*Đặng thiên Sơn
(11/11/2009)
Hai tuần lễ nay, từ San Fransico miền Bắc cho đến miền cực Nam của tiểu bang California là thành phố San Diego và Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia khắp nơi đã lên tiếng báo động về sự xâm nhập của một phái đoàn buôn dân, bán nước Việt cộng kéo sang Hoa kỳ quấy nhiểu CĐVN hải ngoại trong hai ngày Chủ nhật 15 và thứ Hai 16/11/09, tại thành phố San Fransico qua cái được gọi là “Meet Việt Nam”.
Và phải chăng để hổ trợ cho “ Meet Viet Nam” của VC, xin hãy đọc sự lên tiếng báo động được đưa lên hệ thống mạn lưới internet dưới đây:
” KÍNH THƯA CÁC NT VÀ CÁC BẠN:
*NGÀY 14 /11/09 TUYÊN VẬN CỘNG SẢN QUẢNG CÁO RẦM RỘ TỔ CHỨC ĐNH (Đại nhạc hội) TẠ ƠN ĐỜI- Ở SAN JOSE. * NGÀY 15/11/09 TẠI SACRAMENTO .
* NGÀY 28/11/09 TẠI ĐALAS- VỚI THÀNH PHẦN VĂN CÔNG CỘNG SẢN VN NỒNG CỐT.
ĐÂY LÀ NGHI THỨC CHÀO ĐÓN NGÀY “MEET VIỆT NAM ” CỦA CHÚNG . ĐỒNG HƯƠNG Ở SACRAMENTO LO CHUẨN BỊ KẺM GAI ĐỂ CHÀO ĐÓN ĐNH TẠ ƠN ĐỜI – TRONG KHI ĐÓ TẠI SAN JOSE BĐD. CĐ (Ban đại diện cộng đồng), KH.CTNCT (Khu hội CTNCT), UBCTV (Ủy Ban Chống Tuyên Vận), TTCS (Tập Thể Chiến Sĩ); LHCQNBCL (Liên Hội Cựu Quân Nhân Bắc Cali) - LO ĐẤU ĐÁ NHAU TRONG KHI CS NHỞN NHƠ TRƯỚC MẮT- ( những chữ tô đậm trong ngoặc đơn do ĐTS viết ra cho rõ, để tránh ngộ nhận sau khi phối kiểm với ông tka 23) NẾU VÌ MÃI LO TRANH DÀNH ĐOẠT LỢI – MÀ QUÊN CHỨC NĂNG CHỐNG CỘNG SẢN- XIN QUÝ VỊ KỊP HỒI TĨNH- NGỒI LẠI CÙNG NHAU LO VIỆC LỚN, KẺO ĐỒNG HƯƠNG MẤT HẾT NIỀM TIN Ở QUÝ VỊ. (tka23) Scramento: Việt Cộng “Tạ Ơn Đời” (?)”…Đây là tiếng kêu thất vọng, là sự nhắn gởi của ông tka23 một cựu sĩ quan nhảy dù QLVNCH.
Hãy trở lại vấn đề, là khi hay tin Việt cộng nằm vùng tại SF, và Việt gian quảng cáo rần rộ qua báo chí Việt ngữ tại điạ phương và trên mạn lưới thông tin toàn cầu. Cộng đồng người Việt Quốc gia tại miền Bắc Cali đã khẩn cấp thành lập một Ủy Ban Tổ Chức Biểu Tình chống cái gọi là “Meet Viet Nam.” Song song đó cũng đã gởi Kiến Nghị lên Hội Đồng Thố S.F phản đối sự hiện diện của Việt Cộng khát máu làm xáo trộn sự bình yên của cư dân VN tại miền Bắc California.
Điều hợp Ủy Ban Biểu Tình do ông Nguyễn Phú, Chủ tịch hội H.O San Fransico chịu trách nhiệm. Ông Nguyễn Phú người được dân địa phương thương mến tặng cho một danh hiệu hết sức khiêm nhường, nhưng thật dễ thương đã nói lên ý nghĩa của nó là “ Người lính gác cầu San Fran”.
Được biết, Ủy Ban Tổ Chức Biểu Tình chống cái gọi là “Meet Viet Nam” (Gặp gở Việt Nam) là sự phối hợp qui mô với sự tham gia đại diện các tổ chức người Việt như: Ban Đại Diện CĐVN/Bắc Cali, Cộng Đồng VN Sacramento, Cộng Đồng Việt Nam Oakland, Cộng Đồng Việt Nam San Fransico, Cộng Đồng Việt Nam Livermore, Cộng đồng Việt Nam Modesto, Cộng đồng Việt Nam Sanquin và nhiều tổ chức, đoàn thể khác trong đó có lời kêu gọi tham gia biểu tình của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali do ông LS. Ngô Văn Tiệp làm Chủ tịch hai tuần nay, Hội Cảnh Sát và Học Viện CSQGVN của các ông Nguyễn ngọc Thụy và Trần đức Túc trong tuần lễ vừa qua vân vân. Nhưng, Meet Viet Nam là gì? Nội dung của cuộc gặp gở này ra sao?
“Meet Viet Nam ” là tên viết ngắn của “Meet Viet Nam Investment Forum” (Gặp gở Việt Nam để hội thảo đầu tư). Tiêu đề đã cho thấy VC từ Việt Nam sang Hoa Kỳ là để dụ dỗ những tư bản Mỹ, đặc biệt là tư bản California sang VN làm ăn.
Trong phái đoàn Việt Cộng sang Mỹ, người cầm đầu là Phó thủ tướng Việt Cộng Trương Vĩnh Trọng *mà trước đó vai trò này được giao cho tên Phó thủ tướng Nguyễn thiện Nhân **kiêm Bộ Trưởng Giáo Dục. Nhưng, khi âm mưu đánh lạc hướng cộng đồng người Việt QG hải ngoại qua sự kiện du học sinh Hồ Phương thất bại.
VC e ngại gặp sự chất vấn của CĐVN tại Bắc Cali, sự chất vấn của báo chí truyền thông ngoại quốc về hệ thống giáo dục tồi tệ, thiếu nhân bản qua lời nói “muốn giết người” và hành động “chống cự cảnh sát” khi cảnh sát thừa hành nhiệm vụ của sinh viên kia. CSVN đã vội vả thay thế vai trò tên Bộ Trưởng Giáo Dục bằng tên Phó thủ tướng VC Trương Vĩnh Trọng thủ đoạn hơn . Trong tờ quảng cáo dụ dỗ tư bản ngoại quốc dưới tựa đề “Meet Viet Nam Invetment Foruam”. VC đã cho biết nói rõ thành phần “chủ chốt” là chính phủ VC, Toà lãnh Sự VC tại San Fransico, Hội đồng thương mại Á châu California với sự hổ trợ của Văn phòng Mậu dịch Quốc tế của thị trưởng San Fransico.( Hosted by the Government of Vietnam, co-organized by the Consulate General of Vietnam in San Francisco and the California-Asia Business Council with support from the San Francisco Mayor’s Office of International Trade). Ngoài tên Phó thủ tướng, phái đoàn “tham quan ô lại” từ Việt Nam kéo sang San Fransico còn có những tên chức sắc cao cấp trong Văn phòng Phó thủ tướng đặc trách Kế hoạch – Đầu tư, trong Văn phòng Phó thủ tướng đặc trách Thông tin- Giao dịch và những tên đầu sỏ tại các thành phố Cần thơ, Đà Nẳng, Hồ chí Minh với sự tháp tùng thêm là bọn cán bộ máu mặt trong các Bộ Thương mại- Kỷ nghệ và Nhu liệu truyền thông của Việt Cộng (Delegates include high ranking officials from the Ministry of Planning and Investment and the Ministry of Information and Communications, senior officials from CanTho, DaNang and Ho Chi Minh City and representatives from the Vietnam Chamber of Commerce and Industry and the Vietnam Software Association). Phải nói đây là một “bộ sậu” cướp của giết người hùng hậu, chuyện nghiệp của Cộng Sản Việt Nam . Bọn cướp của giết người này đại diện từ Trung phần Đà Nẳng cho đến Nam phần Cần thờ. Với thành phần “cán bộ, cán dao, cán cuốc và cán búa” của VC như vừa nói. Đã cho thấy những loại “cán” của VC đến giờ phút này, vẫn còn cảm thấy hút máu người dân chưa đủ, nên thêm một lần nữa phải ra ngoài dụ dỗ tư bản ngoại quốc. Nếu tư bản ngoại quốc đầu tư vào VN nhiều thì đây là cơ hội chúng hút thêm máu, cào thêm nước mắt của người dân lao động với tiền lương mạt rệp. So với tiền chúng ăn hối lộ từ tư bản. Ngoài mục tiêu “dụ dỗ” tư bản ngoại quốc, với một phái đoàn gồm có đủ mọi thành phần “nam, phụ, lão , ấu”. Thì đây còn là cơ hội lãnh đạo VC chia nhau đi rữa tiền, kiếm đất lo cho mai hậu khi dân chúng VN lật đỗ bọn chúng. Đồng tiền chúng đem đi rữa là những đồng tiền chúng ăn cắp, đục khoét trong ngân khố quốc gia, hối lộ của tư bản. Đây là những đồng tiền chúng cướp cạn của người dân qua cái gọi là đánh tư sản mại bản. Đây là những đồng tiền chúng cướp đất, cướp nhà người dân. Đây là những đồng tiền chúng bán tình dục thiếu nữ VN qua hình thức xuất cảng lao động. Đây là những đồng tiền chúng bán cao nguyên Nam phần Di Linh, Lâm Đồng, biên giới Việt- Hoa và lãnh hải Việt Nam cho Tàu cộng và tiền kiếm được qua nhiều hình thức khác.
Và cuối cùng chuyến đi rộn ràng qui mô nầy của tập đoàn Việt Cộng buôn dân, bán nước đã đưa ra một thông điệp thách thức: “Tụi tao” ra ngoại quốc nhỡn nhơ như vậy, thì “đám bỏ chạy” người Việt quốc gia tụi bây ở những nơi tụi tao đến làm gì nào?” Để trả lời câu hỏi này, một cuộc biểu tình qui mô trong tinh thần thượng tôn luật pháp Hoa Kỳ của người Việt hải ngoại đã thành hình. Người ta tiên đoán rằng với “truyền thống” nối gót đàn anh Bí thư đảng Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi đi ra nước ngoài, đàn em Trương Vĩnh Trọng và đồng bọn trong cái gọi là “Meet VietNam” sẽ ra mắt doanh gia ngoại quốc tại City Hall thành phố S.F bằng cửa hậu…ngày thứ Hai 16/11/2009. Súng đã lên nòng, trong đó những viên đạn chính nghĩa đồng bào VN tỵ nạn CS tại các vùng phụ cận thành phố San Fransico, từ San Diego, từ Garden Grove đã sẳn sàng dành cho cho cái gọi là “Meet Việt Nam” theo lời kêu gọi của ban tổ chức. Rồi đây, người Mỹ với đủ mọi sắc dân tại S.F sẽ chứng kiến một hình ảnh khôi hài trong lãnh vực ngoại giao của một phái đoàn đại diện cho một quốc gia phải chui cửa hậu vào phòng họp có tánh cách quốc tế. Hởi đồng bào Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại miền Bắc Cali hãy tích cực tham gia biểu tình, để giương cao ngọn cờ vàng chính nghĩa trong hai ngày :
Chủ Nhật tại 15/11/09 tại :
InterContinental Hotel San Francisco
888 Howard Street
San Francisco , CA 94103
Thứ Hai 16/11/09 tại:
San Francisco City Hall
1 Dr Carton B Goodlett Place ,
San Francisco , CA 94102
Hởi tất cả đồnng hương Việt Nam tỵ nạn cộng sản khắp nơi trên thế giới. Hãy hướng về San Fransico trong hai ngày 15 và 16/11/09, để chia sẻ tinh thần chính nghĩa của người Việt tha hương.
*Đặng thiên Sơn
—————————————————————————————————————————–
* Trương Vĩnh Trọng (sinh ngày 11 tháng 11 năm 1942) là Phó Thủ tướng . Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa 10 và ủy viên Ban bí thư TW ĐCSVN. Quê ở huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Trước khi được Quốc hội Việt Nam phê chuẩn làm Phó Thủ tướng (ngày 28 tháng 6 năm 2006, là Trưởng Ban Nội chính Trung ương. Ngoài ra, còn là Đại biểu Quốc hội các khóa 8 và 12.
**Nguyễn Thiện Nhân (sinh 12 tháng 6 năm 1953), là một Giáo sư, chính trị gia Việt Nam; hiện ông là Phó Thủ tướng Chính phủ kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Người Tra vinh- du học mỹ- có bằng cao học kinh tế – Đai học oregan 1993
Thursday, November 19, 2009
Wednesday, November 4, 2009
Đã thấy “cần” lên tiếng thì phải làm cho “đủ” để xứng danh là cộng đồng tỵ nạn cộng sản
*Đặng thiên Sơn
Chuyện du học sinh Hồ Phương bị sảnh sát San Jose dùng dùi cui và súng gây mê áp đảo để câu lưu xảy ra ngày 3/9/09, đã trở thành câu chuyện “Cảnh sát dùng bạo lực”. Chuyện này xảy ra đã hai tháng, tuy cũ, nhưng là là tin mới, sau khi được tung trên tờ báo địa phương San Jose Mercury News ngày 25/10/09. Chuyện này chuyên chở sự gay cấn với những hình ảnh chập chờn mờ áo , những tiếng la hét, những tiếng nện ình ịch đã tạo cảm hứng cho nhiều cá nhân, hội đoàn, đảng phái, nghị viên, dân biểu Mỹ - Việt có mưu đồ riêng nhảy vào “lên tiếng ” bất phân chính, tà, Quốc gia hay Cộng sản. Trong khi ấy thì cảnh sát và FBI lẳng lặng điều tra nội vụ.
Với những hình ảnh trong đoạn video được ghi nhận bằng một điện thoại cầm tay, không ai xác định được cảnh sát đã dùng bạo lực đến cở nào. Nhưng điều trước mắt, một sự thật không thể phủ nhận và chối cải, là câu nói bất hữu và cử chỉ quơ tay múa chân của Hồ Phương đã làm ô uế danh dự và là sự sỉ nhục lớn đối với các sinh viên người Mỹ gốc tại các trường đại học Hoa Kỳ, là những người biết giá trị của hai chữ tự do và biết giá trị tinh thần thượng tôn luật pháp.
Lời nói biểu lộ sự hung tợn của Hồ Phương, có thể nói đã tiêu biểu cho sinh viên, học sinh VN được đào tạo dưới chế độ Việt Cộng. Lời nói mang âm hưởng hằn học, đủ mạnh để mọi người nhận ra các “cháu ngoan bác Hồ” được đào tạo qua các bài học chứa đầy hận thù và sắt máu như : “ Anh trâu chống Mỹ, Ngụy cứu nước”, “Chị ong vò vẻ giải phóng quân ” hay “Anh hùng Lê văn Tám” vân vân. Hậu quả của sự giáo dục vô nhân đạo đồng hóa súc vật với loài người của Việt Cộng, hiện thân qua “con sâu” Hồ Phương đã “làm rầu nồi canh” của con em người tỵ nạn tại hải ngoại trong sân trường đại học.
Dù vậy, trên phương diện nhân bản BĐDCĐVN/BCL đã làm việc cần làm. Cũng như Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali đã phối hợp với nhiều tổ chức như: Asian Law Alliance, Silicon Valley De-Bug, Asian American for Community Involvement, NAACP, ACLU, Asian American Center of Santa Clara County tổ chức họp báo trước tiền đình City Hall ngày thứ Ba 20/11/09, để nói lên quan điểm của quần chúng trước công luận. Đây là những phản ứng cần thiết đáng ca ngợi để duy trì sự trong sáng của luật pháp, chớ không phải bảo vệ một du học sinh của chế độ VC.
Trong hơn 30 năm qua thế hệ con cháu người Việt tỵ nạn cộng sản tốt nghiệp đại học khắp nơi trên thế giới với đủ mọi học vị, mọi ngành nghề, đã đem danh dự đến cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại và đã làm vẻ vang dân tộc Việt Nam.
Thành phần thế hệ thứ hai ưu tú này của người Việt tỵ nạn đã đóng góp công sức không nhỏ vào việc xây dựng, phát triển nơi quốc gia họ cư trú. Sự thành công của tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại, đã gieo vào lòng các sắc dân khác một hình ảnh đẹp với sự mến phục nể trọng. Nhưng, khi câu chuyện một du học sinh VN chỉ vì một miếng ăn mà đã “lộn gan lên đầu” đến nỗi phải dùng những lời đòi giết người bạn ngoại quốc cùng phòng, đã làm thay đổi suy nghĩ của nhiều người về sự dễ dãi của cộng đồng người Việt hải ngoại đối với sự kiện du học sinh do Việt Cộng đưa sang đang có mặt nhiều nơi tại Hoa Kỳ.
Do đó, nếu nói phản ứng vừa qua của người Việt tại San Jose là điều kiện “cần” trong một phương án, thì điều kiện “đủ ” không thể thiếu. Để thực hiện điều kiện đủ, xin hãy nghe lời tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Việt Cộng: "Hành động sử dụng bạo lực và lạm dụng quyền lực của cảnh sát là không thể chấp nhận được và cần phải bị xử lý nghiêm. Bộ Ngoại giao đã chỉ đạo Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco xác minh vụ việc và tiến hành các biện pháp bảo hộ lãnh sự cần thiết cho công dân Hồ Phương”. Như vậy, VC chính thức xác nhận Hồ Phương là một phần tử của VC tại nước ngoài. Lời xác nhận này cho thấy Hồ Phương không có dính dáng gì tới cộng đồng người Việt tỵ nạn tại San Jose hay hải ngoại. Chẳng những vậy, nó còn ám chỉ cho biết không phải chỉ có một mình Hồ Phương là du học sinh mà còn có hàng chục ngàn nam, nữ… Hồ Phương khác rãi rác trong các trường trung học, đại học Mỹ. Ngoài ra, nó cũng còn cho thấy việc đưa hàng chục ngàn học sinh ra nước ngoài dưới chiêu bài du học là quốc sách của VC. Quốc sách này nằm trong chiến lược “tầm ăn dâu” để đối phó với tinh thần chống cộng hiên ngang, bất khuất của CĐVNHN.
Khi đã thấy được dã tâm của VC, chúng ta sẽ thấy được mức độ “can thiệp” vào việc làm của cảnh sát tới đâu là vừa, là đủ, sau khi đã thực hiện điều kiện “cần”. Trong tinh thần phân biệt rõ lằn ranh Quốc gia - Cộng sản và sau khi đã làm việc cần làm. Mục đích bài viết này, xin gợi ý những suy nghĩ dẫn đến thực hiện điều kiện “đủ” để xứng danh là một cộng đồng Việt Nam tỵ nạn tại hải ngoại, như sau:
1/ Hãy gởi văn thư cảnh cáo VC đã xuất cảng những du học sinh bất hảo sang Hoa Kỳ để gây rối sự bình yên, tạo hiềm khích giữa sinh viên tỵ nạn cộng sản chân chính và các sắc dân khác.
2/ Gởi thỉnh nguyện thư lên Tổng thống, Quốc hội, Bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Yêu cầu duyệt xét lại chính sách và đặc quyền tài phán áp dụng cho các du học sinh từ các nước theo chủ nghĩa cộng sản sang du học tại Hoa Kỳ. Trong đó có Cộng Sản Việt Nam.
3/ Gởi văn thư đề nghị sở di trú Hoa Kỳ trục xuất Hồ Phương về Việt Nam, nếu tòa phán quyết Hồ Phương có tội theo luật pháp Hoa Kỳ, để làm gương cho những du học sinh khác.
Mới đây, qua thông báo báo chí của Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali ngày 31/10/09, cho biết ông Rob David, Cảnh sát trưởng San Jose sẽ có một buổi tiếp xúc với CĐVN San Jose vào ngày thứ Năm 5/11/09, để trình bày những điều liên quan đến cách hành xử của cảnh sát theo như sự yêu cầu của CĐVN.
Như vậy, xin hãy để cho chính quyền làm việc. Nói ra như vậy, có vẻ là lời cầu khẫn ngậm ngùi phản phất bi quan. Nhưng thành thật mà nói, làm người nếu chúng ta không biết bi quan thì không bao giờ nhận ra chỗ yếu của mình. Chỗ yếu của CĐVNHN hiện nay là những người … “xin nhận nơi này làm quê hương”.
Như đã nói ban đầu, vì có ý đồ riêng những kẻ núp trong bóng tối đang dùng ống đu đủ phun khói độc vào CĐ bằng cách bỏ nhỏ, rĩ tay, gọi điện thoại tung tin sẽ có một cuộc biểu tình tuần hành từ City Hall kéo đến trụ sở cảnh sát San Jose do LĐCTNVBCL chủ trương. Theo sự dọ hỏi, thì đây là hỏa mù chia rẽ cộng đồng, nhằm triệt hạ uy tín của LĐCTNV/BCL. Những kẻ tung tin thất thiệt này trước sau cũng bị phát giác và chắc chắn con đường chính trị của họ là đi… xuống hố.
Hiện tại trước mắt, lúc này, CĐVN/BCL cần phải giải quyết và đối phó trước cái gọi là “Meet Viet Nam Investment Forum” của VC có tên Phó thủ tướng kiêm Bộ Trưởng Giáo Dục VC Nguyễn thiện Nhân cầm đầu từ VN sang. Vì vậy, trong điều kiện khả thi chúng ta hãy tích cực tham gia cuộc biểu tình chống Việt gian, Việt cộng trong hai ngày 15 và 16 tháng 11/ 2009, như lời kêu gọi của Ban Đại Diện Cộng Đồng và của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali. Sau đó, chuẩn bị tinh thần cho cuộc bầu cử năm 2010, để loại trừ những phần tử đại diện bất xứng trong các chức vụ Thị trưởng, Nghị viên tại thành phố San Jose.
*Đặng thiên Sơn
(04/11/09)
Chuyện du học sinh Hồ Phương bị sảnh sát San Jose dùng dùi cui và súng gây mê áp đảo để câu lưu xảy ra ngày 3/9/09, đã trở thành câu chuyện “Cảnh sát dùng bạo lực”. Chuyện này xảy ra đã hai tháng, tuy cũ, nhưng là là tin mới, sau khi được tung trên tờ báo địa phương San Jose Mercury News ngày 25/10/09. Chuyện này chuyên chở sự gay cấn với những hình ảnh chập chờn mờ áo , những tiếng la hét, những tiếng nện ình ịch đã tạo cảm hứng cho nhiều cá nhân, hội đoàn, đảng phái, nghị viên, dân biểu Mỹ - Việt có mưu đồ riêng nhảy vào “lên tiếng ” bất phân chính, tà, Quốc gia hay Cộng sản. Trong khi ấy thì cảnh sát và FBI lẳng lặng điều tra nội vụ.
Với những hình ảnh trong đoạn video được ghi nhận bằng một điện thoại cầm tay, không ai xác định được cảnh sát đã dùng bạo lực đến cở nào. Nhưng điều trước mắt, một sự thật không thể phủ nhận và chối cải, là câu nói bất hữu và cử chỉ quơ tay múa chân của Hồ Phương đã làm ô uế danh dự và là sự sỉ nhục lớn đối với các sinh viên người Mỹ gốc tại các trường đại học Hoa Kỳ, là những người biết giá trị của hai chữ tự do và biết giá trị tinh thần thượng tôn luật pháp.
Lời nói biểu lộ sự hung tợn của Hồ Phương, có thể nói đã tiêu biểu cho sinh viên, học sinh VN được đào tạo dưới chế độ Việt Cộng. Lời nói mang âm hưởng hằn học, đủ mạnh để mọi người nhận ra các “cháu ngoan bác Hồ” được đào tạo qua các bài học chứa đầy hận thù và sắt máu như : “ Anh trâu chống Mỹ, Ngụy cứu nước”, “Chị ong vò vẻ giải phóng quân ” hay “Anh hùng Lê văn Tám” vân vân. Hậu quả của sự giáo dục vô nhân đạo đồng hóa súc vật với loài người của Việt Cộng, hiện thân qua “con sâu” Hồ Phương đã “làm rầu nồi canh” của con em người tỵ nạn tại hải ngoại trong sân trường đại học.
Dù vậy, trên phương diện nhân bản BĐDCĐVN/BCL đã làm việc cần làm. Cũng như Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali đã phối hợp với nhiều tổ chức như: Asian Law Alliance, Silicon Valley De-Bug, Asian American for Community Involvement, NAACP, ACLU, Asian American Center of Santa Clara County tổ chức họp báo trước tiền đình City Hall ngày thứ Ba 20/11/09, để nói lên quan điểm của quần chúng trước công luận. Đây là những phản ứng cần thiết đáng ca ngợi để duy trì sự trong sáng của luật pháp, chớ không phải bảo vệ một du học sinh của chế độ VC.
Trong hơn 30 năm qua thế hệ con cháu người Việt tỵ nạn cộng sản tốt nghiệp đại học khắp nơi trên thế giới với đủ mọi học vị, mọi ngành nghề, đã đem danh dự đến cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại và đã làm vẻ vang dân tộc Việt Nam.
Thành phần thế hệ thứ hai ưu tú này của người Việt tỵ nạn đã đóng góp công sức không nhỏ vào việc xây dựng, phát triển nơi quốc gia họ cư trú. Sự thành công của tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại, đã gieo vào lòng các sắc dân khác một hình ảnh đẹp với sự mến phục nể trọng. Nhưng, khi câu chuyện một du học sinh VN chỉ vì một miếng ăn mà đã “lộn gan lên đầu” đến nỗi phải dùng những lời đòi giết người bạn ngoại quốc cùng phòng, đã làm thay đổi suy nghĩ của nhiều người về sự dễ dãi của cộng đồng người Việt hải ngoại đối với sự kiện du học sinh do Việt Cộng đưa sang đang có mặt nhiều nơi tại Hoa Kỳ.
Do đó, nếu nói phản ứng vừa qua của người Việt tại San Jose là điều kiện “cần” trong một phương án, thì điều kiện “đủ ” không thể thiếu. Để thực hiện điều kiện đủ, xin hãy nghe lời tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Việt Cộng: "Hành động sử dụng bạo lực và lạm dụng quyền lực của cảnh sát là không thể chấp nhận được và cần phải bị xử lý nghiêm. Bộ Ngoại giao đã chỉ đạo Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco xác minh vụ việc và tiến hành các biện pháp bảo hộ lãnh sự cần thiết cho công dân Hồ Phương”. Như vậy, VC chính thức xác nhận Hồ Phương là một phần tử của VC tại nước ngoài. Lời xác nhận này cho thấy Hồ Phương không có dính dáng gì tới cộng đồng người Việt tỵ nạn tại San Jose hay hải ngoại. Chẳng những vậy, nó còn ám chỉ cho biết không phải chỉ có một mình Hồ Phương là du học sinh mà còn có hàng chục ngàn nam, nữ… Hồ Phương khác rãi rác trong các trường trung học, đại học Mỹ. Ngoài ra, nó cũng còn cho thấy việc đưa hàng chục ngàn học sinh ra nước ngoài dưới chiêu bài du học là quốc sách của VC. Quốc sách này nằm trong chiến lược “tầm ăn dâu” để đối phó với tinh thần chống cộng hiên ngang, bất khuất của CĐVNHN.
Khi đã thấy được dã tâm của VC, chúng ta sẽ thấy được mức độ “can thiệp” vào việc làm của cảnh sát tới đâu là vừa, là đủ, sau khi đã thực hiện điều kiện “cần”. Trong tinh thần phân biệt rõ lằn ranh Quốc gia - Cộng sản và sau khi đã làm việc cần làm. Mục đích bài viết này, xin gợi ý những suy nghĩ dẫn đến thực hiện điều kiện “đủ” để xứng danh là một cộng đồng Việt Nam tỵ nạn tại hải ngoại, như sau:
1/ Hãy gởi văn thư cảnh cáo VC đã xuất cảng những du học sinh bất hảo sang Hoa Kỳ để gây rối sự bình yên, tạo hiềm khích giữa sinh viên tỵ nạn cộng sản chân chính và các sắc dân khác.
2/ Gởi thỉnh nguyện thư lên Tổng thống, Quốc hội, Bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Yêu cầu duyệt xét lại chính sách và đặc quyền tài phán áp dụng cho các du học sinh từ các nước theo chủ nghĩa cộng sản sang du học tại Hoa Kỳ. Trong đó có Cộng Sản Việt Nam.
3/ Gởi văn thư đề nghị sở di trú Hoa Kỳ trục xuất Hồ Phương về Việt Nam, nếu tòa phán quyết Hồ Phương có tội theo luật pháp Hoa Kỳ, để làm gương cho những du học sinh khác.
Mới đây, qua thông báo báo chí của Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali ngày 31/10/09, cho biết ông Rob David, Cảnh sát trưởng San Jose sẽ có một buổi tiếp xúc với CĐVN San Jose vào ngày thứ Năm 5/11/09, để trình bày những điều liên quan đến cách hành xử của cảnh sát theo như sự yêu cầu của CĐVN.
Như vậy, xin hãy để cho chính quyền làm việc. Nói ra như vậy, có vẻ là lời cầu khẫn ngậm ngùi phản phất bi quan. Nhưng thành thật mà nói, làm người nếu chúng ta không biết bi quan thì không bao giờ nhận ra chỗ yếu của mình. Chỗ yếu của CĐVNHN hiện nay là những người … “xin nhận nơi này làm quê hương”.
Như đã nói ban đầu, vì có ý đồ riêng những kẻ núp trong bóng tối đang dùng ống đu đủ phun khói độc vào CĐ bằng cách bỏ nhỏ, rĩ tay, gọi điện thoại tung tin sẽ có một cuộc biểu tình tuần hành từ City Hall kéo đến trụ sở cảnh sát San Jose do LĐCTNVBCL chủ trương. Theo sự dọ hỏi, thì đây là hỏa mù chia rẽ cộng đồng, nhằm triệt hạ uy tín của LĐCTNV/BCL. Những kẻ tung tin thất thiệt này trước sau cũng bị phát giác và chắc chắn con đường chính trị của họ là đi… xuống hố.
Hiện tại trước mắt, lúc này, CĐVN/BCL cần phải giải quyết và đối phó trước cái gọi là “Meet Viet Nam Investment Forum” của VC có tên Phó thủ tướng kiêm Bộ Trưởng Giáo Dục VC Nguyễn thiện Nhân cầm đầu từ VN sang. Vì vậy, trong điều kiện khả thi chúng ta hãy tích cực tham gia cuộc biểu tình chống Việt gian, Việt cộng trong hai ngày 15 và 16 tháng 11/ 2009, như lời kêu gọi của Ban Đại Diện Cộng Đồng và của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali. Sau đó, chuẩn bị tinh thần cho cuộc bầu cử năm 2010, để loại trừ những phần tử đại diện bất xứng trong các chức vụ Thị trưởng, Nghị viên tại thành phố San Jose.
*Đặng thiên Sơn
(04/11/09)
Wednesday, October 28, 2009
Nhìn ra vấn đề mới hành động chính xác để khỏi phí công, uổng sức.
Đặng thiên Sơn
Nhiều ngày trong tuần lễ vừa qua, các cơ quan truyền thanh, báo chí, truyền hình, đặc biệt là về phía Mỹ đã nói về trường hợp một sinh viên Việt Nam tại trường Đại học San Jose State, ban toán học, đến từ thành phố Hồ tặc đã bị cảnh sát San Jose dùng “Baton” đánh lên đầu và bắn súng “Taser” sau khi họ đã còng tay người sinh viên này .
Câu chuyện bắt đầu trở thành ầm ỉ khi báo San Jose Mercury News phát hành tại San Jose tung ra hai bài viết có tựa đề “ “Những âm thanh tệ hại” (The worst part is the sound) và “ Băng video cho thấy Cảnh sát San Jose dùng “Baton”, súng “Taser” bắn kẻ bị tình nghi (San Jose police officers caught on video using baton, Taser gun on suspect) trong hai ngày 24 và 25 tháng mười 2009. Kèm với bài viết là đoạn video dài 2 phút 53 giây, chứng minh cảnh sát đã hành động trái phép. Đoạn video này được quay bằng điện thoại cầm tay, và được văn phòng luật sư Nguyễn Hoàng Duyên cung cấp.
Theo tường thuật thì câu chuyện đã xảy ra vào ngày 3/ 9/09, cách nay gần hai tháng. Được tóm tắt như sau: “Trong ngày 3/9/09, một người bạn cùng phòng với sinh viên VN tên Hồ Phương, là Jeremy Suftin đã dùng xà bong đổ vào đĩa thịt bò Hồ đang ăn. Trong lúc lời qua tiếng lại, Hồ Phương đã cầm con dao cắt thịt chỉ vào Jeremy Suftin với những lời lẽ hăm dọa. Jeremy Suftin gọi 911 và cảnh sát đến. Khi cảnh sát đến nơi thì sự cải vả đã chấm dứt, Hồ Phương không cầm vũ khí nào trên tay. Vì tiếng Anh kém, Hồ Phương không hiểu lời yêu cầu của cảnh sát biểu đưa tay ra để “chịu trói” nên tỉnh bơ định bỏ đi ra chỗ khác, nhưng đã bị cảnh sát đè xuống còng tay lại. Tiếp theo đó là trận đòn “Baton” của cảnh sát viên Kenneth Siegel giáng xuống và mùi súng “Taser” của cảnh sát viên Steven Payne Jr. tặng cho Hồ Phương. Sau đó, sinh viên này bị câu lưu một ngày một đêm tại sở cảnh sát… Khi trả lời phỏng vấn báo San Fransico Chronico , Hồ Phương cho biết vì không hiểu tiếng Anh nên không biết cảnh sát muốn gì, mới bị họ đè xuống còng tay. Và vì không hiểu luật pháp Hoa Kỳ nên mới nhờ luật sư can thiệp chậm trể như vậy”.
Ngay khi báo báo SJMN đặt vấn đề, Cộng Đồng VN chưa kịp lên tiếng, thì Thị trưởng Chuck Reed, sĩ quan cảnh sát Ronnie Lopez, nghị viên khu vực 3 là Sam Licarrdo, và kế đến nghị viên Kansen Chu khu vực 4, đã đồng loạt lên tiếng. Những nhân vật này cho biết chính quyền đang mở cuộc điều tra để làm sáng tỏ sự việc. Sự quá mau mắn của Chuck Reed và sở cảnh sát đã cho thấy khác biệt lớn lao, so với sự kiện cảnh sát San Jose bắn chết Daniel Sơn Phạm ngày 10/5/09. Trong vụ Daniel Sơn Phạm, mặc dù chính quyền, sở cảnh sát, biện lý cuộc nhận được hàng ngàn thỉnh nguyện thư của gia đình nạn nhân và cử tri VN yêu cầu điều tra minh bạch, nhưng họ vẫn im lặng không ngó ngàng gì tới. Để rồi cuối cùng, sau đó, biện lý cuộc ra phán quyết cho biết hai cảnh sát bắn Daniel Sơn Phạm không làm sai, nên miễn truy tố.
Bài viết này, không đề cập đến “đúng hay sai” về hành động của cảnh sát khi tiếp cận với dân chúng. Nếu nói đúng, thì dù cho hình ảnh không rõ ràng của đoạn video với tiếng kêu gào của nạn nhân cũng đủ chứng minh cho thấy cảnh sát quá thô bạo rồi. Hơn nữa, khi ông Chuck Reed, sở cảnh sát đã lên tiếng đang cho tiến hành điều tra, thì thái độ đứng đắn nhứt là giữa bình tỉnh để đợi chờ kết quả. Nên vấn đề đặt ra ở đây, nếu CĐNV tại San Jose muốn là điều gì đó trong lúc chờ đợi, thì điều cần thiết là phải nhìn ra sự việc để hành động được đúng mức, chính xác.
Trước tiên đừng quên rằng, Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại là một Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản tức Tỵ Nạn Chính Trị. Thứ hai, dù rằng trên quan hệ tình người cũng phải thấy ngay, chuyện một du học sinh bị bạo hành khác với chuyện một công dân người Mỹ gốc Việt bị cảnh sát bắn chết. Nếu xác định được hai điểm vừa kể, chúng ta mới thấy trường hợp của Hồ Phương là một trường hợp đặc biệt. Sự đặc biệt này dựa trên ba quan điểm Tình, Lý và Chính trị. Do đó, nó đòi hỏi sự tế nhị, sáng suốt và quyết định đứng đắn của từng cá nhân, của Ban Đại Diện Cộng Đồng, của những tổ chức, đảng phái, để tránh trường hợp bị “cháy túi, trắng tay”.
- VỀ TÌNH: Trên phương diện nhân bản và đồng loại. Dẹp qua các thành kiến Hồ Phương là một du học sinh, là thành phần vừa hồng vừa chuyên được Việt Cộng đào tạo từ nhỏ. Nhưng, khi nhìn hình ảnh của đoạn video với âm thanh hỗn độn, khó ai tránh được sự thương hại khi tai nghe những tiếng rên la, đau đớn thảm thiết của nạn nhân. Những cảm xúc này càng tăng trong lòng người nghe, khi nghĩ đến cái chết của Daniel Sơn Phạm không được chính quyền Chuck Reed giải quyết minh bạch. (Xin mở dấu ngoặc ở đây, suy nghĩ này loại ra trường hợp nếu có những tên Việt Cộng nằm vùng tại các Toà Lãnh Sự, Tòa Đại Sứ của chúng đi ra đường bị cảnh sát Mỹ đánh, bợp tai hay cả việc bị bắn chết).
-VỀ LÝ: Từ những bất mãn dồn dập chuyện này đến chuyện kia, cộng đồng VN San Jose đòi hỏi chính quyền địa phương một câu trả lời thỏa đáng là điều đương nhiên. Đòi hỏi này dựa trên tinh thần duy trì công lý mà quyền thụ hưỏng dành cho mọi sắc tộc, chớ không phải vì Phương Hồ là người VN. Lên tiếng để đòi hỏi chính quyền xác định thái độ, hành động của cảnh sát khi tiếp cận với người dân tới mức độ nào mới đúng, đối với những người không có vũ khí nguy hiểm trên tay hay họ không có hành động nào nguy hại đến cảnh sát? Câu hỏi này, người dân cần sự trả lời rõ ràng để còn tin tưởng hay không vào sự làm việc của ccảnh sát.
- VỀ CHÍNH TRỊ: Hồ Phương là người của chế độ cộng sản VN. Hồ Phương là thành phần ưu tú của đảng và nhà nước VC được xuất cảng sang Hoa Kỳ. Do đó, kẻ có đủ tư cách pháp nhân ra mặt bảo vệ, binh vực quyền lợi cho Hồ Phương là bọn VC nằm vùng tại San Fransico, chớ không phải là người Việt tỵ nạn CS, Ban Đại Diện CĐVN hay bất cứ một đoàn thể nào tại San Jose.
Có những suy nghĩ cho rằng, Tòa Lãnh Sự VC tại SF không lo cho Hồ Phương , thì đây là cơ hội người Việt quốc gia đứng ra lo để lôi kéo những du học sinh, con cháu VC về với chính nghĩa quốc gia. Đây là suy nghĩ hời hợt, chủ quan. Tại sao không nghĩ ngược lại, chính Việt Cộng tại S.F đang tung ra vấn đề Hồ Phương lúc này sau khi đã tính toán kỹ. Nhưng, VC dấu mặt và mở rộng cửa cho những kẻ hấp tấp bước vào cái bẩy mà chúng đã giăng ra. Bởi vì nếu VC ra mặt, thì đâu còn chỗ trống để CĐVN nhảy vào đòi duy trì công lý (?)
Hãy nghĩ, Hồ Phương bị cảnh sát “hành hung” xảy ra tới nay đã gần hai tháng. Nhưng tại sao hôm nay văn phòng luật sư của nạn nhân mới tung ra trên báo SJMN để làm rùm beng? Phải chăng điều này là sự sắp xếp, tính toán kỷ của kẻ chủ mưu đứng sau lưng? Có ba giả thuyết được mọi người bàn tán đến:
1/ Giả thuyết 1: Sự tung tin trên báo chậm trể vì sự trao đổi mua bán, giá cả đoạn video giữa luật sư của Hồ Phương và Dimitri Masouris, người đã quay được đoạn phim tới lúc này mới ngả giá xong.
2./ Giả thuyết 2: Cuối tháng 10/09, là thời điểm chính mùi Việt Cộng tung tiền ra thuê mướn luật sư, báo chí và bật đèn xanh làm lớn chuyện để lôi kéo cộng đồng VN nhập cuộc. CĐVN vốn nhạy cảm và đang bất mãn chính quyền về chuyện Daniel Sơn Phạm nên hăng hái đấu tranh đòi công lý. Vô tình làm bung xung tốt cho VC .
Nếu cộng đồng Việt Nam San Jose nhúng tay sâu vào chuyện Hồ Phương, Việt Cộng có những điều lợi sau đây:
- VC mượn sức của CĐVN để làm giá với chính quyền San Jose, mà qua vụ Little Sàigòn ai cũng thấy ít ra Chuck Reed và Madison Nguyễn là hai người có cảm tình với VC nên việc trao đổi không khó.
- VC muốn CĐVN nhúng tay vào chuyện Hồ Phương, là cách chuyển hướng “mũi nhọn” người Việt quốc gia đang nhắm tới là đối phó với cái gọi là “Meet VN” trong hai ngày 15 và 16/11 của chúng tại S.F bị chểnh mản, yếu đi.
- Việt Cộng lợi dụng sự nhúng tay nhiệt tình của CĐVN vào vụ Hồ Phương để tuyên truyền trong nước rằng, CĐVN tại San Jose đúng là một bộ phận của VNCS vì rõ ràng sự hăng hái bảo vệ một du học sinh đã chứng tỏ tinh thần: “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”.
3./ Giả thuyết 3: Là điều kiện Việt Cộng cần phải có có để đào sâu thêm sự rạn nức giữa CĐVN với chính quyền. Từ đó, VC và tay sai sẽ rêu rao CĐVN tỵ nạn cộng sản là thành phần gây rối, quá khích. Mục đích này chúng chuẩn bị cho việc bầu cử năm 2010 sắp tới.
Chính vì vậy, sau khi đã lên tiếng và làm những điều cần làm như Ban Đại diện Cộng đồng VN/BCL đã gửi văn thư đến Thị trưởng, Sở Cảnh sát San Jose, Biện Lý Cuộc yêu cầu mở cuộc điều tra. Như LĐCTNV/BCL cũng như các đoàn thể tổ chức họp báo trước tiền đình City hall chiều ngày 27/10/2009, thiết nghĩ đã quá đủ. Phần còn lại hãy để cho “cha mẹ đở đầu” của các du học sinh là bọn VC nằm vùng tại S.F và những kẻ thân cộng “thụ lý”. Nếu tiến xa hơn như kêu gọi biểu tình thì e rằng, sẽ trở thành một kịch bản khôi hài của vở tuồng “Anh hùng cứu mỹ nhân” khi đây không phải là việc làm của những người Việt tỵ nạn cộng sản sáng suốt.
* Đặng thiên Sơn (28 tháng 10/09)
Nhiều ngày trong tuần lễ vừa qua, các cơ quan truyền thanh, báo chí, truyền hình, đặc biệt là về phía Mỹ đã nói về trường hợp một sinh viên Việt Nam tại trường Đại học San Jose State, ban toán học, đến từ thành phố Hồ tặc đã bị cảnh sát San Jose dùng “Baton” đánh lên đầu và bắn súng “Taser” sau khi họ đã còng tay người sinh viên này .
Câu chuyện bắt đầu trở thành ầm ỉ khi báo San Jose Mercury News phát hành tại San Jose tung ra hai bài viết có tựa đề “ “Những âm thanh tệ hại” (The worst part is the sound) và “ Băng video cho thấy Cảnh sát San Jose dùng “Baton”, súng “Taser” bắn kẻ bị tình nghi (San Jose police officers caught on video using baton, Taser gun on suspect) trong hai ngày 24 và 25 tháng mười 2009. Kèm với bài viết là đoạn video dài 2 phút 53 giây, chứng minh cảnh sát đã hành động trái phép. Đoạn video này được quay bằng điện thoại cầm tay, và được văn phòng luật sư Nguyễn Hoàng Duyên cung cấp.
Theo tường thuật thì câu chuyện đã xảy ra vào ngày 3/ 9/09, cách nay gần hai tháng. Được tóm tắt như sau: “Trong ngày 3/9/09, một người bạn cùng phòng với sinh viên VN tên Hồ Phương, là Jeremy Suftin đã dùng xà bong đổ vào đĩa thịt bò Hồ đang ăn. Trong lúc lời qua tiếng lại, Hồ Phương đã cầm con dao cắt thịt chỉ vào Jeremy Suftin với những lời lẽ hăm dọa. Jeremy Suftin gọi 911 và cảnh sát đến. Khi cảnh sát đến nơi thì sự cải vả đã chấm dứt, Hồ Phương không cầm vũ khí nào trên tay. Vì tiếng Anh kém, Hồ Phương không hiểu lời yêu cầu của cảnh sát biểu đưa tay ra để “chịu trói” nên tỉnh bơ định bỏ đi ra chỗ khác, nhưng đã bị cảnh sát đè xuống còng tay lại. Tiếp theo đó là trận đòn “Baton” của cảnh sát viên Kenneth Siegel giáng xuống và mùi súng “Taser” của cảnh sát viên Steven Payne Jr. tặng cho Hồ Phương. Sau đó, sinh viên này bị câu lưu một ngày một đêm tại sở cảnh sát… Khi trả lời phỏng vấn báo San Fransico Chronico , Hồ Phương cho biết vì không hiểu tiếng Anh nên không biết cảnh sát muốn gì, mới bị họ đè xuống còng tay. Và vì không hiểu luật pháp Hoa Kỳ nên mới nhờ luật sư can thiệp chậm trể như vậy”.
Ngay khi báo báo SJMN đặt vấn đề, Cộng Đồng VN chưa kịp lên tiếng, thì Thị trưởng Chuck Reed, sĩ quan cảnh sát Ronnie Lopez, nghị viên khu vực 3 là Sam Licarrdo, và kế đến nghị viên Kansen Chu khu vực 4, đã đồng loạt lên tiếng. Những nhân vật này cho biết chính quyền đang mở cuộc điều tra để làm sáng tỏ sự việc. Sự quá mau mắn của Chuck Reed và sở cảnh sát đã cho thấy khác biệt lớn lao, so với sự kiện cảnh sát San Jose bắn chết Daniel Sơn Phạm ngày 10/5/09. Trong vụ Daniel Sơn Phạm, mặc dù chính quyền, sở cảnh sát, biện lý cuộc nhận được hàng ngàn thỉnh nguyện thư của gia đình nạn nhân và cử tri VN yêu cầu điều tra minh bạch, nhưng họ vẫn im lặng không ngó ngàng gì tới. Để rồi cuối cùng, sau đó, biện lý cuộc ra phán quyết cho biết hai cảnh sát bắn Daniel Sơn Phạm không làm sai, nên miễn truy tố.
Bài viết này, không đề cập đến “đúng hay sai” về hành động của cảnh sát khi tiếp cận với dân chúng. Nếu nói đúng, thì dù cho hình ảnh không rõ ràng của đoạn video với tiếng kêu gào của nạn nhân cũng đủ chứng minh cho thấy cảnh sát quá thô bạo rồi. Hơn nữa, khi ông Chuck Reed, sở cảnh sát đã lên tiếng đang cho tiến hành điều tra, thì thái độ đứng đắn nhứt là giữa bình tỉnh để đợi chờ kết quả. Nên vấn đề đặt ra ở đây, nếu CĐNV tại San Jose muốn là điều gì đó trong lúc chờ đợi, thì điều cần thiết là phải nhìn ra sự việc để hành động được đúng mức, chính xác.
Trước tiên đừng quên rằng, Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại là một Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản tức Tỵ Nạn Chính Trị. Thứ hai, dù rằng trên quan hệ tình người cũng phải thấy ngay, chuyện một du học sinh bị bạo hành khác với chuyện một công dân người Mỹ gốc Việt bị cảnh sát bắn chết. Nếu xác định được hai điểm vừa kể, chúng ta mới thấy trường hợp của Hồ Phương là một trường hợp đặc biệt. Sự đặc biệt này dựa trên ba quan điểm Tình, Lý và Chính trị. Do đó, nó đòi hỏi sự tế nhị, sáng suốt và quyết định đứng đắn của từng cá nhân, của Ban Đại Diện Cộng Đồng, của những tổ chức, đảng phái, để tránh trường hợp bị “cháy túi, trắng tay”.
- VỀ TÌNH: Trên phương diện nhân bản và đồng loại. Dẹp qua các thành kiến Hồ Phương là một du học sinh, là thành phần vừa hồng vừa chuyên được Việt Cộng đào tạo từ nhỏ. Nhưng, khi nhìn hình ảnh của đoạn video với âm thanh hỗn độn, khó ai tránh được sự thương hại khi tai nghe những tiếng rên la, đau đớn thảm thiết của nạn nhân. Những cảm xúc này càng tăng trong lòng người nghe, khi nghĩ đến cái chết của Daniel Sơn Phạm không được chính quyền Chuck Reed giải quyết minh bạch. (Xin mở dấu ngoặc ở đây, suy nghĩ này loại ra trường hợp nếu có những tên Việt Cộng nằm vùng tại các Toà Lãnh Sự, Tòa Đại Sứ của chúng đi ra đường bị cảnh sát Mỹ đánh, bợp tai hay cả việc bị bắn chết).
-VỀ LÝ: Từ những bất mãn dồn dập chuyện này đến chuyện kia, cộng đồng VN San Jose đòi hỏi chính quyền địa phương một câu trả lời thỏa đáng là điều đương nhiên. Đòi hỏi này dựa trên tinh thần duy trì công lý mà quyền thụ hưỏng dành cho mọi sắc tộc, chớ không phải vì Phương Hồ là người VN. Lên tiếng để đòi hỏi chính quyền xác định thái độ, hành động của cảnh sát khi tiếp cận với người dân tới mức độ nào mới đúng, đối với những người không có vũ khí nguy hiểm trên tay hay họ không có hành động nào nguy hại đến cảnh sát? Câu hỏi này, người dân cần sự trả lời rõ ràng để còn tin tưởng hay không vào sự làm việc của ccảnh sát.
- VỀ CHÍNH TRỊ: Hồ Phương là người của chế độ cộng sản VN. Hồ Phương là thành phần ưu tú của đảng và nhà nước VC được xuất cảng sang Hoa Kỳ. Do đó, kẻ có đủ tư cách pháp nhân ra mặt bảo vệ, binh vực quyền lợi cho Hồ Phương là bọn VC nằm vùng tại San Fransico, chớ không phải là người Việt tỵ nạn CS, Ban Đại Diện CĐVN hay bất cứ một đoàn thể nào tại San Jose.
Có những suy nghĩ cho rằng, Tòa Lãnh Sự VC tại SF không lo cho Hồ Phương , thì đây là cơ hội người Việt quốc gia đứng ra lo để lôi kéo những du học sinh, con cháu VC về với chính nghĩa quốc gia. Đây là suy nghĩ hời hợt, chủ quan. Tại sao không nghĩ ngược lại, chính Việt Cộng tại S.F đang tung ra vấn đề Hồ Phương lúc này sau khi đã tính toán kỹ. Nhưng, VC dấu mặt và mở rộng cửa cho những kẻ hấp tấp bước vào cái bẩy mà chúng đã giăng ra. Bởi vì nếu VC ra mặt, thì đâu còn chỗ trống để CĐVN nhảy vào đòi duy trì công lý (?)
Hãy nghĩ, Hồ Phương bị cảnh sát “hành hung” xảy ra tới nay đã gần hai tháng. Nhưng tại sao hôm nay văn phòng luật sư của nạn nhân mới tung ra trên báo SJMN để làm rùm beng? Phải chăng điều này là sự sắp xếp, tính toán kỷ của kẻ chủ mưu đứng sau lưng? Có ba giả thuyết được mọi người bàn tán đến:
1/ Giả thuyết 1: Sự tung tin trên báo chậm trể vì sự trao đổi mua bán, giá cả đoạn video giữa luật sư của Hồ Phương và Dimitri Masouris, người đã quay được đoạn phim tới lúc này mới ngả giá xong.
2./ Giả thuyết 2: Cuối tháng 10/09, là thời điểm chính mùi Việt Cộng tung tiền ra thuê mướn luật sư, báo chí và bật đèn xanh làm lớn chuyện để lôi kéo cộng đồng VN nhập cuộc. CĐVN vốn nhạy cảm và đang bất mãn chính quyền về chuyện Daniel Sơn Phạm nên hăng hái đấu tranh đòi công lý. Vô tình làm bung xung tốt cho VC .
Nếu cộng đồng Việt Nam San Jose nhúng tay sâu vào chuyện Hồ Phương, Việt Cộng có những điều lợi sau đây:
- VC mượn sức của CĐVN để làm giá với chính quyền San Jose, mà qua vụ Little Sàigòn ai cũng thấy ít ra Chuck Reed và Madison Nguyễn là hai người có cảm tình với VC nên việc trao đổi không khó.
- VC muốn CĐVN nhúng tay vào chuyện Hồ Phương, là cách chuyển hướng “mũi nhọn” người Việt quốc gia đang nhắm tới là đối phó với cái gọi là “Meet VN” trong hai ngày 15 và 16/11 của chúng tại S.F bị chểnh mản, yếu đi.
- Việt Cộng lợi dụng sự nhúng tay nhiệt tình của CĐVN vào vụ Hồ Phương để tuyên truyền trong nước rằng, CĐVN tại San Jose đúng là một bộ phận của VNCS vì rõ ràng sự hăng hái bảo vệ một du học sinh đã chứng tỏ tinh thần: “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”.
3./ Giả thuyết 3: Là điều kiện Việt Cộng cần phải có có để đào sâu thêm sự rạn nức giữa CĐVN với chính quyền. Từ đó, VC và tay sai sẽ rêu rao CĐVN tỵ nạn cộng sản là thành phần gây rối, quá khích. Mục đích này chúng chuẩn bị cho việc bầu cử năm 2010 sắp tới.
Chính vì vậy, sau khi đã lên tiếng và làm những điều cần làm như Ban Đại diện Cộng đồng VN/BCL đã gửi văn thư đến Thị trưởng, Sở Cảnh sát San Jose, Biện Lý Cuộc yêu cầu mở cuộc điều tra. Như LĐCTNV/BCL cũng như các đoàn thể tổ chức họp báo trước tiền đình City hall chiều ngày 27/10/2009, thiết nghĩ đã quá đủ. Phần còn lại hãy để cho “cha mẹ đở đầu” của các du học sinh là bọn VC nằm vùng tại S.F và những kẻ thân cộng “thụ lý”. Nếu tiến xa hơn như kêu gọi biểu tình thì e rằng, sẽ trở thành một kịch bản khôi hài của vở tuồng “Anh hùng cứu mỹ nhân” khi đây không phải là việc làm của những người Việt tỵ nạn cộng sản sáng suốt.
* Đặng thiên Sơn (28 tháng 10/09)
Friday, October 23, 2009
Một phán quyết không minh bạch cần sửa sai để duy trì công lý
* Đặng thiên Sơn
Trong một bài viết tựa đề “Không ai muốn bất hạnh đến với mình”, tôi đã đề cập đến cái chết Daniel Sơn Phạm, 27 tuổi, con của ông bà Phạm Vinh cư ngụ tại thành phố San Jose, Bắc California. Câu chuyện xảy ra đúng vào ngày Chủ nhật lễ Mother’s day (Ngày hiền mẫu) 10 tháng 05 năm 2009. Ngày này, lẽ ra là ngày gia đình xum họp, vui vầy. Nhưng lại là ngày chia lìa, khổ đau của gia đình ông Phạm Vinh. Câu chuyện thương tâm xảy ra khi anh của Daniel Sơn Phạm là Brian Phạm gọi cảnh sát đến nhà mình để giúp đỡ đưa em mình vào nhà thương vì cơn bịnh tâm thần nổi lên. Nhưng khi cảnh sát đến nơi! Thay vì “giúp đỡ dân”, cảnh sát đã ra tay “bắn chết dân” bằng bốn phát đạn.
Khi hay tin con chết, trả lời phỏng vấn báo chí Việt - Mỹ, ông Phạm Vinh đã thảng thốt kêu lên: “Gia đình chúng tôi muốn biết tại sao con trai mình phải chết. Chúng tôi chỉ gọi 911 để xin giúp đỡ, chớ đâu phải gọi họ đến để giết con mình”. Và Brian Phạm đã kể lại cho mọi người nghe, là khi cảnh sát đến anh đã nói lớn nhiều lần bằng tiếng Anh: “Don’t kill him. He’s mentally ill (Xin đừng bắn nó. Nó bị bịnh tâm thần). Nhưng những tiếng cầu khẩn thảm thiết của Brian Phạm vô dụng đối với hai cảnh sát tên Matthew Blackerby và Brian Jeffrey. Họ sồng sộc - hùng hổ - lạnh lùng đi ra phía sau nhà, nơi Daniel Sơn Phạm đang đứng bắn liền 4 phát. Bốn phát đạn đã làm cho người thanh niên vô tội chết liền tại chỗ.
Để giải thích thái độ hành xử chớp nhoáng hơn phim cao bồi “Bắn chậm thì chết” của nhân viên cảnh sát San Jose. Xin hãy đọc đoạn tường thuật trên báo San Jose Mercury News ngày 14/5/09: “San Josse police officers Matthew Blackbery and Brian Jeffrey arrived at the bloody and chaotic Berryessa neighood home Sunday not knowing the attacker lurking somewhere inside was mentally ill. Event they had known, police officials said Tuesday, they would not have acted any differently” (Cảnh sát San Jose Matthew Blackbery and Brian Jeffrey đến nơi lộn xộn có đỗ máu ở khu Barryessa, vào ngày Chủ nhật, không biết kẻ tấn công núp ở chỗ nào là người bị bịnh tâm thần. Hôm thứ Ba, giới chức thẩm quyền cảnh sát trả lời là dầu cho khi họ biết điều này họ cũng không thể có hành động nào khác hơn). Không có hành động nào khác hơn, có nghĩa là bịnh tâm thần cũng phải chết.
Đây không phải là lần đầu tiên cảnh sát San Jose nổ súng giết người khi nhận được điện thoại 911 để nhờ giúp đỡ. Riêng đối với Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt tại San Jose, đây là lần thứ hai. Lần thứ nhứt xảy ra vào buổi chiều ngày 13 tháng 7 năm 2003. Ngày này, cảnh sát đã bắn chết cô Trần Thị Bích Câu một thiếu nữ yếu đuối, nhỏ nhắn cao chỉ quá 1 mét 4 tại nhà cô trên đường Taylor. Sáu năm sau, vào buổi trưa ngày 10 tháng 5 năm 2009, hai cảnh sát Matthew Blackbery và Brian Jeffrey đã bắn chết Daniel Sơn Phạm tại sân sau nhà trên đường Commodore. Cả hai nạn nhân của cảnh sát, Trần thị Bích Câu và Daniel Sơn Phạm đều là những người bị bịnh tâm thần.
Hàng ngày theo dõi tin tức trên các hệ thống truyền thanh, truyền hình. Mọi người điều thấy nhân viên cảnh sát thật kiên nhẫn khi đuổi bắt kẻ phạm pháp trên xa lộ. Hay khi họ bao vây một công sở, một nhà hàng, một trường học, nơi kẻ tội phạm đang ẩn náu, có vũ khí trên tay. Họ hành động với sự nhẫn nại đáng mến phục. Ngoài ra, họ còn dùng loa phóng thanh, dùng những lời lẽ khuyến dụ các đối tượng đầu hàng. Nói một cách khác, nhân viên cảnh sát khắp nơi ai cũng tỏ ra tôn trọng mạng sống con người, kể cả mạng sống những kẻ sát nhân. Nhưng ngược lại, hành động nổ súng giết chết cô Trần thị Bích Câu và thanh niên Daniel Sơn Phạm, đã cho thấy một số nhân viên cảnh sát thành phố San Jose coi mạng người như cỏ rác và là những người có máu lạnh.
Câu hỏi đặt ra, là khi được huấn luyện trở thành cảnh sát họ có được dạy phải kiên nhẫn trong mọi tình huống để tránh thiệt hại sinh mạng cho cả hai bên hay không. Nếu có, tại sao hai cảnh sát viên Matthew Blackbery và Brian Jeffrey không kiên nhẫn dành ra 5, 10, 15 phút hay lâu hơn nữa, để đợi cho “cơn điên” của Daniel Sơn Phạm hạ xuống. Bắn chết Daniel Sơn Phạm, một người bị bịnh tâm thần, là hành động độc ác của Matthew Blackbery và Brian Jeffrey. Sự độc ác này cần phải làm sáng tỏ để sau này tránh những trường hợp không cần thiết phải nhúng tay vào máu của cảnh sát.
Làm sáng tỏ vụ án mạng không có nghĩa bắt những đã kẻ dính líu vào máu phải nhận tội sát nhân dù cố sát hay ngộ sát. Mà làm sáng tỏ, là sự giải thích minh bạch về tình huống đã thúc đẩy Matthew Blackbery và Brian Jeffrey đến quyết định phải nổ súng. Sự giải thích rõ ràng của chính quyền trong cái chết của Daniel Sơn Phạm, sẽ dẫn đến quyết định của người dân là còn tin tưởng hay không còn tin tưởng vào chính quyền khi gọi số khẩn cấp 911.
Sau 6 tháng im lặng và sau hai ngày thảo luận, điều tra 13 và 14/10/09, với sự tham dự của Bồi Thẩm Đoàn. Văn phòng Biện Lý Cuộc quận hạt Santa Clara của bà Doroles Carr đã ra phán quyết Matthew Blackbery và Brian Jeffrey hành động không có gì sai trái, nên miễn truy tố trước tòa án.
Trả lời phỏng vấn trên đài Vietnam AM 1430 vào trưa ngày 18/10/09, ông Phạm Vinh cho biết Biện Lý Cuộc đã dựa theo trả lời “Yes” hoặc “No” của các nhân chứng và quyết định của Bồi Thẩm Đoàn, nói rằng hai nhân viên cảnh sát không hề biết Daniel Sơn Phạm bị bịnh tâm thần. Đây là kết luận của một phán quyết gian dối, khi sự thật đang nằm trong cuốn tape ghi âm mà các giới chức liên hệ trong chính quyền đã toa rập ém nhẹm không công bố. Vì có thể nói, với hệ thống an ninh tối tân nhứt thế giới của Hoa Kỳ, hơn ai hết, cảnh sát viên Matthew Blackbery và Brian Jeffrey trên đường đến hiện trường họ đã biết rõ Daniel Sơn Phạm là người bị bịnh tâm thần, và còn biết rõ đó không phải là lần thứ nhứt cảnh sát đến nhà nạn nhân để can thiệp.
Nhiều người ngạc nhiên khi thấy ông Kansen Chu tỏ ra dè dặt trước cái chết của Daniel Sơn Phạm. Đến nay, ông ta không đưa ra một văn thư chính thức nào đề nghị HĐTP giải quyết thỏa đáng cái chết của Daniel Sơn Phạm theo như nguyện vọng của CĐVN. Sự im hơi này là một bài học để những cử tri tại khu vực 4 suy nghĩ về chức năng của một nghị viên. Bên cạnh đó, là sự im lặng khác thường của bà Madison Nguyễn so với vụ án Trần thị Bích Câu năm 2003.
Trong bài báo tựa đề: “Tình trạng tiến thối lưỡng nan của nữ nghị viên Madison Nguyễn” (The dilemma of San Jose Councilwoman Madison Nguyen) của bình luận gia Scott Herhold trên báo SJMN ngày 18/10/09, trong phần đầu bài viết cũng đã đề cập đến sự khác thường về hai hình ảnh, nhưng cùng một sự kiện nổ súng chết người của cảnh sát San Jose. Đối với vụ Trần thị Bích Câu Madison Nguyễn xuống đường chống cảnh sát, nhưng vụ Daniel Sơn Phạm lại nín thinh.
Gạt ra ngoài mọi thành kiến, bất đồng, mâu thuẫn và rạn nứt giữa bà Madison và đa số người Mỹ gốc Việt tại San Jose, lẽ ra bà Madison phải thấy rằng sự kiện Daniel Sơn Phạm bị cảnh sát San Jose bắn chết chẳng liên quan gì đến sự kiện Little Sàigon, sự kiện bà ngăn cản nghị quyết cờ vàng hay vấn đề bà ta đã bị hơn 5 ngàn cử tri khu vực 7 bỏ phiếu bất tín nhiệm vào ngày 3 tháng 3/2009. Vì đây là vấn đề nhân bản, nghĩa vụ lẫn nhiệm vụ của một đại diện dân khi đối diện trước một cái chết có nhiều nghi vấn. Nhưng tiếc thay vì quyền lợi cá nhân, vì tham vọng tái ứng cử vào năm 2010, vì thói “đền ơn” bà nghị viên cần phải “đền ơn cảnh sát” đã ủng hộ No recall, nên đã im lặng đạp lên máu và nước mắt của gia đình nạn nhân mà đi.
Phán quyết của Biện Lý Cuộc ngày 14/10/09, đã cho thấy cái gọi là “Dự Luật Trong Sáng, Công khai” (Sunshine Ordinance) do ông Chuck Reed đề ra là chuyện nói vậy chớ không phải vậy. Mặc dù Chuck Reed có những lời nói có vẻ thành thật trong bài xã luận của báo SJMN ngày 19 tháng 10/ 09, tựa đề: “Trường hợp Phạm cần đưa ra nhiều tiết lộ của cảnh sát hơn” (Pham case shows need for more police disclosure). Bài báo viết: “Reed nói cuồn tape 911 nên công bố để chứng minh việc nào đó, tốt hơn là không có gì, và cuồn băng nên được phổ biến sau cuộc họp của bồi thẩm đoàn…Khi cuồn tape được phổ biến, nó có thể làm sáng tỏ hoàn cảnh cảnh sát đã làm, kể cả việc Phạm bị bịnh tâm thần và mức độ được đánh giá là nguy hiểm. Báo cáo tường trình của cảnh sát sẽ làm người dân hiểu chuyện gì đã xảy ra”. Nhưng, câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao ông Chuck Reed lại không thỏa mãn nguyện vọng của gia đình nạn nhân và hàng ngàn thỉnh nguyện của cử tri VN như những điều ông đã nói trên báo SJMN trước khi có phán quyết của Biện Lý Cuộc?
Duy trì sự trong sáng công lý của một quốc gia vốn tự hào thượng tôn luật pháp là điều cần thiết. Nhưng để thực hiện điều này, thiết nghĩ Hội Đồng Thành Phố, Sở cảnh sát và Văn phòng Biện lý Santa Clara nên theo nguyện vọng của gia đình nạn nhân, Ban Đại Diện Cộng Đồng VN, các Đoàn thể và hàng ngàn thỉnh nguyện thư của người Mỹ gốc Việt yêu cầu chính quyền triệu tập một Bồi Thẩm Đoàn mới, làm việc công khai với những nhân chứng, vật chứng do sở cảnh sát cung cấp. Có được như vậy thì thật sự mới khiến mọi người hiểu được lời thị trưởng Chuck Reed đã nói: “The police report might lay out other circumstances that would help people understand what happened”.
* Đặng thiên Sơn (22/10/09)
Trong một bài viết tựa đề “Không ai muốn bất hạnh đến với mình”, tôi đã đề cập đến cái chết Daniel Sơn Phạm, 27 tuổi, con của ông bà Phạm Vinh cư ngụ tại thành phố San Jose, Bắc California. Câu chuyện xảy ra đúng vào ngày Chủ nhật lễ Mother’s day (Ngày hiền mẫu) 10 tháng 05 năm 2009. Ngày này, lẽ ra là ngày gia đình xum họp, vui vầy. Nhưng lại là ngày chia lìa, khổ đau của gia đình ông Phạm Vinh. Câu chuyện thương tâm xảy ra khi anh của Daniel Sơn Phạm là Brian Phạm gọi cảnh sát đến nhà mình để giúp đỡ đưa em mình vào nhà thương vì cơn bịnh tâm thần nổi lên. Nhưng khi cảnh sát đến nơi! Thay vì “giúp đỡ dân”, cảnh sát đã ra tay “bắn chết dân” bằng bốn phát đạn.
Khi hay tin con chết, trả lời phỏng vấn báo chí Việt - Mỹ, ông Phạm Vinh đã thảng thốt kêu lên: “Gia đình chúng tôi muốn biết tại sao con trai mình phải chết. Chúng tôi chỉ gọi 911 để xin giúp đỡ, chớ đâu phải gọi họ đến để giết con mình”. Và Brian Phạm đã kể lại cho mọi người nghe, là khi cảnh sát đến anh đã nói lớn nhiều lần bằng tiếng Anh: “Don’t kill him. He’s mentally ill (Xin đừng bắn nó. Nó bị bịnh tâm thần). Nhưng những tiếng cầu khẩn thảm thiết của Brian Phạm vô dụng đối với hai cảnh sát tên Matthew Blackerby và Brian Jeffrey. Họ sồng sộc - hùng hổ - lạnh lùng đi ra phía sau nhà, nơi Daniel Sơn Phạm đang đứng bắn liền 4 phát. Bốn phát đạn đã làm cho người thanh niên vô tội chết liền tại chỗ.
Để giải thích thái độ hành xử chớp nhoáng hơn phim cao bồi “Bắn chậm thì chết” của nhân viên cảnh sát San Jose. Xin hãy đọc đoạn tường thuật trên báo San Jose Mercury News ngày 14/5/09: “San Josse police officers Matthew Blackbery and Brian Jeffrey arrived at the bloody and chaotic Berryessa neighood home Sunday not knowing the attacker lurking somewhere inside was mentally ill. Event they had known, police officials said Tuesday, they would not have acted any differently” (Cảnh sát San Jose Matthew Blackbery and Brian Jeffrey đến nơi lộn xộn có đỗ máu ở khu Barryessa, vào ngày Chủ nhật, không biết kẻ tấn công núp ở chỗ nào là người bị bịnh tâm thần. Hôm thứ Ba, giới chức thẩm quyền cảnh sát trả lời là dầu cho khi họ biết điều này họ cũng không thể có hành động nào khác hơn). Không có hành động nào khác hơn, có nghĩa là bịnh tâm thần cũng phải chết.
Đây không phải là lần đầu tiên cảnh sát San Jose nổ súng giết người khi nhận được điện thoại 911 để nhờ giúp đỡ. Riêng đối với Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt tại San Jose, đây là lần thứ hai. Lần thứ nhứt xảy ra vào buổi chiều ngày 13 tháng 7 năm 2003. Ngày này, cảnh sát đã bắn chết cô Trần Thị Bích Câu một thiếu nữ yếu đuối, nhỏ nhắn cao chỉ quá 1 mét 4 tại nhà cô trên đường Taylor. Sáu năm sau, vào buổi trưa ngày 10 tháng 5 năm 2009, hai cảnh sát Matthew Blackbery và Brian Jeffrey đã bắn chết Daniel Sơn Phạm tại sân sau nhà trên đường Commodore. Cả hai nạn nhân của cảnh sát, Trần thị Bích Câu và Daniel Sơn Phạm đều là những người bị bịnh tâm thần.
Hàng ngày theo dõi tin tức trên các hệ thống truyền thanh, truyền hình. Mọi người điều thấy nhân viên cảnh sát thật kiên nhẫn khi đuổi bắt kẻ phạm pháp trên xa lộ. Hay khi họ bao vây một công sở, một nhà hàng, một trường học, nơi kẻ tội phạm đang ẩn náu, có vũ khí trên tay. Họ hành động với sự nhẫn nại đáng mến phục. Ngoài ra, họ còn dùng loa phóng thanh, dùng những lời lẽ khuyến dụ các đối tượng đầu hàng. Nói một cách khác, nhân viên cảnh sát khắp nơi ai cũng tỏ ra tôn trọng mạng sống con người, kể cả mạng sống những kẻ sát nhân. Nhưng ngược lại, hành động nổ súng giết chết cô Trần thị Bích Câu và thanh niên Daniel Sơn Phạm, đã cho thấy một số nhân viên cảnh sát thành phố San Jose coi mạng người như cỏ rác và là những người có máu lạnh.
Câu hỏi đặt ra, là khi được huấn luyện trở thành cảnh sát họ có được dạy phải kiên nhẫn trong mọi tình huống để tránh thiệt hại sinh mạng cho cả hai bên hay không. Nếu có, tại sao hai cảnh sát viên Matthew Blackbery và Brian Jeffrey không kiên nhẫn dành ra 5, 10, 15 phút hay lâu hơn nữa, để đợi cho “cơn điên” của Daniel Sơn Phạm hạ xuống. Bắn chết Daniel Sơn Phạm, một người bị bịnh tâm thần, là hành động độc ác của Matthew Blackbery và Brian Jeffrey. Sự độc ác này cần phải làm sáng tỏ để sau này tránh những trường hợp không cần thiết phải nhúng tay vào máu của cảnh sát.
Làm sáng tỏ vụ án mạng không có nghĩa bắt những đã kẻ dính líu vào máu phải nhận tội sát nhân dù cố sát hay ngộ sát. Mà làm sáng tỏ, là sự giải thích minh bạch về tình huống đã thúc đẩy Matthew Blackbery và Brian Jeffrey đến quyết định phải nổ súng. Sự giải thích rõ ràng của chính quyền trong cái chết của Daniel Sơn Phạm, sẽ dẫn đến quyết định của người dân là còn tin tưởng hay không còn tin tưởng vào chính quyền khi gọi số khẩn cấp 911.
Sau 6 tháng im lặng và sau hai ngày thảo luận, điều tra 13 và 14/10/09, với sự tham dự của Bồi Thẩm Đoàn. Văn phòng Biện Lý Cuộc quận hạt Santa Clara của bà Doroles Carr đã ra phán quyết Matthew Blackbery và Brian Jeffrey hành động không có gì sai trái, nên miễn truy tố trước tòa án.
Trả lời phỏng vấn trên đài Vietnam AM 1430 vào trưa ngày 18/10/09, ông Phạm Vinh cho biết Biện Lý Cuộc đã dựa theo trả lời “Yes” hoặc “No” của các nhân chứng và quyết định của Bồi Thẩm Đoàn, nói rằng hai nhân viên cảnh sát không hề biết Daniel Sơn Phạm bị bịnh tâm thần. Đây là kết luận của một phán quyết gian dối, khi sự thật đang nằm trong cuốn tape ghi âm mà các giới chức liên hệ trong chính quyền đã toa rập ém nhẹm không công bố. Vì có thể nói, với hệ thống an ninh tối tân nhứt thế giới của Hoa Kỳ, hơn ai hết, cảnh sát viên Matthew Blackbery và Brian Jeffrey trên đường đến hiện trường họ đã biết rõ Daniel Sơn Phạm là người bị bịnh tâm thần, và còn biết rõ đó không phải là lần thứ nhứt cảnh sát đến nhà nạn nhân để can thiệp.
Nhiều người ngạc nhiên khi thấy ông Kansen Chu tỏ ra dè dặt trước cái chết của Daniel Sơn Phạm. Đến nay, ông ta không đưa ra một văn thư chính thức nào đề nghị HĐTP giải quyết thỏa đáng cái chết của Daniel Sơn Phạm theo như nguyện vọng của CĐVN. Sự im hơi này là một bài học để những cử tri tại khu vực 4 suy nghĩ về chức năng của một nghị viên. Bên cạnh đó, là sự im lặng khác thường của bà Madison Nguyễn so với vụ án Trần thị Bích Câu năm 2003.
Trong bài báo tựa đề: “Tình trạng tiến thối lưỡng nan của nữ nghị viên Madison Nguyễn” (The dilemma of San Jose Councilwoman Madison Nguyen) của bình luận gia Scott Herhold trên báo SJMN ngày 18/10/09, trong phần đầu bài viết cũng đã đề cập đến sự khác thường về hai hình ảnh, nhưng cùng một sự kiện nổ súng chết người của cảnh sát San Jose. Đối với vụ Trần thị Bích Câu Madison Nguyễn xuống đường chống cảnh sát, nhưng vụ Daniel Sơn Phạm lại nín thinh.
Gạt ra ngoài mọi thành kiến, bất đồng, mâu thuẫn và rạn nứt giữa bà Madison và đa số người Mỹ gốc Việt tại San Jose, lẽ ra bà Madison phải thấy rằng sự kiện Daniel Sơn Phạm bị cảnh sát San Jose bắn chết chẳng liên quan gì đến sự kiện Little Sàigon, sự kiện bà ngăn cản nghị quyết cờ vàng hay vấn đề bà ta đã bị hơn 5 ngàn cử tri khu vực 7 bỏ phiếu bất tín nhiệm vào ngày 3 tháng 3/2009. Vì đây là vấn đề nhân bản, nghĩa vụ lẫn nhiệm vụ của một đại diện dân khi đối diện trước một cái chết có nhiều nghi vấn. Nhưng tiếc thay vì quyền lợi cá nhân, vì tham vọng tái ứng cử vào năm 2010, vì thói “đền ơn” bà nghị viên cần phải “đền ơn cảnh sát” đã ủng hộ No recall, nên đã im lặng đạp lên máu và nước mắt của gia đình nạn nhân mà đi.
Phán quyết của Biện Lý Cuộc ngày 14/10/09, đã cho thấy cái gọi là “Dự Luật Trong Sáng, Công khai” (Sunshine Ordinance) do ông Chuck Reed đề ra là chuyện nói vậy chớ không phải vậy. Mặc dù Chuck Reed có những lời nói có vẻ thành thật trong bài xã luận của báo SJMN ngày 19 tháng 10/ 09, tựa đề: “Trường hợp Phạm cần đưa ra nhiều tiết lộ của cảnh sát hơn” (Pham case shows need for more police disclosure). Bài báo viết: “Reed nói cuồn tape 911 nên công bố để chứng minh việc nào đó, tốt hơn là không có gì, và cuồn băng nên được phổ biến sau cuộc họp của bồi thẩm đoàn…Khi cuồn tape được phổ biến, nó có thể làm sáng tỏ hoàn cảnh cảnh sát đã làm, kể cả việc Phạm bị bịnh tâm thần và mức độ được đánh giá là nguy hiểm. Báo cáo tường trình của cảnh sát sẽ làm người dân hiểu chuyện gì đã xảy ra”. Nhưng, câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao ông Chuck Reed lại không thỏa mãn nguyện vọng của gia đình nạn nhân và hàng ngàn thỉnh nguyện của cử tri VN như những điều ông đã nói trên báo SJMN trước khi có phán quyết của Biện Lý Cuộc?
Duy trì sự trong sáng công lý của một quốc gia vốn tự hào thượng tôn luật pháp là điều cần thiết. Nhưng để thực hiện điều này, thiết nghĩ Hội Đồng Thành Phố, Sở cảnh sát và Văn phòng Biện lý Santa Clara nên theo nguyện vọng của gia đình nạn nhân, Ban Đại Diện Cộng Đồng VN, các Đoàn thể và hàng ngàn thỉnh nguyện thư của người Mỹ gốc Việt yêu cầu chính quyền triệu tập một Bồi Thẩm Đoàn mới, làm việc công khai với những nhân chứng, vật chứng do sở cảnh sát cung cấp. Có được như vậy thì thật sự mới khiến mọi người hiểu được lời thị trưởng Chuck Reed đã nói: “The police report might lay out other circumstances that would help people understand what happened”.
* Đặng thiên Sơn (22/10/09)
Thursday, October 15, 2009
Cải tổ y tế: “ Ông Obama đã bước chân phải vào lịch sử, đang muốn thò thêm chân trái…!”
*Đặng thiên Sơn
Một trong bốn bài hát được trình bày trong buổi lễ đăng quang của tổng thống Obama, bài có ý nghĩa nhứt là bài At Last. Đây là bài hát do nhạc sĩ Mack Gordon và Harry Warren viết vào năm 1941, làm nhạc đệm cho phim Orchestra Wives. Bài này đã được nữ ca sĩ da đen Beyonce trình bày, khi ông Obama cùng vợ là bà Michelle bước ra sân khấu cùng nhảy để bắt đầu cho chương trình buổi lễ đăng quang vào ngày thứ Ba 21 tháng 01 năm 2009. Với giọng hát cất cao lanh lãnh, ca sĩ Beyonce đã diễn tả được tất cả ý nghĩa bên trong của bài hát. Mà ở đó, qua thuật ngữ, người nghe cảm nhận được sự thành đạt của con người sau một thời gian cố gắng.
Sự kiện thượng nghị sĩ Barrack Hussein Obama, dân da màu, thuộc giai cấp nô lệ. Hôm nay, nghiểm nhiên trở thành chủ nhân Tòa Bạch Ốc sau 223 (1776-2009) năm dựng nước của người da trắng, đã nói lên những gì bài At Last muốn diễn tả. Nhưng, ông Obama chưa ngừng tham vọng của mình tại đó. Ông còn muốn làm thêm một điều mà vị tổng thống tiền nhiệm Bill Clinton không làm được để bước hẳn… chân trái vào lịch sử Hoa Kỳ một cách vẻ vang hơn. Để thực hiện điều này, vừa nhậm chức với thời gian chỉ hơn nửa năm, nói nôm na là chưa ráo mực. Ông Obama đã tạo ra “cơn sốt” cho nước Mỹ qua Kế Hoạch Y Tế (Obama's Health Care Plan).
Phải nói rằng, đưa ra vấn đề cải tổ y tế lúc này, hiển nhiên Obama đang dẫn dắt quốc hội và dân chúng đi về một hướng khác. Đó là hướng Obama muốn mọi người quên đi đáp số bài toán kinh tế đang suy sụp như lời hứa lúc ra tranh cử, sau khi ông đã chi ra hết mấy ngàn tỷ đô la trong quỷ tiết kiệm, tiền hưu, tiền già của người dân.
Kế hoạch cải tổ y tế của tổng thống Obama không phải là đề tài mới, mà thuộc loại rượu cũ của tổng thống Bill Clinton, nhưng ông tổng thống này không làm được trọn vẹn để đem ra bán ngoài thị trường. Nay, Obama muốn chế biến lại và đựng trong một bình mới.
Với tình trạng thất nghiệp tràn lan, kinh tế suy thoái không biết đến chừng nào mới phục hồi. Nếu mọi người có được một bảo hiểm sức khỏe, thì còn gì bằng (?) Sự bén nhạy, tinh khôn của Barrack Obama là nhìn ra chỗ tâm lý này của con người. Tuy nhiên có bảo hiểm bằng cách nào, làm sao mà có và món hàng này của tổng thống Obama là hàng “Free” hay là hàng “On sale”? Muốn biết, xin hãy theo dõi những gì Obama trình bày.
Trong bài diễn văn đọc ngày 9 tháng 9 trước lưỡng viện quốc hội để kêu gọi sự ủng hộ của các nhà lập pháp, tổng thống Obama cho biết chính phủ sẽ thành lập một chương trình bảo hiểm y tế cho những người chưa mua bảo hiểm hoặc những ai không có chương trình Medicare hoặc Medicaid. Kế hoạch này không làm giảm quyền lợi của những người đang hưởng Medicare, mà chỉ là sự ngăn chận lãng phí, lạm dụng và gian lận. Đây là một chương trình bắt buộc, như lái xe phải mua bảo hiểm xe cộ. Người nào có lợi tức trên mức ấn định nghèo mà không mua bảo hiểm, thì sẽ bị phạt 950 đô-la một người và 3,8000 đô-la cho cả gia đình. Kế hoạch cải tổ y tế này, sẽ tạo điều kiện thuận lợi, dễ dàng cho các hãng xưỡng mua bảo hiểm cho nhân viên mình với giá rẻ. Kế hoạch sẽ đem lại cho hầu hết 45 triệu người không có bảo hiểm trở thành có bảo hiểm. Nếu dự luật được thông qua sẽ có khoảng 97% phần trăm dân Mỹ có bảo hiểm y tế. Chi phí thực hiện kế hoạch là 1,000 tỷ USD trong vòng 10 năm. Và cuối cùng ông Obama nhấn mạnh và khẳng định kế hoạch cải tổ không có ý tạo phúc lợi cho di dân bất hợp pháp trong mục đích chính trị như những kẻ xấu miệng, bảo thủ loan tin.
Trong bài diễn văn, ông Obama đã đem tên tuổi hai vị tổng thống tiền nhiệm ra vừa làm tấm chắn, vừa ngụ ý so sánh mình với hai vị tổng thống lỗi lạc kia. Đó là tổng thống thứ 32, Franklin Delano Roosevelt, thuộc đảng dân chủ. Ông Roosevelt là vị tổng thống Hoa Kỳ duy nhất đã tại chức hơn hai nhiệm kỳ từ năm 1933 đến năm 1945. Tổng thống Roosevelt được xem là một trong ba tổng thống kiệt xuất của Hoa Kỳ đứng bên cạnh các ông George Washington, vị tổng thống đầu tiên, một người không đảng phái và tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ là ông Abraham Lincoln thuộc đảng cộng hòa.
Trong thời kỳ kinh tế suy thoái của thập niên 1930, Roosevelt đã lập ra chương trình “New Deal” để cứu trợ thất nghiệp, cải tổ hệ thống kinh tế. Nhưng đáng kể nhứt trong di sản của ông là lập ra hệ thống an sinh xã hội và cuộc chỉnh lý thị trường tài chính “Wall Street”. Người thứ hai Obama đem ra làm bình phong trong bài diễn văn là tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, ông Ronald Wilson Reagan thuộc đảng cộng hòa . Vị tổng thống này đã nỗi tiếng ngay trong bài diễn văn nhậm chức của mình ngày 20/1/1981. Ông Reagan đã nói: “Chính phủ không phải là giải pháp cho những vấn đề của chúng ta; mà chính phủ mới chính là vấn đề.” Là một tài tử đóng phim hạng B, ông Reagan bị coi là hoang tưởng khi đặt thành vấn đề “Stars War”. Nhưng trên thực tế, hiện nay, ý tưởng này của Reagan đã làm thay đổi toàn bộ cái nhìn trong chiến tranh, và cách hành xử của phần lớn thế giới. Ngoài ra, tổng thống Reagan còn đóng góp vào việc giải quyết chiến tranh lạnh giữa hai khối tư bản và cộng sản, khiến ông trở thành một trong những tổng thống vĩ đại của Hoa Kỳ. Ông Obama nhắc tới ông Roosevelt và Reagan là sự gián tiếp so sánh kế hoạch y tế của mình có giá trị lịch sử chẳng thua gì ai.
Cuối cùng, ông Obama đã không ngại ngùng dứt điểm bài diễn văn bằng những lời lẻ gay gắt, nẩy lửa: “Xin hiểu rõ, tôi sẽ không làm mất thì giờ vì những kẻ tính toán muốn hủy diệt kế hoạch này thay vì tán đồng nó…Tôi không đứng yên để đợi những kẻ chỉ vì đặc quyền đang xử dụng chiến thuật cổ điển để duy trì tình trạng y tế cũ”. Rồi Obama hằn học bồi thêm : “Nếu quí vị cố tình suy diễn sai lạc nội dung chương trình, tôi sẽ mời quí vị ra ngoài lề”. Và ông đã không ngần ngại nói thẳng, đối với những khuynh hướng cải cách xã hội này. Không phải ông là người đầu tiên bị chỉ trích, mà trước đó tổng thống Roosevelt đã từng bị kết án là có tư tưởng cộng sản.
Qua sự trình bày của ông Obama. Câu hỏi đặt ở đây là lấy ở đâu ra để có 1,000 tỷ đô la để thực hiện kế hoạch khi ngân khố trống rỗng, chính phủ đang in tiền không ngừng ? Để trả lời, ai cũng nhìn thấy muốn có 1,000 tỷ, chỉ còn cách duy nhứt là móc túi người dân bằng cách gia tăng các sắc thuế mà thôi. Đây cũng là lý do giải thích sự dằn co, trả treo tại quốc hội cả tháng nay và người dân xuống đường biểu tình phản đối tại nhiều nơi.
Người Mỹ là một dân tộc thích hàng “Free” và hàng “On sale”. Bảo hiểm do nhà nước quản lý với giá rẻ là giá hàng …“On sale”. Nhưng “On sale” bao nhiêu phần trăm? Kế hoạch của Obama không đưa ra được con số dù là… ước đoán. Nên đã khiến nhiều người chán ngấy và ngờ vực, đặc biệt là dân nghèo hồ nghi về miệng lưỡi của con người. Hơn nữa, lại là một người được khen là có tài ăn nói.
Phải nói rằng, hiện nay trên thế giới hệ thống y tế của Mỹ luôn đứng hàng đầu. Hàng năm chính phủ đài thọ 2 ngàn 200 tỷ đô la để lo việc chăm sóc y tế cho người dân. Con số này đã chiếm tỷ lệ 16% trong tổng số GDP quốc gia. Với số chi phí lớn lao như vậy, nhưng vẫn còn có gần 50 triệu người không có khả năng mua bảo hiểm y tế. Trong khi ấy những người có bảo hiểm, họ chỉ được hưởng một số dịch vụ nhất định không quá 25 triệu người. Như vậy thử hỏi, phải chăng kế hoạch y tế của Obama trong 10 năm tốn 1,000 tỷ để đem đến bảo hiểm đến cho mọi người là chuyện nói vậy nhưng không phải vậy? Nói vậy nhưng không phải vậy hàm ý đề cập đến việc không đúng với sự thật. Lý thuyết cộng sản đưa ra “làm theo năng xuất, hưởng theo nhu cầu” nghe qua rất hấp dẫn, nhưng là cái bánh vẽ. Vì nếu là bánh thực, thì không còn có ai cố gắng để làm việc.
Bánh vẻ lúc nào trông cũng ngon, đẹp mắt. Lời nói đường mật bao giờ nghe cũng bùi tai cho dù là lời nói dối, nhưng người ta vẫn thích nghe. Rồi đây, kế hoạch y tế của tổng thống Obama nếu được quốc hội thông qua có tốt đẹp như ý muốn của mọi người, hay chỉ là bánh vẻ thì thời gian sẽ trả lời. Nhưng nhìn hình ảnh gia đình bốn người da màu đứng trước một toà nhà trắng toát, người ta không thể phủ nhận đó là tấm gương phản chiếu hình ảnh mầu nhiệm, tuyệt vời của thể chế dân chủ, tự do. Đây là giá trị tuyệt đối trong tương đối mà mọi sắc dân đang cư ngụ tại Hoa Kỳ cần học hỏi, trong đó có thế hệ thứ hai của Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại.
• Đặng thiên Sơn (14/10/09)
Một trong bốn bài hát được trình bày trong buổi lễ đăng quang của tổng thống Obama, bài có ý nghĩa nhứt là bài At Last. Đây là bài hát do nhạc sĩ Mack Gordon và Harry Warren viết vào năm 1941, làm nhạc đệm cho phim Orchestra Wives. Bài này đã được nữ ca sĩ da đen Beyonce trình bày, khi ông Obama cùng vợ là bà Michelle bước ra sân khấu cùng nhảy để bắt đầu cho chương trình buổi lễ đăng quang vào ngày thứ Ba 21 tháng 01 năm 2009. Với giọng hát cất cao lanh lãnh, ca sĩ Beyonce đã diễn tả được tất cả ý nghĩa bên trong của bài hát. Mà ở đó, qua thuật ngữ, người nghe cảm nhận được sự thành đạt của con người sau một thời gian cố gắng.
Sự kiện thượng nghị sĩ Barrack Hussein Obama, dân da màu, thuộc giai cấp nô lệ. Hôm nay, nghiểm nhiên trở thành chủ nhân Tòa Bạch Ốc sau 223 (1776-2009) năm dựng nước của người da trắng, đã nói lên những gì bài At Last muốn diễn tả. Nhưng, ông Obama chưa ngừng tham vọng của mình tại đó. Ông còn muốn làm thêm một điều mà vị tổng thống tiền nhiệm Bill Clinton không làm được để bước hẳn… chân trái vào lịch sử Hoa Kỳ một cách vẻ vang hơn. Để thực hiện điều này, vừa nhậm chức với thời gian chỉ hơn nửa năm, nói nôm na là chưa ráo mực. Ông Obama đã tạo ra “cơn sốt” cho nước Mỹ qua Kế Hoạch Y Tế (Obama's Health Care Plan).
Phải nói rằng, đưa ra vấn đề cải tổ y tế lúc này, hiển nhiên Obama đang dẫn dắt quốc hội và dân chúng đi về một hướng khác. Đó là hướng Obama muốn mọi người quên đi đáp số bài toán kinh tế đang suy sụp như lời hứa lúc ra tranh cử, sau khi ông đã chi ra hết mấy ngàn tỷ đô la trong quỷ tiết kiệm, tiền hưu, tiền già của người dân.
Kế hoạch cải tổ y tế của tổng thống Obama không phải là đề tài mới, mà thuộc loại rượu cũ của tổng thống Bill Clinton, nhưng ông tổng thống này không làm được trọn vẹn để đem ra bán ngoài thị trường. Nay, Obama muốn chế biến lại và đựng trong một bình mới.
Với tình trạng thất nghiệp tràn lan, kinh tế suy thoái không biết đến chừng nào mới phục hồi. Nếu mọi người có được một bảo hiểm sức khỏe, thì còn gì bằng (?) Sự bén nhạy, tinh khôn của Barrack Obama là nhìn ra chỗ tâm lý này của con người. Tuy nhiên có bảo hiểm bằng cách nào, làm sao mà có và món hàng này của tổng thống Obama là hàng “Free” hay là hàng “On sale”? Muốn biết, xin hãy theo dõi những gì Obama trình bày.
Trong bài diễn văn đọc ngày 9 tháng 9 trước lưỡng viện quốc hội để kêu gọi sự ủng hộ của các nhà lập pháp, tổng thống Obama cho biết chính phủ sẽ thành lập một chương trình bảo hiểm y tế cho những người chưa mua bảo hiểm hoặc những ai không có chương trình Medicare hoặc Medicaid. Kế hoạch này không làm giảm quyền lợi của những người đang hưởng Medicare, mà chỉ là sự ngăn chận lãng phí, lạm dụng và gian lận. Đây là một chương trình bắt buộc, như lái xe phải mua bảo hiểm xe cộ. Người nào có lợi tức trên mức ấn định nghèo mà không mua bảo hiểm, thì sẽ bị phạt 950 đô-la một người và 3,8000 đô-la cho cả gia đình. Kế hoạch cải tổ y tế này, sẽ tạo điều kiện thuận lợi, dễ dàng cho các hãng xưỡng mua bảo hiểm cho nhân viên mình với giá rẻ. Kế hoạch sẽ đem lại cho hầu hết 45 triệu người không có bảo hiểm trở thành có bảo hiểm. Nếu dự luật được thông qua sẽ có khoảng 97% phần trăm dân Mỹ có bảo hiểm y tế. Chi phí thực hiện kế hoạch là 1,000 tỷ USD trong vòng 10 năm. Và cuối cùng ông Obama nhấn mạnh và khẳng định kế hoạch cải tổ không có ý tạo phúc lợi cho di dân bất hợp pháp trong mục đích chính trị như những kẻ xấu miệng, bảo thủ loan tin.
Trong bài diễn văn, ông Obama đã đem tên tuổi hai vị tổng thống tiền nhiệm ra vừa làm tấm chắn, vừa ngụ ý so sánh mình với hai vị tổng thống lỗi lạc kia. Đó là tổng thống thứ 32, Franklin Delano Roosevelt, thuộc đảng dân chủ. Ông Roosevelt là vị tổng thống Hoa Kỳ duy nhất đã tại chức hơn hai nhiệm kỳ từ năm 1933 đến năm 1945. Tổng thống Roosevelt được xem là một trong ba tổng thống kiệt xuất của Hoa Kỳ đứng bên cạnh các ông George Washington, vị tổng thống đầu tiên, một người không đảng phái và tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ là ông Abraham Lincoln thuộc đảng cộng hòa.
Trong thời kỳ kinh tế suy thoái của thập niên 1930, Roosevelt đã lập ra chương trình “New Deal” để cứu trợ thất nghiệp, cải tổ hệ thống kinh tế. Nhưng đáng kể nhứt trong di sản của ông là lập ra hệ thống an sinh xã hội và cuộc chỉnh lý thị trường tài chính “Wall Street”. Người thứ hai Obama đem ra làm bình phong trong bài diễn văn là tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, ông Ronald Wilson Reagan thuộc đảng cộng hòa . Vị tổng thống này đã nỗi tiếng ngay trong bài diễn văn nhậm chức của mình ngày 20/1/1981. Ông Reagan đã nói: “Chính phủ không phải là giải pháp cho những vấn đề của chúng ta; mà chính phủ mới chính là vấn đề.” Là một tài tử đóng phim hạng B, ông Reagan bị coi là hoang tưởng khi đặt thành vấn đề “Stars War”. Nhưng trên thực tế, hiện nay, ý tưởng này của Reagan đã làm thay đổi toàn bộ cái nhìn trong chiến tranh, và cách hành xử của phần lớn thế giới. Ngoài ra, tổng thống Reagan còn đóng góp vào việc giải quyết chiến tranh lạnh giữa hai khối tư bản và cộng sản, khiến ông trở thành một trong những tổng thống vĩ đại của Hoa Kỳ. Ông Obama nhắc tới ông Roosevelt và Reagan là sự gián tiếp so sánh kế hoạch y tế của mình có giá trị lịch sử chẳng thua gì ai.
Cuối cùng, ông Obama đã không ngại ngùng dứt điểm bài diễn văn bằng những lời lẻ gay gắt, nẩy lửa: “Xin hiểu rõ, tôi sẽ không làm mất thì giờ vì những kẻ tính toán muốn hủy diệt kế hoạch này thay vì tán đồng nó…Tôi không đứng yên để đợi những kẻ chỉ vì đặc quyền đang xử dụng chiến thuật cổ điển để duy trì tình trạng y tế cũ”. Rồi Obama hằn học bồi thêm : “Nếu quí vị cố tình suy diễn sai lạc nội dung chương trình, tôi sẽ mời quí vị ra ngoài lề”. Và ông đã không ngần ngại nói thẳng, đối với những khuynh hướng cải cách xã hội này. Không phải ông là người đầu tiên bị chỉ trích, mà trước đó tổng thống Roosevelt đã từng bị kết án là có tư tưởng cộng sản.
Qua sự trình bày của ông Obama. Câu hỏi đặt ở đây là lấy ở đâu ra để có 1,000 tỷ đô la để thực hiện kế hoạch khi ngân khố trống rỗng, chính phủ đang in tiền không ngừng ? Để trả lời, ai cũng nhìn thấy muốn có 1,000 tỷ, chỉ còn cách duy nhứt là móc túi người dân bằng cách gia tăng các sắc thuế mà thôi. Đây cũng là lý do giải thích sự dằn co, trả treo tại quốc hội cả tháng nay và người dân xuống đường biểu tình phản đối tại nhiều nơi.
Người Mỹ là một dân tộc thích hàng “Free” và hàng “On sale”. Bảo hiểm do nhà nước quản lý với giá rẻ là giá hàng …“On sale”. Nhưng “On sale” bao nhiêu phần trăm? Kế hoạch của Obama không đưa ra được con số dù là… ước đoán. Nên đã khiến nhiều người chán ngấy và ngờ vực, đặc biệt là dân nghèo hồ nghi về miệng lưỡi của con người. Hơn nữa, lại là một người được khen là có tài ăn nói.
Phải nói rằng, hiện nay trên thế giới hệ thống y tế của Mỹ luôn đứng hàng đầu. Hàng năm chính phủ đài thọ 2 ngàn 200 tỷ đô la để lo việc chăm sóc y tế cho người dân. Con số này đã chiếm tỷ lệ 16% trong tổng số GDP quốc gia. Với số chi phí lớn lao như vậy, nhưng vẫn còn có gần 50 triệu người không có khả năng mua bảo hiểm y tế. Trong khi ấy những người có bảo hiểm, họ chỉ được hưởng một số dịch vụ nhất định không quá 25 triệu người. Như vậy thử hỏi, phải chăng kế hoạch y tế của Obama trong 10 năm tốn 1,000 tỷ để đem đến bảo hiểm đến cho mọi người là chuyện nói vậy nhưng không phải vậy? Nói vậy nhưng không phải vậy hàm ý đề cập đến việc không đúng với sự thật. Lý thuyết cộng sản đưa ra “làm theo năng xuất, hưởng theo nhu cầu” nghe qua rất hấp dẫn, nhưng là cái bánh vẽ. Vì nếu là bánh thực, thì không còn có ai cố gắng để làm việc.
Bánh vẻ lúc nào trông cũng ngon, đẹp mắt. Lời nói đường mật bao giờ nghe cũng bùi tai cho dù là lời nói dối, nhưng người ta vẫn thích nghe. Rồi đây, kế hoạch y tế của tổng thống Obama nếu được quốc hội thông qua có tốt đẹp như ý muốn của mọi người, hay chỉ là bánh vẻ thì thời gian sẽ trả lời. Nhưng nhìn hình ảnh gia đình bốn người da màu đứng trước một toà nhà trắng toát, người ta không thể phủ nhận đó là tấm gương phản chiếu hình ảnh mầu nhiệm, tuyệt vời của thể chế dân chủ, tự do. Đây là giá trị tuyệt đối trong tương đối mà mọi sắc dân đang cư ngụ tại Hoa Kỳ cần học hỏi, trong đó có thế hệ thứ hai của Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại.
• Đặng thiên Sơn (14/10/09)
Subscribe to:
Posts (Atom)