quyền cộng sản, phải gọi là một băng đảng du côn cướp phá gian manh, mới thật đúng hiệu. Nhà cầm quyền cộng sản có khác gì một băng đảng? Không hơn không kém! Một chính quyền, nếu và chỉ nếu, chính danh, nếu chính quyền đó bắt bỏ tù những kẻ lưu manh, đánh phá người dân. Đằng này, ngược lại! Nhà nước Việt cộng nhờ vào thế lực xã hội đen để bảo vệ chế độ, thì chế độ này phải đồng hóa với thế lực đen xã hội. Bạo quyền Việt cộng đồng nhất là một chế độ lưu manh, một lũ du côn mất dạy nhất! ”

* Đặng thiên Sơn (12/8/09)